Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full (xem 2051)

Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full

biến mất…vĩnh viễn…Chị sẽ chính thức trở thành vợ của cậu ấy.


***


Vi thất thần nhìn bản thân trong gương, mắt nó khô rang nhưng những giọt mắt vẫn đang chảy xối xả và xót tới tận tim…sâu trong cùng con người nó…


Đôi mắt Vi phảng một màu đen u tối, cả thân hình nó giờ phải đứng trên một chân, sắp ngã rồi.. sự cứng rắn của nó như ngọn lửa yếu ớt bị cơn gió vồ vập thổi mạnh cố tình dập tắt…


Tại sao lại là lúc này, tại sao lại là khi nó đã khi nó đã quyết định ra đi…? Nó cứ như bị mất phương hướng… chẳng biết bước về đâu, lùi hay tiến, chạy thật xa hay chậm lại…?


Hức…hức…


Tiếng khóc khiến Vi giật mình, lặng lẽ đi ra phòng khách…


Mẹ đang ngồi trước bàn thờ của bố và khóc… Thế này mà mẹ nói với nó mẹ vẫn ổn ư? Thế này mà mẹ vẫn gắng gượng cười cho nó yên lòng ư? Vi dựa lưng vào lưng vào tường… Quay mặt đi không dám đối diện với giọt nước mắt của mẹ.


Vì ai mà bố nó ra đi quá đột ngột? Vì ai mà mẹ nó đau khổ? Vì ai mà gia đình nó giờ trở thành như thế?


Minh Anh có thể hận bố nó khi bố anh qua đời, trả thù bố nó khi anh muốn, còn nó, nó biết tìm ai, biết căm giận ai, biết phẫn nộ với ai khi mà vòng đời mãi luẩn quẩn trong cái từ nhân- quả…?


*******


- Mẹ muốn Anh đi thử đồ nhưg thiết nghĩ Anh rất bận với lại cũng chẳng thiết tha gì chuyện này nên Nhi mang tới đây.


Thả túi đồ xuống ghế salon, mắt Uyển Nhi dán chặt vào số thời trang áo cưới mới nhất.


- Chúng ta sẽ xưng hô với nhau như thế này mãi sao? Hay thật.


- Vậy cậu muốn tôi xưng” anh”,”





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹131415›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




em” với cậu như hôm bữa? Đọc tên của cậu cũng có khác gì gọi như thế đâu Minh Anh.
Vốn dĩ cuộc hôn nhân này cũng đã chẳng bình thường rồi, thêm vài điều quái dị nữa chắc cũng không ảnh hưởng gì lắm.


Đóng laptop, Minh Anh nhìn thẳng Uyển Nhi:


- Chấp nhận cuộc hôn nhân không một chút tình cảm này chị sẽ khổ đấy. Và tôi thật sự không muốn chị bị ràng buộc kiểu này mà mất đi cơ hội tìm kiếm hạnh phúc. Một người yêu chị thật lòng.


- Hãy tự vấn mình bằng những câu đó và thử trả lời xem Minh Anh.


Rời mắt khỏi trang báo, Uyển Nhi thôi cái nhướn mày đầy giễu cợt, và nụ cười kiêu kì biến mất thay cho thứ người ta vẫn thường gọi là” nghiêm túc”.


- Đó là một trong những quy định của dòng họ Hàn, tôi không có quyền làm trái, khiến bố phải thất vọng. Chị hoàn toàn có khả năng ngăn cuộc hôn nhân này lại nếu chị muốn, tôi tin chắc là như thế!


- Họ Hàn chỉ bắt buộc cậu phải lấy vợ trước năm 21 tuổi hay ít nhất là khi cậu 21 tuổi chứ không cấm cậu lấy người cậu yêu.


Phớt lờ vế sau câu nói của Minh Anh, Uyển Nhi nghiêng đầu bướng bỉnh.


- Lấy người tôi yêu?


Khoé miệng anh biến ra một nụ cười khinh khỉnh, anh lặp lại câu nói bằng thứ xúc cảm đầy mặn đắng, lấy người anh yêu? Anh có thể làm điều đó sao…?


- Hãy ngỏ lời với Vi và lấy cô ấy. Hãy làm theo những gì trái tim cậu muón.


- Quá muộn rồi.


Minh Anh bình thản, mắt anh dõi ra xa.


- Bố cô bé đã phải trả giá cho việc mà bác ấy làm, mọi tội lỗi của bác ấy đã bị trừng phạt Nhưng còn Vi, cô bé có lỗi gì đâu? Đôi lúc tôi không tin nổi tồn tại một con người tàn nhẫn và ác độc như cậu… không tin nổi khi có ai đó nói với tôi cậu yêu cô bé…Cậu đối xử với Vi lạnh lùng tới mức đáng sợ…Yêu mà phải làm khổ nhau như vậy sao? Thù hận quả là có quyền năng thật ghê gớm.


