Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full (xem 2066)

Truyện Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh Full

đâu là nước mắt nó cũng chẳng thể nào phân biệt được nữa…Lí trí nó chỉ mách bảo được rằng, nó phải đuổi theo anh, nó phải giữ anh lại…


Vi cứ chạy, vô định trong cơn mưa đang trút xuống ào ạt, toàn thân nó ướt sũng, cổ nó khàn đi vì liên tục gọi tên anh…


- Minh Anh…anh đang ở đâu…?


Dừng lại, bấm nút một cách khẩn trương trên bàn phím điện thoại, nó cố bám vào tia hi vọng leo lét…anh vẫn chưa tắt máy…


Tinh…Tinh..Tinh…


Tiêng nhạc vang lên trong thanh âm ồn ã của mưa, nó cố nghe, cố định vị, vuốt mắt để cho những giọt nước rơi xuống, nó bước như chạy về phía trước…


- Những điều anh nói chỉ là nhầm lẫn thôi…nhầm lần thôi…- Vi ôm lấy anh từ đằng sau ngay khi trông thấy anh…


Anh mở bàn tay nó ra và quay lại, đôi mắt đỏ ngầu như đôi mắt quỷ, nó đọc được cả sự thù hận từ trong đáy mắt ấy, anh cười gằn…


- Nếu là nhầm lẫn vậy thì tại sao bố tôi lại phải chết…?…


- …


- Chính mắt tôi đã phải chứng kiến chuyện đó…Nhầm lẫn ư? Tôi cũng muốn tin như thế lắm…để khỏi chấp nhận sự thật bản thân bị chính người mình thương yêu nhất lừa gạt…Tôi ngu ngốc quá…


- Hãy nghe em nói…em không biết tất cả những chuyện này, em cũng như anh, anh phải tin em.- Nắm chặt cánh tay anh, nó cố giải thích, giọng nó cũng gần như nghẹn đi…


Hất bàn tay nó ra, anh lạnh lùng…


- Thôi đủ rồi, tôi không muốn nghe…không muốn nghe bất kì điều gì từ cô…Tôi và cô hết thật rồi, hãy biến mất khỏi cuộc sống của tôi, mãi mãi…


- Lòng tin anh dành cho em chỉ thế này thôi ư?


- Cô đủ tư cách để nhắc tới lòng tin sao? Chẳng phải nó vừa bị cô chà đạp lên đấy thôi…Tôi căm ghét gia đình cô…và cả cô nữa, Tường Vi…


Từng câu, từng chữ anh nói vang lên rõ ràng tới mức rợn người như những nhát dao cùng lúc đâm thẳng vào trái tim Vi…Hai tiếng “đừng đi” còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng đã bị chặn lại…


Chia tay? Kẻ sát nhân?
Nó lặng nhìn bóng dáng anh đang khuất khỏi tầm mắt…Chẳng còn gì có thể níu kéo, nó đã có đầy đủ cả lí do chia tay, Vi để yên cho anh đi, nó không giữ anh lại, nó không nài nỉ và cũng không cầu xin anh bởi như vậy cũng để làm gì…? Trong nó giờ chỉ tồn tại một từ” trống rỗng “…


Ầm…


Rào…rào…rào…


Nó nằm sõng soài trên mặt đường, nước mưa, nước mắt tất cả đều mặn chát…trái tim nó giờ đã vỡ vụn, đã nát tan…từng mạch máu đang chảy trong cơ thể chỉ muốn nứt tung ra, nó đau…đau tới mức nghẹt thở…nỗi đau không thể gọi tên…Đây là sự trừng phạt ư??? Nó đã làm gì, đã làm gì để rồi phải hứng chịu cái bi kịch này…???


Tất cả chỉ còn lại một dấu chấm…cái hiện thực phũ phàng và tàn nhẫn này đã lấy đi mọi thứ từ tay nó…


Tình yêu…gia đình…mờ nhoà như ảo ảnh…


Tít…tít…


Cạch…


- Bà đã về rồi ạ?- Người giúp việc nhanh chóng mở cửa, tươi cười.


- Ưh.


- Lấy túi xách bước ra, như sực nhớ điều gì người phụ nữ quay lại…


- Phiền chị lên phòng chuẩn bị nước tắm cho Minh Anh…Xong chị có thể về…


- Vâng, tôi sẽ chuẩn bị ngay…


Thả người xuống ghế, mẹ Minh Anh nấn ná những ngón tay hai bên thái dương.Ai cũng ngạc nhiên, ai cũng bất ngờ trước sự thật khủng khiếp đang phơi bày chỉ riêng Thiên Thi thì không, bà điềm tĩnh tới lạ, không điềm tĩnh sao được bởi lẽ chuyện đó bà đã biết từ lâu…


- Alo? Uyển Nhi đấy à?


