Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full Đọc Online - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full Đọc Online (xem 3175)

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full Đọc Online

dân thường của cậu vừa ghép cho tôi là gì thế hả? – Hoàng nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, nếu mà nó nói ra hồi nãy nó nghĩ cậu làm”TRAI BAO”thì nó tiêu luôn quá, nhất định không nên nói.
Trong lúc nó đang ú ớ chẳng biết làm gì thì có 1 tên nh0k, cở tuổi nó đi lại, lịch sự nói:
- Chào chị hai, chị đến để gặp đại ca em phải không ạ, ảnh vừa đi qua đó nói chuyện với anh Bảo rồi, hay để em qua đó báo cho đại ca biết nhé!
“Minh cũng ở đây sao, mình cứ tưởng cậu ấy không đi chứ, thôi kệ, mình qua đó hù cậu ấy cho bất ngờ vậy, hehe”- Nó thầm nghĩ, cười tủm tỉm.
- Thôi, không cần đâu, nh0k về chỗ ngồi đi để chị qua đó được rồi! – Nó ra giọng chị hai với nh0k, làm nh0k cung kính tuân lệnh.
- Hai cậu ngồi đây và kêu kem nhá, nhớ khẩu vị của tui oy chứ, tui đi ra đây tí vô liền hà, hjhj – Nó xoay sang nói với 2 đứa bạn rồi bước đi.
- Gặp ai thế nhỉ? – Như thắc mắc.
- Còn ai vào đây nữa, chỉ có đại ca của Hắc ban hội thôi! – Hoàng chặc lưỡi nói với Như.
- Ờ, mà kêu kem ra đi, mình cũng thèm quá oy nà! – Như chu mỏ phồng miệng nói làm Hoàng cũng cười theo.
- Ở khu hành lang -
Có 1 cuộc nói chuyện căng thẳng giữa 2 người đàn ông. (hehe)
- Bảo này, tụi mình là bạn bao nhiêu năm rồi nhỉ?- Minh chống 2 tay lên cột nói.
- Cũng 12 năm rồi còn gì? Nghĩ lại thời gian trôi qua nhanh thiệt ha! – Bảo với ánh mắt xa xăm, nhìn Minh như không nhìn, coi cậu như là người vô hình vậy.
- Chắc cũng đủ để có thể lựa chọn giữa tình bạn và tình yêu chứ?- Minh nhìn thẳng vào mắt Bảo nói.
- Cậu nói thế có ý gì? – Bảo dần dần xoay người lại nhìn người đối diện đáp.
- Cậu đừng có dối tôi nữa, tôi biết cậu cũng thích Hân đúng không?- Minh hỏi nhưng lòng đang rối, không biết sự hiện diện của con mèo nhỏ đang thụp ló ở sao cánh cửa.
- Đúng, tôi thích Hân, à không phải nói là hơn thế nữa, tôi yêu Hân, tôi biết khi mình nói như vậy cậu sẽ bất ngờ nhưng đối với tôi đó là điều dấu kính trong tim từ lâu rồi. Tôi biết cô ấy trước cậu nữa kìa, từ lúc mừng sinh nhật cô ấy 10 tuổi, tôi đã đến bắt chuyện và gặp cô ấy trước khi cậu đến và 7 năm sau người cô ấy gặp trước cũng là tôi chứ không phải là cậu, nhưng tại sao, tại sao cô ấy không chọn tôi cơ chứ, cho dù tôi có đối xử tốt với cô ấy đến mức nào, bày tỏ cho cô ấy hiểu đến mức nào và những lúc cậu giận lầm cô ấy, người che chở an ủi cô ấy vẫn là tôi mà, tại sao cô ấy không nhìn tôi, nhận lấy tình cảm của tôi lấy 1 lần cơ chứ, tại sao lại thế hả? – Bảo nói như gào thét, anh khụy xuống, tay ôm đầu, nước mắt anh rơi.
Minh cũng ngạc nhiên với người bạn thân của mình, trước giờ khi đi đánh nhau dù có bầm dập, tan nát đến cở nào, thì anh vẫn chưa thấy Bảo rơi 1 giọt nước mắt nào, thế mà, vì 1 người cậu ấy yêu, không đáp trả lại tình yêu ấy, mà cậu ta đã khóc sao, thế thì chắc chắn Bảo yêu cô gái này lắm.
Nếu là những cô gái luôn đeo bám theo đuổi Minh như lúc kia thì cậu sẵn sang nhường ngay cho thằng bạn, nhưng đó là nó, là người mà anh yêu quý nhất, người mà anh trân trọng không muốn làm tổn thương đến, coi cô hơn cả bản thân mình thì anh không thể nào nhường cho ai được, cho dù đó là thằng bạn thân 12 năm của anh.
Anh phải làm sao đây rắc rối quá, 12 năm đấy, 12 năm là khoảng thời gian ròng rả bao năm tháng dài, thế mà phải chấm dứt trong 15 phút này, thật nuối tiếc quá, thật đau khổ quá, tại sao anh phải chọn 1 trong 2 chứ. Phải ra quyết định gì đây, giữa tình yêu và tình bạn sẽ đi về đâu đây?
“Sao lại thế được, Bảo thích mình sao, mình chỉ xem Bảo là bạn thôi, mình phải đối mặt với cậu ấy ra sao đây?”- Nó lúng túng nghĩ, rồi chạy về chỗ ngồi, mặt thẫn thờ.