- …


- Nhưng rồi, tôi biết, mỗi lần làm đau cô bé là mỗi lần cậu tự làm đau chính mình. Chẳng ai muốn che giấu tình yêu của bản thân…còn cậu luôn làm thế…Tôi không chắc là cậu không thấy mệt mỏi? Tới bên Vi, nói với cô bé rằng cậu yêu cô bé, chấm dứt lễ đính hôn nhảm nhí giữa tôi và cậu. Có khó không?


- Giá mà mọi chuyện chỉ đơn giản từng ấy.


Vẫn mải đuổi theo thứ ánh sáng xa xôi bên ngoài cửa kính, Minh Anh cố quên cảm giác bỏng rát đang lan mạnh trong tim.


- Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. Đừng để tới khi quá muộn, hối hận cũng chẳng kịp nữa.


Cô đã làm tất cả có thể, giờ chỉ trông chờ vào Vi và Minh Anh…họ có kp nhận ra hay không? Tình yêu luôn phức tạp và rắc rối.


Minh Anh không sai khi nói cô hoàn toàn có thể tự mình huỷ lễ đính hôn này…nhưng Nhi lại đang muốn chơi một trò mạo hiểm nho nhỏ, tình yêu lớn cô sẽ thắng… tình yêu chưa đủ mạnh cô thua…” Lửa thử vàng gian nan thử sức “, còn lễ đính hôn là để thử thách tình yêu của Minh Anh cũng như Tường Vi.


Đứng dậy toan bước ra thì câu nói của Minh Anh lôi tuột Uyển Nhi trở lại.


- Thật sự thì chị đang nghĩ gì? Con người chị khó hiểu quá…Lúc thì năm lần bảy lượt sai người *** hại Vi…khi thì bênh vực cô ấy…chân thành như một nguời chị…


- Ai *** hại Vi?


Còn hơn cả sửng sốt, lông mày Uyển Nhi nhướn lên.


- Thế chị nói sao về chiếc điện thoại này, sản phẩm chỉ được lưu hành nội bộ trong hội đồng quản trị tập đoàn JA?


Thả điện thoại xuống trước mặt Uyển Nhi, mi mắt Minh Anh khép chặt.


- Sản phẩm này không chỉ được lưu hành nội bộ mà còn dùng làm sản phẩm biếu cho các nhân vật có quan hệ kinh doanh lâu năm với tập đoàn. Nếu chỉ dựa vào đó đã kết luận thì thật thiếu chuyên nghiệp. Hơn nữa, cậu quên rằng tôi là bác sĩ sao Minh Anh? Mọi bác sĩ đều phải thề và thực hiện lời thề Hippocrat, không được hại người. Đành rằng tôi khá là” thích” cậu…nhưng…không tới mức tôi phá bỏ lời thế vậy phải hạ mình chơi cái trò bẩn thỉu ấy.


- Vậy thì là ai?


Đi cũng nhẹ nhàng như lúc tới, Uyển Nhi bỏ mặc Minh Anh giữa những nghi vấn.


Qua thông tin vừa được Minh Anh cung cấp, cô đã hoàn toàn chắc chắn người *** hại Vi là ai…bởi gia đình cô chỉ biếu sản phẩm này cho duy nhất một người ở Việt Nam, tuy nhiên…thật quá sức tưởng tượng, không ai khác chính là…con người đáng sợ cô sẽ phải gọi một tiếng “mẹ” khi lễ đính hôn kết thúc.


- Mẹ! Con vào được không?- Thập thò ngoài cửa, nó gõ nhẹ.


- Con về rồi đấy à? Vào đi.


- Vâng.


Trang đẩy cửa, cúi chào mẹ một cách duyên dáng.


- Con học cái đó ở đâu vậy?


Thiên Thi phì cười khi thấy cử chỉ rất tếu của cô con gái.


- Ở Ý đấy mẹ!


Ngó trước ngó sau một hồi, nó nhoẻn miệng đáp lời mẹ rồi ngồi xuống.


- Sao con đáp máy bay về muộn thế? Có biết ba ngày nữa là anh con đính hôn không?


- Hì. Dạ biết.Vẫn còn sớm chán mà mẹ.


- Con đã sang chào Uyển Nhi chưa?


- Con gặp chị ấy ở viện lúc chiều rồi…Chị ấy thật xinh đẹp, mẹ nhỉ?


Hơi ngập ngừng, lòng nó buồn vời vợi nhưng Trang vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, lẽ ra chị dâu của nó phải là Tường Vi mới đúng. Ai mà ngờ số phận lại đùa cợt con người ta như thế, tới nó còn shock và không

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi chung chồng cùng những người đàn bà khác

Truyện Lão Hàng Xóm Đáng Ghét Full

“Con xin mẹ đừng miệt thị vợ con nữa, cô ấy là người đã nuôi cả gia đình mình đấy!”

Truyện Em Nợ Anh

Chuyện tình lãng mạn của bà già 93 lái phi công 95