Truyện Lão Hàng Xóm Đáng Ghét Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Truyện Lão Hàng Xóm Đáng Ghét Full (xem 2568)

Truyện Lão Hàng Xóm Đáng Ghét Full

trai cũng khổ quá đi – Hoàng giả vờ than và cười toe
- Thui đi, ghê quá ông nội ơi, trông cái mặt anh kìa ko nhìn thấy mặt đất nữa, coi chừng trúng gió cứ hếch mặt lên mà đi ha ha ha – Trúc ngoác miệng cười, nhìn cái bản mặt của Hoàng phởn phơ như trẻ con, ngộ hết biết
- Gà tre như thế mới đúng là gà tre chứ – Hoàng tủm tỉm
- Gà tre cái đầu anh í – Bắt đầu trở lại bản tính cũ
- Nè, tuần sau cô có đi sinh nhật chị của Hùng ko?
- Tui…cũng chưa biết nữa, thực sự tôi chưa đến những chỗ như thế bao giờ tôi thấy ngại ngại sao í- Trúc bối rối
- Ngại hả, ko sao đâu, còn có Dung, có tôi nè, việc gì phải ngại, đi đi cho vui nhá nhá
- Nhưng tui…
- Thôi cứ vậy đi, ko nói nhiều nữa, Hùng nó chưa mời ai bao giờ đến sinh nhật chị nó đâu nhá, cô và Dung là trường hợp đặc biệt lắm đó. Đi đi nhé
- Ơ, nhưng mà tui… – Trúc chưa nói dứt câu thì Hoàng đã chạy đi rồi, chẳng lẽ con nhóc lại nói là tui ko có đồ để diện mấy chỗ tiệc tùng sang trọng đó đâu. Nó thở dài và đứng dậy. Trong lòng nó cảm giác đỡ nặng nề hơn, ko hiểu sao gần đây nói chuyện với Hoàng nó ko còn cảm thấy khó chịu nữa, mặc dù có cãi nhau nhưng nó ko thấy bực bội như trước nữa.


***


1 tuần tiếp theo
Trúc ko có cách nào gặp riêng Long, cứ mỗi lần Long qua lớp nó, nó đã thấy mừng thì 1 lúc sau lại xuất hiện con nhỏ Minh Hồng, nó luôn giả vờ nhõng nhẽo với Long và tìm cớ kéo Long đi chỗ khác. Trúc thấy vậy, nó buồn lắm, nó ko muốn làm Long khó xử nên nó luôn từ chối mỗi khi Long qua lớp rủ nó xuống canteen. Long ngay trước mặt nó thôi mà nó thấy sao xa cách quá, nó tủi thân lắm. Nó chẳng thể nào phản đối đc, nó có là gì đâu, chỉ là 1 người bạn, còn Minh Hồng là người sắp đính hôn với Long. Tự nhiên nó thấy giận Long, giận mình, Long gọi điện thoại nhắn tin nó cũng ko trả lời hoặc trả lời 1 cách qua loa lấy lệ. Nó thấy giọng Long buồn lắm nhưng nó cũng buồn có kém gì Long đâu
Hôm đó sau khi tan học, Trúc đang lững thững ra bến xe bus thì gặp Long, nó mừng hết biết, Long thấy nó cũng mừng ko kém. Nó chỉ muốn lao ra ôm chầm lấy Long, 1 tuần ko nói chuyện nó cảm tưởng như dài cả thế kỉ vậy. Nhưng nó khựng lại, bao nhiều giận dỗi chợt trỗi lên trong nó, nó lạnh tanh
- Trúc ah, sao Trúc ko trả lời điện thoại của Long – Long lo lắng
- Ah…tại Trúc bận, dạo này bài vở nhiều quá- nó nói dối
- Chẳng lẽ bận đến mức ko dành nổi cho Long 1 phút sao – Long nghèn nghẹn, thằng nhóc rõ ràng là rất nhớ con nhỏ
- Tại Trúc nghĩ Long cũng bận nên ko gọi lại – Trúc tỉnh bơ
- Long rất nhớ Trúc, nhớ lắm, cả tuần qua ko nói chuyện với Trúc được Long như phát điên lên vậy
- Thật sao – con nhóc thấy sung sướng trong lòng
- Trúc đã hứa với Long rồi đó nghen, chờ Long, Long sẽ cố giải quyết mọi chuyện mà, Trúc…
- Anh Long!!! Nhanh lên nào, anh ko nhớ tý chúng mình phải đi có việc sao, e muốn đi mua ít đồ – tiếng Minh Hồng từ trong chiếc xe ô tô vang lên
- Thôi Long về đi, nói chuyện sau cũng đc, Trúc hiểu mà – Nó cười trấn an Long
- Thật sao? Long vui lắm, Long về nhé – Nó nhìn Trúc lưu luyến


