Tôi đang muốn la thêm nó, cho nó sợ luôn, sau nè không giám hớt tay trên của tôi nữa, thấy nó mếu mếu tôi lại buồn cười, bình thường nó bướng lắm, ít khi nào mà bị tôi khuất phục thế này. Tự nhiên thấy 1 đám đi đến tầm 6- 7 đứa, thì ra là đội chế xóm đi chơi về, thấy con Linh, thằng Tuân la om lên: – Ôi Linh, linh của tớ đây sao, ôi trời ơi, mặc đồ đẹp thế, tớ xin lỗi, tớ đi chơi về muộn quá, làm cậu chờ, thôi bọn mình đi chơi luôn đi.
Trong bọn chỉ có tôi với thằng Tuân, Toàn là cung lớp nên biết Linh, còn bọn kia không quen, chúng nó nhìn như Linh như chó sói nhìn cừu non vấy, mắt cứ hau hau, tôi bật cười, Linh thôi khóc, nó nhìn thằng Tuân, nó bíu môi:
“- Thôi đi, tớ đi mách cái Hương thì đừng có mà trách, đồ dê xồm. Thằng Tuân há mồm, á khẩu luôn, thằng Toàn đc thế nó lon ton: – Cái thằng Tuân chỉ đc cái ăn dưa bở, có bồ rồi con dê, chả bù cho tớ hiền lành chất phát, thôi tao đi chơi đây, tạm biệt tụi mày nhé, cám ơn ku Sơn đã nói chuyện vơi Linh để giữ chân cô ấy nhé, tụi mình đi chơi nha Linh.
Con linh nhìn thằng Toàn, mắt nó tròn xoe, mồm há ra: – ớ nói hay nhỉ, tớ đến chờ ấy lúc nào, tớ đến nhà Sơn chơi mà.
“– Ơ trời ơi, thế cậu không biết là thằng Sơn có bồ rồi, bồ nó xinh lắm đó, mới bữa trc vừa thấy nó lai bồ nó lượn khắp thành phố ah – Thằng Tuân chen chân
“- Thì tớ là bạn Sơn, tớ không đc đến chơi ah – nó bĩu môi ngay, hung hăng đáp trả, tính đanh đã đã trở lại với nó.
“- Đến chơi thì cần j mặc đồ đẹp vậy, mắt nó như mắt trâu, có biết nhìn đâu, mặc vào phí đi
“- Mắt cậu mới là mắt trâu ý, còn nói nữa là đừng trách, đang tức đây.
“- Tức cái j, thôi dù gì đã đến đây, để tớ lai đi vài vòng nào, cho đỡ tức – Thằng tuân cười cười
“- Không, tớ không thik đi với cậu, tớ đến rủ Sơn đi có chút việc.
Tôi nhìn mà cứ thấy buồn cười, thằng Tuân và con Linh gặp nhau, như lửa gặp nước, cãi nhau không biết đến khi nào, thằng Tuân tính hay bốc phét, con Linh lại là đứa đanh đá, Linh xoay ng nói với tôi: – Đi thôi Sơn, đi với tớ 1 chút
Tôi ậm ờ, nhìn lũ con trai đứng xung quang, mắt thằng nào thằng đây hau háu, hết nhìn chân lại nhìn ngực nó, nó mặc cái váy nên hở hơi bị nhiều, chân trắng, dài, ngực nở, tròn và trắng, lộ ra nửa trên do thiết kề của cái váy, đôi vai trần mịn màng, không 1 nốt ruồi đang phơi phơi ra, chắc bọn kia hận là không đc lên tụt cái váy của nó xuống thôi. Tôi thầm than, thôi cứu nguy cho nó vậy, nó đã mở lời, chả lẽ tôi từ chối trước đám con trai, lại với công việc chuẩn bị xong rồi, cũng chả còn j phải lo lắng nữa, tôi lên xe, nó cười với tôi, lùi lại đằng sau, tay để lên 2 vai tôi, quay sang lè lưỡi với bọn thằng Tuân, Toàn, mặt ra vẻ là trêu ngươi 2 đứa nó.
“– Sơn, cậu vẫn giận tớ lắm sao – Nó gục đầu lên lưng tôi hỏi nhỏ, gió đường mát mẻ làm tôi khoan khoái đầu óc, cũng không muốn trêu nó nữa, tôi bảo nó: – Không, tớ mua đc món khác rồi, nhưng cậu làm thế là không đc, cậu làm vậy thì lần sau sao tơ giám mời cậu đi nữa.
Nó reo lên, rất vui, nó bảo: – Không, sẽ không có lần sau đâu, tớ thề đấy, tại lần này tớ thích cái váy quá nên mới thế thôi.
“- Uhm, nếu cậu đã nói thế thì đc rồi, tớ không giận cậu nữa
“- Tớ biết cậu ko giận tớ lâu mà, nhưng mà cậu đã mua quà j cho chị ấy vậy
“- Không nói đc, bí mât.
“– xì, không nói thì thôi, không thèm biết – nó cười tười- Đi, đi uống nước, tớ khao cậu nhé, coi như tớ xin lỗi cậu, oke không.
