- Làm sao mà cười như điên thế?
- Không sao. Chỉ là tự dưng muốn cười thôi.
- Thế anh biết phố đấy ở đâu không?
- Có, anh còn biết cả phố Hai Bà Trưng nữa cơ.
Linh ngoan ngoãn lên xe mà cứ tưởng mình nói thật. Đùa, kiến thức lịch sử của Linh chẳng hơn gì mấy đứa bạn mình. Nam Cao thì chúng nó cứ tưởng Văn Cao, nhưng Tào Tháo trong Tam Quốc thì lại nhớ vanh vách, còn truyền nhau cái ảnh hình Tào Tháo có đề “Tại sao chúng mày ngồi trong toa lét mà lại gào thét tên tao?”. Nghĩ mà thấy lo ngại cho nước nhà thật. Thôi, sau lần này thì mình phải chỉ cho Linh thấy mới được.
Mình đưa gói hàng đến phố Hai Bà Trưng và trùng khớp với địa chỉ ghi trên đó. Chỉ khác là Bà Trưng với Bà Triệu thôi.
- Ơ, Hai Bà Triệu cơ mà, đây là Hai Bà Trưng! Dở hơi à
- Em cứ đợi xem có ai ra nhận thư không thì biết nhé.
- Dơ hơi à, Hai Bà Triệu chứ không phải Hai Bà Trưng. Trên đây ghi rõ rành rành này.
Đúng lúc này thì một chị nhân viên từ tòa nhà tiến tới, cười một cái với mình rồi bình thản kí vào giây hóa đơn. Linh ngây ra, hết nhìn chị nhân viên, mình rồi nhìn vào những tấm biển có ghi địa chỉ xung quanh. Đây đúng là phố Hai Bà Trưng chứ không phải Hai Bà Triệu. Suýt nữa thì Linh định lên tiếng hỏi chị kia nhưng mình giơ tay bịt miệng ngăn lại, đồng thời giải thích với khách hàng là:
- Bạn em định trêu chị đây có phải là phố Hai Bà Triệu không đấy ạ!
Kết quả chị ấy cười toang toác giống như đàn kền kền đang chuẩn bị liên hoan.
- Hóa ra là anh lừa em hả! Suýt nữa thì bị cười vào mặt rồi. – Linh hậm hực trên đường về.
- Ai bảo em dốt sử. Mà có biết đang đi ở trên đường nào không.
- Không cần biết
- Phố Bà Triệu đấy ngốc ạ. Mình cười lớn. Đi với anh mấy lần rồi mà không nhớ à?
- Có phải xe ôm đâu mà nhớ chứ.
Linh dáo dác nhìn xung quanh kiểm tra, đúng là đang ở phố Bà Triệu thật. Những lần trước Linh cũng ngồi sau mà đã ngồi sau thì quan tâm đang ở phố này, phố nọ làm gì.
- Sao chỉ là Bà Triệu chứ không phải là Hai Bà Triệu?
- Vì Bà Triệu không có em như Bà Trưng. Mang vụ này kể cho tất cả biết thì em sẽ đi vào lịch sử đấy. Mình cười lên, cười xuống mà vẫn không biết chán bởi sự ngô nghê của Linh.
- Anh sẽ coi thường em sau chuyện này chứ gì? – Em dỗi hờn
- Anh yêu cả sự ngốc nghếch của em thế mới lạ chứ.
Lần này Linh sai đứt đuôi nên chẳng ho he gì nữa. Em im lặng từ lúc đó cho đến khi về. Trước khi rơi vào tình trạng này, em dõng dạc tuyên bố là “cần một lời xin lỗi chân thành vì đã gây tổn thương nghiêm trọng đến em. Đùa chứ mình cũng không thuộc lịch sử lắm nhưng chưa phải rơi vào bảng xếp hàng có Linh trong đó. Lần này em làm mình còn chết vì buồn cười hơn cả vụ thằng Hòa khi mình với nó một lần đi qua tượng Vua Quang Trung, có ghi ở dưới là Quang Trung – Nguyễn Huệ thì nó buột miệng hỏi:
- Một tượng mà lại có hai tên ở dưới là thế nào nhỉ?
Nghe nó nói thế mà mình cười như thằng điên vừa từ trại trốn ra.
Khi về đến nhà Dũng thì cửa mở toang cứ nhừ mời trộm vào xơi. Lên tầng 2 cũng không thấy Dũng hay Hà đâu cả. Mình cẩn thận nhòm vào tầng 3 vì sợ hai đứa này dở trò, nhưng đúng là chúng nó không định diễn kịch lại lần nữa. Tuy nhiên thay vào đấy là hai thằng bạn của Dũng ôm nhau, đắp chăn chim công ngủ ngon lành cứ như vợ chồng mới cưới. Bọn này chơi bài suốt đêm nên tiện đâu ngủ đấy. Mình Gọi điện Dũng không nghe máy, lạ thật. Thằng này quên gì thì quên, chứ mà để điện thoại ở nhà Hà thấy thì nó chỉ có nước trần truồng ra đường vì toàn nhắn tin trêu trọc gái.