- Bác khoẻ.


- Bác cũng vừa mới về.


- Ưh, giờ là thời điểm thích hợp nhất để con quay về Việt Nam.


- Mong sớm gặp con.Tạm biệt.


***********


Nắng luồn qua kẽ hở ô cửa sổ, hạ cánh nhẹ nhàng trên khuôn mặt trắng nhợt của nó.Vi cũng chẳng nhớ nổi tối qua mình về nhà như thế nào, chỉ biết nó đã lang thang rất





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹101112›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




lâu trong cơn mưa ào ạt ấy…


- Con có muốn ăn một ít súp không?- Mẹ bưng khay đồ ăn vào trong phòng, nét mặt hiện rõ sự lo lắng…


- Con không đói…


- Mẹ và bố thật sự xin lỗi con, Vi à. Nhưng hãy nghe mẹ giải thích…


- Con không muốn nghe…


Nó lắc mạnh đầu, hai tay bịt chặt lấy tai, nước mắt trào ra…Cái nỗi đau chết tiệt này đang gặm nhấm linh hồn nó, cào xé tâm can nó…Bố nó là kẻ giết người…Sao sự thật này lại khó chấp nhận quá…Nó làm sao có thể tha thứ…cho cái hành động mất nhân tính ấy…? Người bố mà nó luôn sùng kính còn có thể làm cái chuyện đáng kinh tởm ấy thì giờ nó phải nghe ai? Tin ai được nữa…


Bước xuống giường, nó tiến lại cái vali rồi cho vội tất cả vào trong…


- Con định làm gì vậy?


- Xin mẹ…đừng hỏi gì cả…con cần thời gian…cần thời gian để chấp nhận…để bình tĩnh…một mình…nếu không con sẽ điên mất…


Nó khóc oà lên, từng đợt xúc cảm cứ như không thể nào dừng lại được…Mẹ ôm nó vào lòng, bà cũng khóc theo nó…


- Con hãy hiểu cho bố con…Mẹ xin lỗi…thật sự xin lỗi…được rồi, con cứ đi đi…đi đi và quên hết mọi thứ…


- Nhưng còn anh ấy…? Con yêu anh ấy… Giờ con phải làm sao đây, phải làm sao đây hả mẹ… khi mà anh ấy nghĩ con lừa dối…?- Vi khóc ngất đi…


- Cậu ta không dành cho con.Đó là duyên phận.Con phải mạnh mẽ lên…


Bố Vi quay mặt đi, ông gạt đi dòng nước mắt nóng hổi vừa mới lăn dài trên làn da chai sạn hằn in những vết nhăn…


- Bố xin lỗi…


Tháo kính đen ra khỏi mắt, Vi thận trọng mở căn phòng thuê trọ mà nó vừa kí hợp đồng rồi đẩy tất cả hành lí vào trong. Nó ngồi thụp xuống và lại bắt đầu khóc, giá mà nó có thể hét lên thật lớn cho cả thế giới biết rằng nó đang đau nhưng nó kiệt sức thật sự, nó không còn đủ hơi để làm điều đó…Vi biết sống thế nào trong những ngày kế tiếp…khi mà anh đã bước ra khỏi cuộc đời nó…


Tinh…tinh…tinh…


Tinh…tinh…tinh…


Với tay tắt điện thoại, nó không muốn nghe gì từ bất cứ ai…Thế nhưng chuông điện thoại vẫn cứ đổ, liên tục…Tháo cục pin ra khỏi máy, nó thả điện thoại lên bàn…


Vi đẩy cửa bước ra ngoài, ánh nắng đầu hạ gay gắt chiếu thẳng vào mắt nó, bỏng rát…Từng giọt mồ hôi nóng rẫy trên khuôn mặt…Nó cứ bước…bước vô định…


- Cháu đi xe ôm không?


- Đi đâu để bác chở, ta lấy rẻ cho, đi taxi mới thoải mái…


Hàng tá lời mời mọc vang văng vẳng bên tai cho nó biết nơi mình đang dừng chân là sân bay…Và Vi lại đi…mặc kệ bao nhiêu con mắt đổ dồn vào nó…Một cô bé với đôi chân dài

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ác Quỷ bên em

Nghe điện thoại rung, tôi chết điếng khi thấy chồng gửi clip đầy những âm thanh ám ảnh

‘Xin bố đừng làm vậy, chồng con vẫn còn đắp chiếu nằm ở kia!’

Làm Thằng Đàn Ông Tốt Không Phải Lúc Nào Cũng Hay

Nhớ ba mạ, nhớ nắng và gió Lào quê tôi