Như và Hoàng đang cãi nhau chí chóe cũng ngưng ngay nhìn nó.
Ở ngoài hành lang
- Dù có thế nào, tôi cũng không nhường Hân lại cho cậu đâu!- Minh thẳng thắn nói.
- Hỳ hỳ – Bảo cười trong nước mắt- Cậu yên tâm mình sẽ không nói với cô ấy là mình yêu cô ấy đâu, chỉ cần cô ấy được hạnh phúc khi ở bên cậu, mình nguyện làm cái bóng phía sau để theo dõi và bảo vệ cô ấy thôi, chỉ có thế là đủ lắm rồi – Anh nghẹn ngào nói.
- Tôi sẽ tự mình bảo vệ cô ấy, không cần đến cậu đâu.- Minh nói rồi bước đi để người ở lại như cái xác không hồn.
Đi đến gần chỗ đàn em mình đang ngồi, thì thằng nh0k ở phía đối diện lên tiếng:
- À, đại ca hồi nãy anh có gặp chị hai không vậy ạ? – Thằng này nhiều truyện gớm.
-”chị hai? Chẳng lẽ là Hân sao, cô ấy tới đây làm gì”- Minh nghĩ rồi nhìn xung quanh- Cô ấy đâu.
- Vừa nãy e thấy chị hai đi về với 2 người bạn rồi! Mà vừa nãy chị có đi lại chỗ đại ca với anh Bảo đấy ạ! – Vẫn ngoan ngoãn trả lời mà không thấy hàng chân mầy của Minh đang chau lại.
- Chết tiệt!”chẳng lẽ Hân nghe được cái gì rồi sao, sao không chờ mình mà đi mất rồi, phải tìm cô ấy hỏi rõ mới được”- Minh chạy đi thật nhanh ra khỏi quán.
Ở xa xa, khu thương mại sừng sững mọc trước mặt, nó kéo tay Như và Hoàng phóng bay vào trong.
- Pà kéo tụi tui vô đây để làm ôsin cho pà hả, mua cả đóng rồi, xách không nổi nữa đâu – Hoàng vừa la vừa chạy theo, trên 2 tay xách đồ lịnh kịnh.
- Chờ tui với, sao đeo mấy cái giỏ này lên cổ tui lun vậy? Huhuhu… – Như than thở, khóc sước mước.
Còn nó thì bay vẫn hoàn bay, làm Như và Hoàng 1 phen chạy té khói. Nhờ vào tài bay nhảy không nhìn đường của nó mà đâm đầu vô 1 người.
- Ui da, cho mình xin lỗi nhe! – Nó phủi đồ mình nói.
- Mình không sao mà, Hân có sao không – Người con trai cất tiếng.
Nghe giọng quen quen nó ngước lên nhìn thử, thì ra là Bảo, lúc nãy chạy ra đây để tránh mặt cậu rồi, giờ lại đối mặt với cậu ta, nó phải làm sao đây.
Đúng là từ trước đến nay có khá nhiều người nói thích nó, nhưng cậu tốt với nó quá, nó không nỡ làm cậu đau lòng nên cố tìm cách tránh mặt, bây giờ đứng trước mặt rồi, đâu có đường thoát đâu, phải giả vờ chưa biết gì vậy.
- Ờ, mình không sao, hôm nay cậu lại xuyên mà đến đây mua đồ vậy! – Sao mình nói chuyện vô duyên vậy ta, rồi nó tự gãi gãi đầu mình, gượng cười.
- Hên là mình xuyên nên mới co duyên gặp được cậu nè! – Bảo giữ vẻ tươi cười nhất nói chuyện với nó.
- Hù, lại gặp cậu nữa hả? – Như ở phía chạy tới hù Bảo.
- Bộ sáng giờ tui có gặp cậu hả, tui nhớ hồi sáng tui không đi học mà! – Bảo suy nghĩ rồi nói.
- Không phải, hồi nãy gặp cậu ở quán Kem đó. – Giờ thì Hoàng lên tiếng.
- A A, mình có việc bận phải đi rồi mình đi trước nhe! Bye! – Nó nói mà chưa hỏi ý kiến ai đã chạy biến đâu mất làm Như và Hoàng kêu mãi đến khan cả tiếng. òn ai kia nhìn theo bóng nó mà mắt đượm buồn, rồi lại thở dài. Haizz…
- Alo.
- Pà đang ở đâu vậy hả? Để tụi cầm 1 đóng đồ này đứng chết trân đây luôn sao HẢ? – Như hét như điên trong điện thoại.
- Tui đang ở… – Nó nhìn quanh thì ra là chạy khá xa rồi, cũng gần tới nhà lun oy (chạy hay thiệt)- Mà pà cứ gửi những đồ đó về nhà tui đi, cái nào pà thích thì pà cứ giữ lại.
- Hoho, như thế mới được chứ, mà bà nhớ ngày mai là ngày gì không đó! – Như chợt chuyển sang chuyện khác.
- Biết sao không, tui biết trước nên mới mua nhiều quần áo đấy! – Nó nói.
- Oh, pà chuẩn bị tỉ mỉ quá ta,

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Không Hứa Hẹn Full Online

Mở cửa phòng, chết lặng khi thấy bộ dạng thằng bé còn tấm chăn thì run lên bần bật…

Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

Cứ về nhà là vợ bắt trả bài đủ tư thế lạ, tôi nhiệt tình hưởng ứng, đến khi..

Sống chết gả con gái vào nhà giàu nhưng 1 lần bất ngờ lên thăm thì thấy con gái đang ngồi cạnh 2 con chó cùng ăn 1 tô cơm