- Hay là có khi như thế thật. – Linh đoán khi mình tiết lộ bí mật của Dũng. – Nhưng em sẽ không ở đây nữa đâu. Phiền lắm
- Ừ, nhìn hai thằng kia thì khó mà ở lại thật. Mà em định đi đâu bây giờ.
Linh nhún vai, nhìn mình ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời.
- Có lẽ là sang Bát Tràng, em có người quen ở đó và chỉ ở đấy bố em mới không tìm ra được.
- Xa quá, làm sao anh đi qua đấy thường xuyên được.
- Thì em có cần anh đi cùng đâu, ở lại đây mà đem lại hạnh phúc cho bạn anh đi. Mấy hôm nữa em về rồi xem thế nào.
Đang khi mình chưa biết phải làm sao trước quyết định của Linh thì Dũng thất thiểu về. Nhìn nó đúng là đã xảy ra truyện còn nghiêm trọng hơn là cởi truồng chạy vòng quay phố.
- Hà bỏ đi rồi. Bọn tao cãi nhau và Hà bảo là thử xa nhau thử 1 tháng xem thế nào. – Nó nói gọn và có vẻ rất buồn.
Mình với Linh đưa mắt nhìn nhau, thật sự khi nghe Dũng nói như thế hai đứa cũng không cảm thấy bất ngờ. Đúng là cần phải có thời gian để xem xét thời lại mọi chuyện. Nhưng Linh thì không tin vào một tín hiệu tích cực sẽ xuất hiện sau 1 tháng.
- Chị Hà nói dối đấy, chị ấy sẽ không quay lại đâu.
- Sao em biết?
Linh nhìn thẳng vào mắt mình hỏi lại
- Dù cho anh cãi nhau với em vì em lỡ tay cầm xẻng bổ vào đầu anh, thì anh có xa em được 1 tháng không?
- Không! Mình chẳng do dự lấy 1 giây. Nhưng kia là Hà chứ không phải anh.
- Rồi anh sẽ hiểu.
Linh không nói gì nữa. Em bảo mình cùng đến an ủi Dũng. Trong cơn quẫn trí, nó đòi đi uống rượu, đòi nhảy vào chậu bơi như hồi còn nhỏ và chui xuống gầm giường ngủ nữa. Cả ngày hôm ấy, trước khi rời khỏi nhà Dũng mình với Linh ngồi nghe nó tâm sự chuyện đời và nhất quyết không cho cho bọn mình đi. Nhưng làm gì có cuộc gặp gỡ nào mà không phải chia tay cơ chứ.
Chap 19:
Linh gửi Bin ở nhà một người bạn gái rồi sắp xếp đồ đạc ra đi. Lâu lắm rồi mình mới đi xe bus vào sáng thứ 7, mà còn đi với gái thì là lần đầu tiên. Ít khi gái thành phố tự dưng có nhã hứng đi bus lắm. Nào là đứng đợi lâu mà chỉ muốn gẫy chân, trong xe thì nhồi nhét như
ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹8910›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
cái chuồng lợn ấy. Và nhất là còn phải theo một ba lô và hành lý của Linh to đến nỗi nhét cả con bò vào cũng vừa nữa chứ. Tuy nhiên Linh lại đợi và chịu đựng tất cả những điều đó cứ như là đi thường xuyên. Lên xe rồi thì hai đứa lại bắt đầu kiếm chuyện chọc ngoáy nhau.
- Đùa chứ nhìn thấy em ngoan ngoãn lên xe mà anh cứ tưởng mình chập mạch ấy.
- Cuối tuần thì máu chảy về tim mà. Đi chơi nên có hứng thú thôi. Mà anh ra mồ hôi nhiều thế.
- Em cứ thử vác mấy thứ này xem. Khiếp, còn hơn cả phu xe bò với đi hành quân.
- Kêu thêm câu nữa là em lôi đống đồ lót ra cho anh xấu hổ đấy. Có muốn được lên in tờ net không thì than nữa đi.
- Có giỏi lôi ra thì cầm mà đi khoe mọi người đi. Nhường cho đấy, đúng là cái đồ chơi xấu không ai bằng.
Chẳng ai xấu tính bằng Linh cả, nhưng cũng không có ai chơi game và dễ thường bằng em. Từ tuyển số 8 Bạch Mai tới tận bến cuối Long Biên thì nhanh cũng phải 30 phút. Đó là số thời gian mình phải chịu đựng hậu quả của một trận liên hoan linh đình ở nhà Dũng tối qua mà vẫn chưa kịp “xả”. Thỉnh thoảng mình xì hơi không th


