- Đi nhớ rủ tao nhá Hoa lợn. Thằng A vẩu nói vs con Hoa.
- Thôi đến nhà nó làm gì, tết này nó còn bận đếm phong bì hộ bố nó. Tôi chọc A vẩu làm cả lớp được trận cười như nắc nẻ.
Đang chén gió tưng bừng thì nhận được tin nhắn của T.
- A xuống sân sau e nhờ tý.
“Chắc nàng gọi mình xuống tặng quà têt đây mà, hehe thôi tiện rủ nàng đi vs lớp luôn”.
Tôi hí hửng chạy xuống sân thể dục thì thấy nàng đang ngồi ghế đá, và một vị khách khá quen mặt đang đứng ngay cạnh. Thằng Hoàng.
Nhận ra có chuyện gì đó không ổn, tôi bước chậm lại rồi hít một hơi thật sâu…
- Em có chuyện muốn nói. T mở lời.
- Chuyện j mà phải cả Hoàng ở đây vậy.?? Tôi hỏi
Ngập ngừng một lát T nói:
- Em muốn chia tay…
Chap 18:
Em muốn chia tay…
Tôi đứng sững sờ, tai ù đi tựa như đất xung quanh sụt xuống. Tại sao chứ? khi mà chẳng 1 lần cãi cọ, chẳng có dấu hiệu gì của rạn vỡ, tôi cũng chẳng lăng nhăng (k ysl nhá: sosad) muôn vàn câu hỏi đặt ra trong đầu. Hít thêm một hơi thật sâu tôi cố tỏ ra bình tĩnh rồi nói:
- Lý do, ah mà hơi thừa nhỉ? từ bao giờ vậy??
- Thực ra cách đây 3 tuần rồi, e không muốn nói vì còn thi học kỳ e sợ a sẽ bị ảnh hưởng. T nói mặt cúi gằm xuống.
Lúc này mắt tôi ứ lại chực khóc, chân tay bủn rủn “vậy là mình bị lừa đã lâu mà *** biết cái gì hết, đời chó thật” tôi nghĩ thầm rồi ngay sau đó đổi lại bộ mặt đểu cáng và điệu cười nhếch mép.
- ồ, cảm ơn em nhé, chăm sóc T tôt nhá Hoàng.
Nói rồi tôi quay mặt đi, một giọt nước mắt đắng cay lăn nhẹ trên má, bước nhanh để k ai thấy. Lợi dụng góc cua của cầu thang tôi nhanh tay lau nó đi, rồi lại phải giả net mặt tươi tỉnh bước vào lớp mà k biết rằng đằng sau tôi một ánh mắt vẫn luôn dõi theo từng bước…
Vào lớp tôi cố tỏ ra tươi tỉnh, cười đùa với đám bạn lại tiếp tục bàn về kế hoạch chơi tết. Hai tiết sau đó tôi hăng hái xung phong phát biểu, chém gió bình luận các kiểu cố k cho mình được nghỉ ngơi vì đơn giản cứ dừng lại lúc nào thì từng kỷ niệm vs T lại ùa về xé nát con tim.
Kết thúc buổi học, buổi học đáng nhớ nhất của tôi trong những năm cấp 3, tôi nặng nề lê xác về tới nhà. Mẹ tôi đi ăn kơm tại nhà bà vì bà mổ lợn, tôi cũng chẳng buồn ra vì chẳng còn tâm trí nào mà ăn vs uống.
Thu mình trong căn nhà nhỏ, tắt điện thoại ném vào góc giường, tôi nghĩ lại từng kỷ niệm vs T ở đây, hình như hương thơm trên tóc T vẫn còn vương vấn đâu đây, trên gối, trong chăn, hay trên cây ghi ta dựng ở góc nhà. Tôi mở tủ quần áo, chiếc khăn T tặng còn đó thoang thoảng hương thơm, quần áo T mới gấp cho tôi vẫn phẳng phiu nguyên nếp, đâu đâu cũng có bàn tay T…
Đang mải mê theo đuổi những suy nghĩ thì có tiếng xe đỗ xịch lại trước sân, là thằng C và Nhung.
- Ê con chó, bố biết rồi nhá, mơt của cho bố k bố đôt cmn nhà mày giờ. Thằng C ông ổng gào khi bị nhốt ở ngoài.
- V ơi cậu ổn chứ? tiếng Nhung đầy lo lắng.
Tôi làm bộ mặt ngái ngủ chạy ra mở cửa mồm chửi đổng.
- Đme m làm clgt, bố đang ngủ mà kêu gào, bố sút chết cha m giờ.
- Sút cmm, m định dấu cả tao hả? Bạn bè như cái bẹn bà, có j chia sẻ ra rồi tìm cách giải quyết. Thằng C bực tức.
- Nhung nói hả? hài nói ra thì bọn m lại tìm th Hoàng rồi nện nó ah? nói ra thì T thay đổi ý định chắc? Tôi cười nhếch mép rồi bước thằng vào nhà
Thằng C và Nhung bước theo, cả hai chẳng nói gì ngồi thừ ra ở ghế. Lát sau thằng C mở lời.
- Giờ tao cũng éo biết khuyên m thế nào, t đoán mà cũng đang đau lắm mong m suy nghĩ kỹ chứ đừng nghĩ quẩn.
- Bố thằng dở, đời còn dài mà, tao việc j fải buồn, T có ny mới tao phải vui chứ. Thằng Hoàng cái gì cũng hơn tao, đi vs T càng đẹp đôi chứ sao. Mà tao cấm bọn mày động vào no, đứa nào trái ý thì đừng coi tnao là bạn.
