i: “Hôm nay các cậu không có khách à?”
Đại T nói, vẫn còn sớm, mấy quý bà đó thông thường phải sau 10 đêm mới xuất hiện.
( Bạn đang đọc truyện hay và luôn cập nhật truyện mới hàng ngày chỉ có duy nhất tại trang TruyenVip.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )
Quả nhiên, ngồi đợi một lát, viên quản lý đã đẩy cửa bước vào. Khuôn mặt mọi người bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường, có người còn không ngớt buột miệng than vãn. Quản lý đứng ở giữa phòng, vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người: “Khách đến rồi! Các anh em hãy lấy lại tinh thần, cái mà các chị em đó có được là tiền! Vấn đề chỉ ở chỗ xem anh em có đủ bản lĩnh khiến các quý bà quý cô đó bỏ ra thật nhiều tiền không thôi! Đi nào, anh em theo tôi cùng ra ngoài!” Nói xong bèn mở cửa đi ra trước. Hơn mười người trong phòng lục tục theo ra sau, thoáng một cái, trong phòng chỉ còn lại mình tôi và Đại T. Đại T mở ngăn kéo, rút ra vài gói nho nhỏ, đút vào túi áo rồi cũng đi ra cửa. Tôi bám theo sau cậu ấy. Đại T quay người lại bảo tôi ra đại sảnh, gọi hai ly rượu rồi ngồi đó uống trước. Cậu ấy còn không quên nhìn tôi cười mờ ám, nói rằng chưa biết chừng, đêm nay tôi lại có được một cuộc hội ngộ như hằng mong ước ấy chứ.
Về mấy gói nhỏ mà Đại T đút vào túi áo, chỉ ngửi thoáng qua tôi cũng biết đó là bao cao su. Trong bụng nghĩ thầm, làm cái nghề này quả cũng thật mệt mỏi.
Tôi đẩy vào lưng Đại T nói, đi mau đi, mấy quý bà giàu có đang nóng lòng chờ đợi rồi kìa!
Đại T cất giọng cười sảng khoái, tiếng cười đó bị chôn lấp trong tiếng ầm ào huyên náo của âm thanh phát ra từ bộ âm ly trong quán bar, dốc tâm trí tô điểm cho cái gọi là sự tôn nghiêm của nhân thế.
Ngay lúc đó, một cô gái với mái tóc buông xõa loạng choạng chen vào giữa hai chúng tôi, níu chặt lấy tôi.
“Anh! Chính là anh rồi! Em… hôm nay, muốn… muốn có anh!” Cô ấy níu chặt lấy cánh tay tôi, miệng không ngớt lải nhải, đầu cũng không ngừng lắc lư, một mùi rượu nồng nặc lập tức lan tỏa ra xung quanh.
Hóa ra, nhìn thấy tôi đi ra cùng Đại T, cô ấy lại tưởng tôi cũng là thiếu gia của quán bar!
Đại T sững người lại một chút, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Cậu quả nhiên là có tiềm năng để làm cái nghề này!” Sau đó, cậu ta tặng tôi một nụ cười đầy hàm ý rồi quay người bước đi.
“Người đẹp ơi! Tôi không phải là nhân viên phục vụ!” Cô gái này đã uống quá say rồi. Cô ấy không nói gì nữa, gục đầu lên cánh tay tôi, đôi chân cũng không giữ vững nổi cơ thể nữa, chốc chốc lại khuỵu đầu gối xuống.
Cũng vì lương tâm và đạo đức, tôi đưa nốt cánh tay còn lại ra nâng đỡ cho cô ấy, “Người đẹp! Cô có đến đây cùng bạn không? Hay chỉ đi một mình?” Nói nói xong bèn đưa mắt kiếm tìm xung quanh xem có người quen nào của cô ấy không để giúp tôi nhanh chóng tháo gỡ mớ bòng bong này.
