Mà sau đó, Tống gia lại không có động tĩnh.
Làm nàng cảm thấy cơ hội dựa vào Tống gia xa vời, mà cuộc sống ở nhà cũ lại quá gian nan, cho nên dứt khoác những gì có thể nắm chặt trước mắt thì nắm lấy, sống cuộc sống tiêu dao của chính mình sao.
Dù sao, Nhị lang tuổi trẻ lực khỏe, dù thế nào cũng có thể làm ra tiền. Triệu Tú Nga có lễ hỏi Liên gia cho, còn có đồ cưới dày, hơn nữa tòa nhà trấn trên kia rất lớn, mở một cửa hàng nhỏ, thì không có gì gánh nặng, còn cách nhà mẹ đẻ gần, vợ chồng son sống riêng, thì còn có chuyện gì đẹp hơn thế này sao?
Chỉ sợ tòa nhà trấn trên vẫn chưa bán được, cũng có liên quan đến Triệu gia.
Triệu Tú Nga tính thật giỏi a!
“Người nhà lão Triệu tới nói, về sau nhà lão Triệu cho thêm tiền, để Nhị lang ca cùng Tú Nga tẩu tử ở trấn trên cũng mở cửa hàng, chẳng cần chia gì trong nhà, cũng có thể nuôi sống chính bọn họ.” Liên Diệp Nhi lại nói.
“Căn nhà đó giá trị bao nhiêu chứ?” Liên Thủ Tín tức giận nở nụ cười, “Nó muốn chia là chia à, nhị ca cùng nhị tẩu đồng ý sao?”
“Vừa rồi ông nội bảo Tứ lang ca lên núi đi kêu Nhị bá trở về.” Liên Diệp Nhi nói.
“Ngày hôm qua lúc để Tú Nga tẩu các nàng đi rồi, Nhị bá cùng Nhị thẩm khẳng định không có nghĩ qua, Tú Nga tẩu lại muốn ở riêng như vậy.” Liên Mạn Nhi nói.
Người một nhà đều nghe ra câu nói của Liên Mạn Nhi có hàm ý khác.
“Ngày hôm qua, con sợ đã đoán sai, con nghĩ còn chưa đầy đủ.” Liên Mạn Nhi ngẩng đầu lên, “Cha, mẹ, hai người ngẫm lại xem, ngày hôm qua, Nhị bá có phải đặc biệt khác thường hay không?”
“Đúng vậy, người Triệu gia tới, Nhị bá con cùng anh của Triệu Tú Nga không biết nói thầm cái gì, sau đó cũng chưa nghe thấy hắn nói chuyện.” Trương thị nói.
“Đúng vậy. Người Triệu gia đến nâng đồ đi, nếu như bình thường, nhị ca phải là người đầu tiên ngăn cản, đồ gì cũng không thể để bọn họ lấy đi.” Liên Thủ Tín cũng nói, “Nhưng ngày hôm qua, nhị ca căn bản là không ngăn cản. Sau đó, còn bảo ta cùng Tam ca tránh ra.”
“Phải, sau khi chuyện qua đi Nhị bá còn không thừa nhận, còn thầm oán cha cùng Tam bá.” Liên Mạn Nhi nói.
“Con là nói, việc Triệu Tú Nga muốn ở riêng này, Nhị bá cùng lão Triệu đã bàn trước?” Liên Thủ Tín nói, “Nhưng nếu Nhị lang một mình phân ra, còn chiếm tòa nhà trấn trên, vậy về sau Tam lang, Tứ lang, Lục lang bọn họ làm thế nào, Nhị bá con cũng không chiếm được lợi gì a.”
Liên Mạn Nhi gật đầu, cũng đúng, mọi lợi ích đều để Triệu Tú Nga chiếm.
“Cha, tính tình của Nhị bá, hắn muốn giải quyết thế nào, đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.” Liên Mạn Nhi không có nói rõ, chỉ nhắc nhở thôi.
“Một hồi xem Nhị bá con trở về nói thế nào? Biết chuyện chắc sẽ kêu gào.” Trương thị nói.
Ngồi một hồi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất lại đến trường, một nhà Liên Mạn Nhi trở về nhà cũ.
Mới vừa đi vào đại môn, liền thấy Liên Thủ Nghĩa đưa chân từ trong thượng phòng đi ra, trên mặt nổi giận đùng đùng.
“Ta tìm hắn, cái đồ vương bát đản, không một cái nào tốt. Ta nuôi hắn lớn như vậy, cưới vợ cho hắn, phúc một ngày ta còn chưa hưởng qua, bọn họ đã nghĩ muốn bỏ chúng ta ở riêng. Nhà lão Triệu nghĩ thật đẹp, muốn ở riêng, hai bọn nó đều mang mình không mà đi ra ngoài, gì cũng đừng nghĩ đến. Con ta nhiều, muốn cháu nội bao nhiêu đều có…”
Liên Thủ Nghĩa một bên mắng, một bên đi ra ngoài, thấy Liên Thủ Tín ở trước mặt, liền đứng lại.