***


Trúc về đến nhà, nó thấy Hoàng đã đứng đấy đợi sẵn, nhìn thấy nó Hoàng cười rất tươi.
- Tối nay là sinh nhật rồi, cô chuẩn bị gì chưa?
- Tối nay sao? Tôi…tôi – Trúc giật mình, lúng túng
- Tôi biết mà, theo tôi nào – Hoàng nắm tay Trúc kéo đi
- Đi đâu vậy?
- Đi theo tôi thì biết thôi mà
Hoàng đèo Trúc đến 1 nhà hàng rất đẹp, gọi đủ các món, cực kì hấp dẫn, Trúc nhìn Hoàng ngạc nhiên ko hiểu gì cả.
- Ăn đi, ăn rồi mới có sức làm những việc tiếp theo – thằng nhóc nói và gắp lia lịa cho Trúc
- Việc gì???
- Ăn đi rồi biết, tôi ko đầu độc cô đâu mà sợ, ngốc ah- Hoàng cốc vào trán Trúc
- Ăn thì ăn, đc mời tội gì – Trúc cười toe toet
Con nhỏ đói ngấu, ăn ngon lành, Hoàng cứ gắp lia lịa cho nó, nhìn con nhỏ ăn ngon lành thật đáng yêu biết bao
- Miệng dính thức ăn kìa – Hoàng lấy khăn lau cho Trúc
- Ơ, vậy sao, hì hì – con nhóc cười và vô tư ăn tiếp, nó đâu biết rằng nụ cười đó của con nhóc làm thằng nhóc ngồi đối diện đau tim.
1 lúc sau…
- Ôi tôi no quá rồi, no ko ăn nổi nữa – Trúc kêu lên
- No thật chưa?
- Ừh – Trúc gật gật
Hoàng vẫy tay kêu tính tiền, sau khi thanh toán xong nó kéo Trúc đứng dậy
- Ta đi thôi
- Đi đâu vậy?
- Cứ đi thì biết, đừng hỏi nữa đc ko


Hoàng dẫn Trúc đến 1 salon làm tóc rất to, ấn Trúc vào đó,
- Cô ngồi đó đi, chỗ làm tóc này là 1 người quen của tôi, anh ý rất nổi tiếng đó, cô yên tâm đi
- Sao tôi phải làm tóc, tôi ko làm đâu – trúc dãy nảy
- Tối nay cô đi sinh nhật mà ngồi yên đi nào
- Nhưng…
- Không nói nhiều, về khoản thời trang thì cô làm sao bằng tôi,
Trúc đành ngậm ngùi ngồi yên, thôi kệ vậy, đến đâu thì đến, nó đành nhắm mắt đưa đầu vậy.
2 tiếng sau…
Nó mở mắt ra, trước mắt nó là ai vậy, nó ko nhận ra nữa, 1 Trúc hoàn toàn khác, mái tóc dài của nó đc uốn xoăn nhẹ nhàng ở phần dưới trông vửa tự





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹101112›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




nhiên vừa điệu đà, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng nổi bật là đôi mắt to tròn và hàng mi con vút. Nó quay lại nhìn Hoàng ngơ ngac, Hoàng cũng đang nghệt mặt ra vì nhìn con nhóc, trông nó thật là xinh đẹp, nó thấy ngượng ngùng vì chưa bao giờ trang điểm thế này cả
- Cô bé rất xinh đẹp, mái tóc cũng đẹp, anh chỉ uốn xoăn nhẹ nhàng thôi, cô bé về gội đầu là tóc lai như cũ thui hà – Anh Tony chủ cửa hàng nói
- Dạ…dạ e cảm ơn anh – nó lúng túng
- Anh đúng là bậc thầy nha, con vịt biến thành con thiên nga rồi – Hoàng cười tươi
- Tôi mà là vịt àh – Trúc lừ mắt
- Đi thôi – Hoàng lại lôi xềnh xêch Trúc đi làm con nhóc chóng cả mặt


***


Về nhà…
Hoàng đưa cho Trúc 1 cái hộp, Trúc ngạc nhiên mở ra, trong đó là chiếc váy màu trắng hôm trước nó thử hộ Hoàng
- Cái này là sao? Nó ngước mắt lên nhìn Hoàng ngạc nhiên
- Cái này để cô mặc tối nay đó
- Tôi ko mặc,
- Sao ko? Hoàng ngạc nhiên
- Tôi ko thích, tôi ko thích mang nợ anh
- Nợ gì, cái váy này đáng bao nhiêu đâu ( hơn 300$ mà nói ko đáng bao nhiêu)
- Tôi ko thích, anh cất đi – Trúc vùng vằng
- Thôi đc rồi, cô ko thích thì coi như là tôi cho cô mượn đc chưa nào
- Thật chứ? Mượn thì đc- Con nhóc gật gù
Gà tre này ngốc thật, sau này trả cho tui để tui mặc chắc
- Thôi cô thử đi, sắp đến giờ rùi đó, tôi cũng về nhà chuẩn bị đây


Trúc tần ngần thử chiếc váy, nó nhìn vào gương, trông nó hôm nay đẹp quá, lộng lẫy như 1 công chúa vậy, phần trên chiếc váy ôm sát vào người nó hiện lên đường cong thon thả, phần dưới xòe ra trông trẻ trung dễ thương, nó đi 1 đôi dép cao gót màu bạc ra, đôi này papa mua cho nó lâu rồi nhưng vẫn còn mới nguyên vì nó đã đi lần nào đâu. Nó hơi bối rối, từ trước đến giờ nó chưa mặc thế này bao giờ mặc dù trông nó cực kì xinh đẹp. Nó cầm điện thoại lên gọi cho Dung, cả ngày hôm nay ko thấy Dung hỏi nó về chuyện váy áo, nó gọi và nt cũng ko thấy Dung trả lời, mặc dù cách đây mấy hôm nó còn dặn đi dặn lại là sẽ đưa Trúc mấy chiếc váy để thử.
- Alo, Dung ah, bồ chuẩn bị xong ch

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

Hạnh phúc tìm đến

Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!!!

Đối thủ của đại ca

Mẹ chồng mất, 5 người con dâu khóc ngất chỉ có vợ tôi là mặt tỉnh bơ và sự thật sau đó khiến tôi hốt hoảng…