Cô ấy miễn cưỡng ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhỏ xinh. Đôi mắt khép hờ nhìn tôi, sau đó khuỵu chân xuống, tựa mạnh vào người tôi, dường như đang có điều gì đó muốn nói với tôi. Cô ấy mặc một chiếc váy lộ ngực, bộ ngực đầy đặn mềm mại kia đang tì lên cánh tay phải của tôi. Cô ấy ghé sát vào tai tôi, cười nói: “Chết rồi, bọn họ đều chết hết rồi! Chỉ còn tại mình em thôi!” Nói xong, xem chừng cô ấy không thể gắng gượng được nữa, ngửa người ra phía sau như muốn đổ gục xuống.
Tôi vội vàng ôm chặt lấy cô ấy, không dám tự tin nhìn vào khuôn mặt tiều tụy kia. Mặc dù cách ăn mặc và kiểu tóc có khác đi, nhưng dưới ánh sáng sắc nhọn của quán bar, tôi vẫn nhận ngay ra đó chính là cô gái mà tôi tình cờ gặp gỡ ở cửa hàng hoa – cô chủ có sắc đẹp hút hồn hút vía của cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở”.
Chương 10
EM Ở ĐÂY, ANH ĐANG Ở ĐÂU?
Tôi ngồi bên cạnh giường, nhớ lại câu nói của Đại T trước lúc đi ra cửa.
Đại T lúc ấy đã nói một cách rất mờ ám: Chưa biết chừng, đêm nay cậu lại có được một cuộc hội ngộ như hằng mong ước ấy chứ!
Nhìn cô gái đang nằm mềm nhũn trên giường như đống bùn nhão kia, tôi tự hỏi, không biết đây có phải là linh nghiệm từ lời nguyền của Đại T hay không?
Hai mắt cô ấy nhắm chặt lại, đã ngủ rất say rồi. Hàng lông mi vừa dài vừa cong kia còn vương vài giọt nước mắt lấp lánh. Nhớ lại cảnh dìu cô ấy từ quán bar ra ngoài đón taxi, rồi lại cõng cô ấy về nhà, cũng thật là một cảnh khiến người ta phải giày vò không ngớt.
Bây giờ, khi cô ấy đã ngủ say rồi, tôi bèn lấy khăn mặt mới lau mặt cho cô ấy. Một khuôn mặt thanh tú, trang nhã hiện ra trước mắt tôi, so với khuôn mặt nhợt nhạt ban nãy, khuôn mặt bây giờ đã non tơ và mềm mại hơn rất nhiều.
Cô ấy là một cô gái như thế nào? Hai lần gặp gỡ, cô ấy đều chỉ có một mình, hôm nay lại càng tệ hơn, một thân một mình đến quán bar tìm trai bao! Nhớ lại cảnh ban nãy phải vừa kéo vừa quăng cô ấy ra khỏi quán bar, cô ấy ngồi xổm xuống bên cạnh đường nôn thốc nôn tháo, nôn xong lại bật khóc nức nở.
Cô ấy vừa khóc vừa gọi mẹ, nói rằng cô ấy đau lắm. Cố hết sức để gào lên, đêm khuya thanh vắng, thi thoảng có một vài người qua đường tò mò quay sang nhìn khiến tôi lúng túng không biết phải làm thế nào. Chỉ biết vỗ nhẹ lên tấm lưng trần của cô ấy để giúp cô ấy nguôi ngoai phần nào.
Cô ấy bỗng nhiên gọi tên một ai đó, rất mơ hồ, tiếng gọi khẽ đến nỗi tôi không thể nghe rõ tên của người ấy, cô ấy nói: “**, em ở đây, anh đang ở đâu…” Việc mà tôi có thể làm được lúc đó chỉ là vỗ nhẹ lên lưng cô ấy, an ủi cô ấy. Tôi lúc ấy thậm chí còn không biết cô ấy tên gì.
“Em ở đây, anh đang ở đâu?” vì vừa khóc vừa nói nên âm thanh trở nên nghẹn ngào và trầm đặc khiến ai nghe thấy cũng phải mủi lòng.