Nhung ngồi trên ghế nãy giờ mới dám cất lời.
- Tớ nghĩ T còn chuyện j đó dấu cậu, hai người đang yêu nhau thế mà. Cậu thử tìm hiểu xem sao?
- Thôi, chuyện của tớ khỏi cần cậu lo. Mà cậu bỏ cái kiểu đưa chuyện đi nhá. Hết việc làm ah? Tôi nổi cáu với Nhung.
- Cậu quá đáng lắm. Về thôi C, kệ cậu ấy. Nói rồi Nhung bưng mặt chạy xuống cổng, có lẽ cô ấy khóc.
Thằng C quay lại vỗ vai tôi.
- M nói quá rồi, Nhung gọi cho m k được nên lo quá gọi hỏi tao, tao đoán có chuyện nên gặng hỏi mãi. Sợ mày có chuyện Nhung bắt tao phải đưa vào nhà mày. Liệu mà xin lỗi Nhung đi.
- Ừ, tao biết phải làm gì, mày về đi để tao một mình. Tôi nói rồi quay lưng trèo lên giường nằm.
Thằng C đi về, căn nhà lại còn mình tôi, đeo đuổi những suy nghĩ riêng mình tôi lại thiu thiu ngủ lúc nào k rõ. Mãi đến tôi thằng e họ ra gọi ăn cơm mới mò dậy.
Những ngày sau đó, tôi liên tục vùi mình vào rượu hết nhà này đến nhà khác. Mẹ tôi lo lắng, và nhiều lần nhắc nhở song tôi vẫn bỏ ngoài tai cho mãi đến hôm 29 tết.
Tỉnh dậy sau trận rượu nhà ông cậu, tôi mò mẫm đi tìm nước uống, ngó đồng hồ đã hơn 11h trưa định bụng tắm cái rồi ra nét làm vài trận. Với vào tủ quần áo thì tôi giật mình… quần áo được gấp lại ngay ngắn, 2 đôi tất và bộ quần áo tôi vứt ở ghế giờ đã được giặt sạch phơi trên dây, đôi giày cũng được ai lau sạch đất cát rồi để ngay ngắn trên giá. Quái lạ chả nhẽ có cô tấm ah? tôi nghĩ bụng, Hay là T. Chợt nghe thấy tiếng động dưới bếp, tôi lao nhanh xuống mở tung cửa đưa.mắt tìm kiếm. Một người con gái, quần đang xắn lên tới đầu gối, chiếc áo thun trắng cũng được xắn lên tới khuỷu tay để lộ ra làn da trắng muốt đang lom khom thổi lửa. Thấy động người đó quay mặt lại, tôi suyt phì cười vì trông thấy khuôn mặt đó, tóc bù xù, nhọ nhọ dọc. Là Nhung.
A…a…a…a Nhung hét to rồi quay mặt đi. Thôi bỏ mẹ, giờ mới nhớ ra mình mặc mỗi cái quần sịp đi ngủ phen này bỏ mẹ rồi.
Chạy vội vào nhà mặc quần áo lại ngay ngắn rồi quay xuống bếp. Lúc này thấy Nhung đã thổi xong bếp mặt nàng có vẻ vui lắm.
- Hì tớ xin lỗi vụ lúc nãy. Tại k để ý. Tôi vừa gãi đầu vừa kể.
- Không có gì đâu của cậu cũng như thằng e tớ chứ gì, ngày nào tớ chả tắm cho nó. Nói rồi Nhung nháy mắt đầy bí hiểm
“ơ va lua thê nhi, chả nhẽ ẻm này có võ nhìn xuyên sịp ah” tôi lo lắng, mà nhìn thấy thì đã sao lo éo gì.
- ồ ghê, mà cơn gió độc nào đưa cậu tới đây vậy. Tôi hỏi chống ngượng
- Tớ vs C tính vào nhà cậu kiếm bữa cơm, tới nơi thấy mỗi bác gái cậu ngủ say quá nên k tớ k gọi.
- Thế thằng C vs mẹ tớ đâu. tôi hỏi.
- C lai bác đi lấy bánh chưng rồi, bác bảo tớ coi nồi thịt đông này mà sao nó cứ tắt suốt. Nhung phồng má lên phụng phịu, điệu bộ này sao mà giống T quá, tôi lại nghĩ vơ vẩn.
Ục…ục. Cái bụng tôi biểu tình tại hôm qua ra sản phẩm nên bụng chả có gì cả.
- Hì để tớ nấu gì cho.cậu ăn nhá. Nhung cười cười.
- Có nổi k thế. Tôi nhìn Nhung vs ánh mắt e ngại, nhìn cái dáng vẻ tiểu thư của nàng thì tôi cũng đoán được kết quả rồi. Và lần này tôi đúng Nhung nấu cho tôi bát miến vớ thịt gà, cơ mà miến thì nhũn, thịt gà để cả miếng to tổ bố, chưa kể còn vừa mặn vừa lợ do cho nhiều mỳ chính quá.
- Ngon không? Nhung hỏi khi hai tay chống cằm nhìn tôi ăn.
- Ừm thì là ăn được nếu nhạt tý nữa. Tôi đáp tay vơ vội cốc nước.
- Để tớ xem nào. Nói rồi. Nhung gắp một đũa ăn thử, ngay lập tức nàng nhăn