“Lão Tứ, đệ xem, chuyện này là do đệ làm đó.” Liên Thủ Nghĩa chỉ vào Liên Thủ Tín, thực bất mãn nói.
“Nhị ca, đệ khi nào lại đắc tội với ca?” Liên Thủ Tín khó hiểu.
“Ngày hôm qua không phải đệ, thả người Triệu gia, để bọn họ đem đồ đạc của vợ Nhị lang đều nâng đi, ta giữ đồ của nàng, nàng cũng không dám đề nghĩ ở riêng.” Liên Thủ Nghĩa đúng lý hợp tình nói.
Liên Thủ Tín ngày hôm qua liền cảm thấy quái dị, vừa rồi lại nghe Liên Mạn Nhi phân tích, đã nhận định ngày hôm qua Liên Thủ Nghĩa là có ý làm như vậy. Ngày hôm qua hắn để hai người mình cùng Liên Thủ Lễ chịu tiếng xấu thay cho người khác, hôm nay còn trả đũa, Liên Thủ Tín dù cho tính tình tốt cũng nổi giận.
“Nhị ca, ca còn không biết xấu hổ mà nói. Ngày hôm qua không phải tại ca, xua tay bảo ta cùng Tam ca thả người sao? Sau đó ca còn không thừa nhận, hại ta cùng Tam ca mang tiếng, còn ca thì làm người tốt. Nhị ca, chúng ta là huynh đệ, đệ không muốn vạch trần ca, là ca bức đệ…. Ca nói một chút, Triệu Phú Quý đến đây, hai ngươi cũng không vào nhà, mà lén mọi người nói cái gì? Ai chẳng biết nói ca, cho phép vào không cho phép ra, hòm xiểng này từ trong phòng ca nâng đi ra ngoài, lúc đó, ca đã sớm mặc kệ, ngày hôm qua ca nói gì cũng không nói, liền trốn phía sau cha xem náo nhiệt không phải sap?”
“Đệ…” Liên Thủ Nghĩa một chút bị Liên Thủ Tín nói á khẩu không trả lời được. Hắn thực giật mình, Liên Thủ Tín luôn luôn ít nói, thế nhưng lại có bản lãnh nói ra những lời này.
“Lão Tứ, đệ đừng có nghi ngờ bậy.” Liên Thủ Nghĩa có chút chột dạ nhìn thoáng qua phương hướng thượng phòng, lại nói chuyện với Liên Thủ Tín, khí thế không kiêu ngạo giống vừa rồi như vậy.”Ta khờ chắc? Ta có thể nguyện ý để Nhị lang bọn họ phân ra như vậy sao? Đây là không thể nào? Ta ngày hôm qua… Ta chính là cùng mẹ nó ở một chỗ, nổi nóng, cân nhắc vợ Nhị lang cũng đã mang đứa nhỏ Liên gia chúng ta, nàng còn có thể mọc cánh bay à, làm ầm ĩ thế nào, nàng cũng phải trở về,… Bọn họ nâng đi ra ngoài như thế nào, ta nâng trở về thế ấy.”
“Nhị ca, chính ca biết ca đang làm gì là được.” Liên Thủ Tín thực bất đắc dĩ nói với Liên Thủ Nghĩa.
“Ta đi trấn trên, tìm lão già Triệu Văn Tài kia tính sổ đi!” Liên Thủ Nghĩa nói xong, liền vội vã đi ra cửa.
Lúc đi đến viện, trong thượng phòng liền truyền ra đến tiếng Liên lão gia tử nói chuyện.
“Lão Tứ đã trở lại?”
“Dạ, cha, con đã trở về.” Liên Thủ Tín biết, đây là Liên lão gia tử bảo hắn đi thượng phòng. Liên Thủ Tín liền xoay người nhìn Trương thị, muốn cho Trương thị cùng hắn cùng đi.
Xảy ra chuyện như vậy, Liên lão gia tử cùng Chu thị khẳng định phiền lòng. Làm con cùng con dâu, Liên Thủ Tín muốn cùng Trương thị đi an ủi Liên lão gia tử và Chu thị.
Trương thị nghĩ nghĩ, vẫn lắc đầu cự tuyệt.
“Ta trước hết không qua, bà nội bọn nhỏ thấy ta, khẳng định lại tức giận.” Trương thị nhỏ giọng nói.
Ngày hôm qua sau khi đoàn người Triệu Phú Quý đi rồi, Chu thị ngồi ở trong phòng, vẫn mắng đến thời gian đốt đèn. Từ Triệu Tú Nga bắt đầu, cả một nhà, cơ hồ không có người may mắn thoát khỏi.
Chu thị còn mắng Cổ thị, Trương thị cùng Triệu thị, oán các nàng không đi đánh vợ Triệu Phú Quý. Cuối cùng còn mắng các nàng lòng dạ đ