Cô ấy bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, hàng lông mi vừa được nước mắt rửa sạch trở nên thuần khiết như chiếc lá sen đầu mùa hạ còn vương vấn những hạt sương mai. Sau đó, cô ấy nhìn tôi, nở một nụ cười bất cần để lộ hàm răng đều đặn trắng muốt và hai lúm đồng tiền nhỏ xinh. Sắc màu vàng nhạt của đèn đường lan tỏa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy khiến cô ấy càng thêm dịu hiền hơn. Nụ cười mê hồn đó khiến tôi hồn xiêu phách lạc, trái tim khẽ nhói đau, chỉ cảm thấy thời gian dường như đang dừng lại.
Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Uyển Nghi là ai? Tất cả đều được loại ra khỏi não bộ.
Trời đất dần dần nhỏ lại, xe cộ, người đi đường đều trở nên bất động, thành phố huyên náo cũng bị bỏ ra ngoài. Cả thế giới chỉ còn lại mình tôi và em. Cô ấy nhẹ nhàng dịu dàng dựa vào tôi, ánh mắt mơ màng, đôi môi đỏ rực, một mùi hương nồng nàn như có như không len lỏi giữa hai chúng tôi. Tôi nhìn chăm chú vào đôi môi đang ghé sát lại gần tôi kia, hơi thở trở nên gấp gáp, chuẩn bị đón nhận đôi môi ấy…
Nhưng ngay sau đó, đôi mắt đẹp của cô ấy khép lại, cả người cô ấy đổ gục lên người tôi rồi ngủ thiếp đi ngay.
Trước khi ngủ say, đôi môi cô ấy còn kịp tạo cho tôi một bông hoa bay lơ lửng bất định.
Tôi quỳ xuống vỉa hè, ôm trọn cơ thể mềm mại của cô ấy trong lòng, phải rất lâu sau mới choàng tỉnh lại sau cảm giác đê mê ngọt ngào kia. Nhìn cô gái đang ngủ rất say trong lòng mình, tôi chẳng kịp suy tính gì cả, đưa tay gọi một chiếc taxi rồi hướng thẳng về phía căn hộ nơi tôi thuê trọ.
Tôi không thuộc kiểu đàn ông tùy tiện, mặc dù không phải là kẻ háo sắc với tội ác tày trời nhưng cũng không lương thiện tới độ xả thân mình để cứu kh
Đại T nói, vẫn còn sớm, mấy quý bà đó thông thường phải sau 10 đêm mới xuất hiện.
( Bạn đang đọc truyện hay và luôn cập nhật truyện mới hàng ngày chỉ có duy nhất tại trang TruyenVip.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )
Quả nhiên, ngồi đợi một lát, viên quản lý đã đẩy cửa bước vào. Khuôn mặt mọi người bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường, có người còn không ngớt buột miệng than vãn. Quản lý đứng ở giữa phòng, vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người: “Khách đến rồi! Các anh em hãy lấy lại tinh thần, cái mà các chị em đó có được là tiền! Vấn đề chỉ ở chỗ xem anh em có đủ bản lĩnh khiến các quý bà quý cô đó bỏ ra thật nhiều tiền không thôi! Đi nào, anh em theo tôi cùng ra ngoài!” Nói xong bèn mở cửa đi ra trước. Hơn mười người trong phòng lục tục theo ra sau, thoáng một cái, trong phòng chỉ còn lại mình tôi và Đại T. Đại T mở ngăn kéo, rút ra vài gói nho nhỏ, đút vào túi áo rồi cũng đi ra cửa. Tôi bám theo sau cậu ấy. Đại T quay người lại bảo tôi ra đại sảnh, gọi hai ly rượu rồi ngồi đó uống trước. Cậu ấy còn không quên nhìn tôi cười mờ ám, nói rằng chưa biết chừng, đêm nay tôi lại có được một cuộc hội ngộ như hằng mong ước ấy chứ.
Về mấy gói nhỏ mà Đại T đút vào túi áo, chỉ ngửi thoáng qua tôi cũng biết đó là bao cao su. Trong bụng nghĩ thầm, làm cái nghề này quả cũng thật mệt mỏi.
Tôi đẩy vào lưng Đại T nói, đi mau đi, mấy quý bà giàu có đang nóng lòng chờ đợi rồi kìa!
