Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full (xem 3443)

Truyện Màu Nắng Màu Mưa Full

được! Tam giác tềnh yêu thì sao?!
- Tình tay ba á?- Thanh và Giang đồng thanh.
- Tôi chỉ đoán vậy thôi! Hạ hồi phân giải! Chấm hết!- Hương cười khúc khích.”
Khẽ bật cười, Thanh lặng lẽ bước đi bên cạnh Quỳnh Băng vì nó biết bây giờ, nhỏ bạn nó đang rối như tơ vò. Đúng là tình trường nhiều cái khó lường thật. Và Thanh không biết một cô gái trong sáng, ngây thơ và khá nhạy cảm như Quỳnh Băng làm sao có thể đối mặt với chuyện tình tay ba được đây…
…Lần lượt, lần lượt từng tốp học sinh đạp xe ra khỏi trường. Quỳnh Băng cứ ngóng mãi vào trong mà không thấy người cần đợi đâu. Thật là chán! Nó khẽ thở dài một cái. Lắc đầu, nó đạp xe đi. Nhưng chỉ vừa nhón gót chân lên, nó đã nhìn thấy người cần tìm…
Gia Huy chậm rãi đạp xe về phía cổng trường. Và khi cậu vừa đạp ngang qua Quỳnh Băng, nó đã vội đạp theo.
- Gia Huy!- Quỳnh Băng cất tiếng gọi.- Gia Huy! Cảm ơn cậu về việc lúc chiều. Nếu lúc chiều không có cậu chắc tớ toi rồi.
- Không có gì! Lần sau nhớ cẩn thận.
Lần nào cũng vậy, Gia Huy luôn nói ngắn gọn. Hiếm có khi nào Quỳnh Băng thấy Gia Huy nói một câu dài. Khẽ nghiên đầu lên để xem xét thật kỹ thái độ của Gia Huy, nó chậm rãi lên tiếng.
- Gia…Gia…Huy này! Uhm…chiều thứ bảy tuần này, trường mình nghĩ học tăng cường đấy.
- Vậy…
- Hả?- Không nghe rõ Gia Huy nói gì, Quỳnh Băng quay sang hỏi.
- Vậy thì sao?
- Tớ muốn rủ cậu đi đâu đó chơi, xem như là tớ cảm ơn cậu. Vì hình như tớ nợ cậu hơi nhiều.- Quỳnh Băng mỉm cười.
- Không cần đâu!
- Thôi mà! Là thành ý của tớ mà. Vả lại, bạn bè đi chơi một buổi với nhau có sao đâu.
- Chiều đó tôi bận rồi!
- Bận à?!- Quỳnh Băng ngạc nhiên.
Gia Huy chậm rãi quay sang nhìn Quỳnh Băng và cậu nhìn thấy nét buồn trên gương mặt của nó. Ngay từ lúc nãy, cậu đã biết rằng cậu không thể làm ngơ với nó được nữa. Lúc nỏ xảy ra chuyện, cậu rất hoảng hốt. Theo bản năng, cậu chạy ra đỡ nó. Nhưng thật sự đó là những gì cậu muốn làm cho nó, bảo vệ nó trước mọi nguy hiểm, dù cho nguy hiểm đó không xuất phát từ cậu. Và cậu cũng nhận ra rằng cậu có thể lạnh lùng với bất kỳ ai nhưng với nó thì không. Cậu không thể tiếp tục vai diễn này trước mặt nó được.
- À! Không sao!- Quỳnh Băng reo lên khiến dòng suy nghĩ của Gia Huy bị cắt đứt.- Tớ sẽ không làm mất thời gian của cậu lắm đâu. Tụi mình chỉ đi ăn kem thôi rồi về có được không?
Quỳnh Băng nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười của nó đã khiến Gia Huy xao xuyến biết bao nhiêu lần rồi. Và cậu muốn được mãi ngắm nhìn nó như thế này. Một Quỳnh Băng vui tươi, hồn nhiên.
- Cũng được!
- Thank you!- Quỳnh Băng reo lên.
Dứt câu, Quỳnh Băng vội đạp xe đi vì sợ Gia Huy đổi ý. Còn Gia Huy, đôi môi cậu hé nở một nụ cười nhưng đó không phải là một nụ cười tươi nguyên…


Chương 12: Ngày thứ 7.