“- Thì đi , mấy khi có ng trả tiền – Tôi kéo ga, chiếc xe lao nhanh trên đường, con đường ồn áo tập nập, nhưng ánh nắng cuối cùng của ban ngày đã hết, nhưỡng chỗ cho màn đêm từ từ buông xuống, từng cơn gió cuối ngày khẽ cuốn theo bụi đường tung bay khắp phố, dòng ng đi đường như dài mãi không dứt, hối hả mà chả biết sẽ đi về đâu.
Ánh đèn đường đã lác đác, ngồi uống nước mãi với no, chắc tối nay không ăn đc cơm quá, hôm nay nó vui vẻ lạ thường, tự nhiên khác hẳn ngày thường, nó rất ngoan và trông rất dễ thương, h đang trên đường về nhà, tay nó ôm nhẹ lên eo tôi, tự nhiên nó nói khẽ: – Ấy có biết tại sao tớ nhất định phải mua cái váy này không. Tôi trầm ngâm, không nói j cả, tôi cũng chả biết tại sao nó lại như thế, nó thì thiếu j đồ mà phải làm thế, tiếng nó nói tiếp: – Bởi vì tớ nhìn thấy mắt cậu sáng lên khi thấy tớ mặc bộ váy này, lúc đo trông cậu thực sự rất vui, nên tớ nghĩ tớ mặc cái váy này cậu sẽ rất thích.
“Trời ah, tôi sáng mắt lên hay vui lên là vì tui đang tưởng tượng ra chị mặc cái váy đó chứ không phải là nó, trời, làm nó ăn dửa bở 1 phen, thôi, đánh im vậy, nói ra sợ lại làm nó tự ái”
Nó lại nói tiếp: Tớ mặc cái váy này rất đẹp phải không?
“gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, mọi chuyện coi như xong rồi, chả lẽ lại còn trách nó nữa” tôi đành gật gù đáp nhỏ: uh, cậu mặc vào trông rất đẹp?
“- Thật hả! – Là cậu khen đó nha – nó cười cười
“Đúng là bọn con gái chuyên bịt tai trộm chuông, rõ ràng nó vừa mới tự khen nó đẹp, tôi bất quá chỉ là hưởng ứng cho nó vui , h nó lại nói thế, cứ làm như mình tự nhiên khen nó không bằng ý” đang nghĩ thì nó hỏi tiếp: – Ah mà tối nay cậu có rảnh không
“rảnh thế nào đc mà rảnh, tối nay tôi đi Sn rồi, hé hé” Tôi đáp nó: tối nay có khi mình bận rồi, mà sao vậy?
Nó nhìn tôi, mày hơi nhíu lại, nó bảo: – Tối nay sắp sảy ra 1 chuyện, mình nghĩ có lẽ nếu cậu không muốn đi cũng phải đi thôi, hi hi.
Tôi ngờ ngợ, việc j mà tôi không muốn đi cũng phải đi nhỉ, tối nay tôi có việc quan trọng rồi, đánh chết tôi cũng không đi, tôi hỏi nó: – Tối nay có chuyện j vậy. Nó nhìn tôi thần bí, nó để 1 ngón tay lên bờ môi xinh xắn, cái miệng chu chu, nó thì thầm:
- Bí mật…
Tôi tạm biệt nó, xe nó khuất dần, tôi vẫn đang băn khoăn tự hỏi, không biết là nó muốn nói đến việc j, việc j mà tôi không muốn đi cũng phải đi nhỉ, nghĩ
ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹101112›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
mãi, chả nghĩ ra là cái việc j cả, tối nay đánh chết tôi cũng không đi đâu hết, lễ Sn tôi đã chuẩn bị xong rồi , nồi niêu xoong chảo đầy đủ cả, chỉ chờ gạo về là nấu cơm thôi. Tôi thầm nhủ vậy, trong long đỡ lo lo vì câu nói đó của cái Linh, mẹ tôi dọn cơm ra xong xuôi, tôi chả có lòng dạ nào mà ăn cả, ăn đc 1 bát cơm tôi đứng dậy, đi vào nhà tắm, làn nước mat lạnh sối vào ng tôi, cả ng sảng khoái, tôi vẫn cứ suy nghĩ mãi về câu cái Linh nói, rốt cục là việc j, việc j mà lại khiên tôi không muốn đi cũng phải đi, tối nay tôi không thể đi đâu đc hết, nhưng mà nó nói vậy, tôi lại cảm thấy sợ, sợ mất đi cơ hội quý báu này, cơ hội tôi đc thể hiện với chị. “cái con ranh này” tôi thầm tức, nó nói 1 câu vơ vơ vẩn vẩn làm tôi lo lắng, đứng ngồi không yên, tôi tặc lưỡi, tôi mặc kệ dù thế nào cũng nói là có việc bận, không thể đi đc, cố làm sao cho nó không thể trách móc tôi đc, mà dù nó có trách, tui cũng mặc kệ, nó và tôi, cãi nhau không ít, làm hòa 1 tý là nó l