Đại T cất giọng cười sảng khoái, tiếng cười đó bị chôn lấp trong tiếng ầm ào huyên náo của âm thanh phát ra từ bộ âm ly trong quán bar, dốc tâm trí tô điểm cho cái gọi là sự tôn nghiêm của nhân thế.
Ngay lúc đó, một cô gái với mái tóc buông xõa loạng choạng chen vào giữa hai chúng tôi, níu chặt lấy tôi.
“Anh! Chính là anh rồi! Em… hôm nay, muốn… muốn có anh!” Cô ấy níu chặt lấy cánh tay tôi, miệng không ngớt lải nhải, đầu cũng không ngừng lắc lư, một mùi rượu nồng nặc lập tức lan tỏa ra xung quanh.
Hóa ra, nhìn thấy tôi đi ra cùng Đại T, cô ấy lại tưởng tôi cũng là thiếu gia của quán bar!
Đại T sững người lại một chút, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Cậu quả nhiên là có tiềm năng để làm cái nghề này!” Sau đó, cậu ta tặng tôi một nụ cười đầy hàm ý rồi quay người bước đi.
“Người đẹp ơi! Tôi không phải là nhân viên phục vụ!” Cô gái này đã uống quá say rồi. Cô ấy không nói gì nữa, gục đầu lên cánh tay tôi, đôi chân cũng không giữ vững nổi cơ thể nữa, chốc chốc lại khuỵu đầu gối xuống.
Cũng vì lương tâm và đạo đức, tôi đưa nốt cánh tay còn lại ra nâng đỡ cho cô ấy, “Người đẹp! Cô có đến đây cùng bạn không? Hay chỉ đi một mình?” Nói nói xong bèn đưa mắt kiếm tìm xung quanh xem có người quen nào của cô ấy không để giúp tôi nhanh chóng tháo gỡ mớ bòng bong này.
Cô ấy miễn cưỡng ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhỏ xinh. Đôi mắt khép hờ nhìn tôi, sau đó khuỵu chân xuống, tựa mạnh vào người tôi, dường như đang có điều gì đó muốn nói với tôi. Cô ấy mặc một chiếc váy lộ ngực, bộ ngực đầy đặn mềm mại kia đang tì lên cánh tay phải của tôi. Cô ấy ghé sát vào tai tôi, cười nói: “Chết rồi, bọn họ đều chết hết rồi! Chỉ còn tại mình em thôi!” Nói xong, xem chừng cô ấy không thể gắng gượng được nữa, ngửa người ra phía sau như muốn đổ gục xuống.
Tôi vội vàng ôm chặt lấy cô ấy, không dám tự tin nhìn vào khuôn mặt tiều tụy kia. Mặc dù cách ăn mặc và kiểu tóc có khác đi, nhưng dưới ánh sáng sắc nhọn của quán bar, tôi vẫn nhận ngay ra đó chính là cô gái mà tôi tình cờ gặp gỡ ở cửa hàng hoa – cô chủ có sắc đẹp hút hồn hút vía của cửa hàng “Nhàn đợi hoa nở”.
Chương 10
EM Ở ĐÂY, ANH ĐANG Ở ĐÂU?
Tôi ngồi bên cạnh giường, nhớ lại câu nói của Đại T trước lúc đi ra cửa.
Đại T lúc ấy đã nói một cách rất mờ ám: Chưa biết chừng, đêm nay cậu lại có được một cuộc hội ngộ như hằng mong ước ấy chứ!
Nhìn cô gái đang nằm mềm nhũn trên giường như đống bùn nhão kia, tôi tự hỏi, không biết đây có phải là linh nghiệm từ lời nguyền của Đại T hay không?
Hai mắt cô ấy nhắm chặt lại, đã ngủ rất say rồi. Hàng lông mi vừa dài vừa cong kia còn vương vài giọt nước mắt lấp lánh. Nhớ lại cảnh dìu cô ấy từ quán bar ra ngoài đón taxi, rồi lại cõng cô ấy về nhà, cũng thật là một cảnh khiến người ta phải giày vò không ngớt.