- Đồ ngu! Sao tụi bây ngu thế hả? Không biết nghĩ cách để đối phó lại bà ta hay sao?
Chất giọng phẫn nộ đã lên đến cực điểm của cậu Hai khiến cho lũ đệ tử của cậu ta co rúm người lại đầy lo sợ.
- Toàn một lũ ăn hại! Tao nuôi chúng bây để làm gì hả?
- Cậu Hai! Cậu tha lỗi! Việc này đúng là chúng tôi không thể lường trước được. Vả lại…không có gì chắc chắn rằng việc chặn đánh này là do bà Ba bảo kê cả.
- Sao tụi bây ngu thế hả?- Cậu Hai chỉ thẳng vào mặt tên vừa phát ngôn.- Nghĩ bằng cái móng chân thôi là cũng biết được bà ta đứng sau vụ này. Đất Sài thành này, ai dám đụng đến tao? Trừ phi thằng đó chán sống mà thôi.
- Vậy cậu Hai, cậu định như thế nào?
Thở hắt ra một hơi thật dài, cậu Hai nhắm hờ đôi mắt. Trong phòng lúc này không có bất kì tiếng động nào cả. Im lặng tuyệt đối. Cái im lặng của một sự tính toán, mưu mô. Cái im lặng của sự nham hiểm…
- Chúng ta phải cẩn thận hơn! Coi như thằng đó gặp may!- Cậu Hai nhếch miệng lên cười. – Tụi bây tạm lánh đi một thời gian đã. Nhớ đừng có chạy lung tung. Đứa nào bị túm được thì nhảy sông Sài Gòn đi.
- Dạ!
- Đi đi!
- Cậu Hai chúng tôi đi!
Nói đoạn cả bọn lại lục đục kéo nhau ra khỏi phòng. Trong phòng lúc này chỉ con lại mỗi một chàng trai trẻ có gương mặt tuấn tú nhưng ẩn hiện trên đó là sự nham hiểm, xảo quyệt. Và trong đầu hắn bắt đầu hình thành nên một phi vụ để thao túng toàn bộ tập đoàn mà cha hắn đã mất cả đời để gây dựng nên. “Bà được lắm! Tôi sẽ để cho đứa con trai quý hóa của bà sống đến ngày công bố chúc thư. Nhưng bà…tôi sẽ không để yên đâu. Tôi sẽ không để cho tập đoàn thuộc về tay hai mẹ con bà đâu”
- Bà Ba mọi việc không quả nằm ngoài dự tính của bà.
- Hoài Thu thế nào rồi?- Bà Ba lên tiếng hỏi.
- Cô Ba vẫn ổn thưa bà!
- Tốt! Hãy chăm sóc tốt cho cô Ba. Việc này thành công là nhờ có nó đấy.
- Tôi hiểu! Tôi xin phép.
- Khoan đã!
Bà Ba gọi người đàn ông trung niên ấy lại. Một cách chậm rãi, bà kéo ngăn bàn ra. Bàn tay thon dài mảnh dẻ của bà lấy ra một tập giấy.
- Nó sắp vào tập đoàn làm việc rồi! Dĩ nhiên với danh phận của nó, nó không thể là một nhân viên quèn được.
- Vậy bà Ba định sắp xếp cho cậu Hai vào vị trí nào?- Người đàn ông nhăn trán.
- Vào vị trí mà nó buộc phải có trách nhiệm với tập đoàn.
- Tổng giám đốc?!- Người đàn ông thốt lên.
- Đúng thế!- Cười nhẹ, bà Ba gật đầu khẳng định.
- Đó là vị trí dưới một người, trên vạn người. Ở vị trí đó, cậu Hai sẽ dễ dàng thao túng mọi hoạt động của tập đoàn. Với sự xảo quyệt của mình, cậu Hai sẽ nhanh chóng lật đổ bà và cậu Út. Khi đó, cho dù chúc thư có hiệu lực thì cũng không thể nào cứu vãn được tình hình.
- Nhưng nó là một người có tài. Nếu chúng ta biết cách khai thác điểm mạnh và khống chế điểm yếu của nó, tôi chắc chắn nó sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời. Tập đoàn này, nó cũng có phần nên vì vậy, khi hành động nó chắc chắn phải nghĩ đến quyền lợi của tập đoàn. Quyền lợi của tập đoàn gắn chặt với quyền lợi của nó.
- Vậy bà muốn tôi làm gì?
- Cầm lấy cái này, anh sẽ hiểu mình cần phải làm gì. Hãy làm càng sớm càng tốt.
Nói đoạn bà Ba đẩy tập giấy về phía người đàn ông. Người đàn ông cầm lấy tập giấy rồi cho vào túi áo trong.
- Tôi xin phép!
- Được rồi! Nhớ hãy làm việc này một cách cẩn thận.
- Tôi hiểu!
Người đàn ông ra ngoài để lại trong căn phòng rộng lớn tràn ngập ánh nắng này một người phụ nữ mà trong lòng bà đang bộn bề với bao nhiêu nghĩ suy. “Điều gì có thể khiến con tránh xa bản ngã xấu xa đây? Mẹ yêu con và luôn xem con là con ruột của mình. Nhưng vì con của mẹ, vì tập đoàn của ba con, mẹ xin lỗi!”
***
Ngày thứ 7
Vừa cột tóc lên cao, Quỳnh Băng vừa chạy xuống lầu. Những bước chân nện xuống nền nhà thật không thể khiến cho người ta không nghĩ đến một trận hỗn chiến đang xảy ra hay những gì tương tự như thế.
- Đi đâu thế Băng?- Hoàng Chương từ trong phòng bếp vọng tiếng ra.
- Em đi có chuyện!- Vừa xỏ giày, Quỳnh Băng vừa đáp.
- Chuyện gì gấp đến nỗi chạy cứ như là ma đuổi vậy hả? Con gái con lứa gì đâu!
- Anh!- Quỳnh Băng quay ngoắt về phía Hoàng Chương.- Em có việc gấp! Có gì muốn nói, tối rồi nói nha.
Nói đoạn Quỳnh Băng chạy một mạch ra sân và dắt cây xe đạp.
- Này nhớ về sớm đấy! Về muộn là biết tay anh!
- Em biết rồi!
Cha mẹ hai anh em Quỳnh Băng mất sớm. Từ nhỏ hai anh em đã phải sống trong cô nhi viện. Nên Hoàng Chương rất yêu thương Qu

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh (phần 2)

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Vợ có bầu rồi chồng ơi

Truyện Cánh đồng Bồ Công Anh Full

Sau 10 năm yêu nhau, bạn trai đưa một cọc tiền rồi bảo: “Em yêu anh thì nhận rồi buông tha cho anh”