Bây giờ, khi cô ấy đã ngủ say rồi, tôi bèn lấy khăn mặt mới lau mặt cho cô ấy. Một khuôn mặt thanh tú, trang nhã hiện ra trước mắt tôi, so với khuôn mặt nhợt nhạt ban nãy, khuôn mặt bây giờ đã non tơ và mềm mại hơn rất nhiều.
Cô ấy là một cô gái như thế nào? Hai lần gặp gỡ, cô ấy đều chỉ có một mình, hôm nay lại càng tệ hơn, một thân một mình đến quán bar tìm trai bao! Nhớ lại cảnh ban nãy phải vừa kéo vừa quăng cô ấy ra khỏi quán bar, cô ấy ngồi xổm xuống bên cạnh đường nôn thốc nôn tháo, nôn xong lại bật khóc nức nở.
Cô ấy vừa khóc vừa gọi mẹ, nói rằng cô ấy đau lắm. Cố hết sức để gào lên, đêm khuya thanh vắng, thi thoảng có một vài người qua đường tò mò quay sang nhìn khiến tôi lúng túng không biết phải làm thế nào. Chỉ biết vỗ nhẹ lên tấm lưng trần của cô ấy để giúp cô ấy nguôi ngoai phần nào.
Cô ấy bỗng nhiên gọi tên một ai đó, rất mơ hồ, tiếng gọi khẽ đến nỗi tôi không thể nghe rõ tên của người ấy, cô ấy nói: “**, em ở đây, anh đang ở đâu…” Việc mà tôi có thể làm được lúc đó chỉ là vỗ nhẹ lên lưng cô ấy, an ủi cô ấy. Tôi lúc ấy thậm chí còn không biết cô ấy tên gì.
“Em ở đây, anh đang ở đâu?” vì vừa khóc vừa nói nên âm thanh trở nên nghẹn ngào và trầm đặc khiến ai nghe thấy cũng phải mủi lòng.
Cô ấy bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, hàng lông mi vừa được nước mắt rửa sạch trở nên thuần khiết như chiếc lá sen đầu mùa hạ còn vương vấn những hạt sương mai. Sau đó, cô ấy nhìn tôi, nở một nụ cười bất cần để lộ hàm răng đều đặn trắng muốt và hai lúm đồng tiền nhỏ xinh. Sắc màu vàng nhạt của đèn đường lan tỏa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy khiến cô ấy càng thêm dịu hiền hơn. Nụ cười mê hồn đó khiến tôi hồn xiêu phách lạc, trái tim khẽ nhói đau, chỉ cảm thấy thời gian dường như đang dừng lại.
Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Uyển Nghi là ai? Tất cả đều được loại ra khỏi não bộ.
Trời đất dần dần nhỏ lại, xe cộ, người đi đường đều trở nên bất động, thành phố huyên náo cũng bị bỏ ra ngoài. Cả thế giới chỉ còn lại mình tôi và em. Cô ấy nhẹ nhàng dịu dàng dựa vào tôi, ánh mắt mơ màng, đôi môi đỏ rực, một mùi hương nồng nàn như có như không len lỏi giữa hai chúng tôi. Tôi nhìn chăm chú vào đôi môi đang ghé sát lại gần tôi kia, hơi thở trở nên gấp gáp, chuẩn bị đón nhận đôi môi ấy…
Nhưng ngay sau đó, đôi mắt đẹp của cô ấy khép lại, cả người cô ấy đổ gục lên người tôi rồi ngủ thiếp đi ngay.
Trước khi ngủ say, đôi môi cô ấy còn kịp tạo cho tôi một bông hoa bay lơ lửng bất định.
Tôi quỳ xuống vỉa hè, ôm trọn cơ thể mềm mại của cô ấy trong lòng, phải rất lâu sau mới choàng tỉnh lại sau cảm giác đê mê ngọt ngào kia. Nhìn cô gái đang ngủ rất say trong lòng mình, tôi chẳng kịp suy tính gì cả, đưa tay gọi một chiếc taxi rồi hướng thẳng về phía căn hộ nơi tôi thuê trọ.
Tôi không thuộc kiểu đàn ông tùy tiện, mặc dù không phải là kẻ háo sắc với tội ác tày trời nhưng cũng không lương thiện tới độ xả thân mình để cứu kh

