Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7673)

Trọng sinh tiểu địa chủ

hưng Liên Tứ tẩu ngươi cũng phải đi ah… . Người đưa dâu Hoa Nhi, thỉnh phúc nhân không phải ngươi sao?” phụ nhân kia liền mở to hai mắt.


“Phúc nhân được lựa chọn từ trước rồi.” Trương thị như trước cười, thế nhưng Liên Mạn Nhi xem ra, nụ cười của nàng có chút miễn cưỡng.


” Hoa Nhi thỉnh phúc nhân là ai?” có một phụ nhân hướng Hà thị hỏi.


Hà thị liếc qua Trương thị, “Không thấy cả 2 bà mợ của Hoa Nhi đều đi theo sao, không phải vợ cậu cả thì chính là vợ cậu hai”


“Ai ô ô, nhắc tới việc nhà các ngươi, người khác khó mà nói cái gì. Nhưng việc này, xử lý cần phải đặc biệt chú ý. Nếu bàn về thân thích, mợ bên ngoại sao có thể so với các thím a. Nếu bàn về sự toàn vẹn ah, Liên Tứ tẩu tại thôn chúng ta cũng là đứng đầu, nhà mẹ đẻ cha mẹ, huynh đệ muội tử, chất nam chất nữ đầy đủ hết. Nhà ông cậu Liên Hoa Nhi có thể đầy đủ hết như vậy sao…”


“Nhất định là người ta thích hợp hơn ” Trương thị cười nói, “Ta là không có gì, muốn bảo ta đi, ta vô cùng cao hứng đi, không bảo ta đi, vậy cũng không có gì, không có gì.”


Trở lại trong phòng, Trương thị liền ngồi bên trên giường, Liên Mạn Nhi trộm nhìn, Trương thị ủ ê vô lực, đầu còn ngả sang một bên.


Liên Thủ Tín từ bên ngoài đi trở về.


” Việc này ngươi đừng để trong lòng.” Liên Thủ Tín có chút ngốc mà mở miệng nói.


“Ngươi nói chuyện gì ta nên để tâm đây?” Trương thị quay đầu hỏi ngược lại, khẩu khí có chút gay gắt.


Liên Thủ Tín cùng Trương thị muốn cãi nhau! Thực hiếm thấy, muốn ở lại xem. Bất quá, vẫn là né tránh thì tốt hơn.


Liên Mạn Nhi hướng Liên Chi Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đưa mắt liếc, ra ý qua một cái, mọi người lén lút từ trong nhà đi ra.


” Mẹ chúng ta rất tức giận.” Liên Mạn Nhi đem dưới chân một viên đá nhỏ đá bay, tự nhủ nói.


“Hoa Nhi tỷ xuất giá, Đại thẩm không có thỉnh mẹ chúng ta làm phúc nhân, mẹ chúng ta không hài lòng.” Liên Chi Nhi nói khẽ “Mẹ đem xiêm y đều chuẩn bị xong. Còn nói người một nhà, Hoa Nhi xuất giá, ta phải làm đủ mặt mũi, chuyện trước kia, cũng đều không đề cập nữa.”


Nguyên lai Trương thị đêm qua bắt đầu không được tự nhiên, cũng là bởi vì chuyện này. Khi đó Hà thị hỏi Cổ thị thỉnh phúc nhân là ai, Cổ thị không đáp lời, Trương thị liền hiểu không phải là nàng. Một đêm này, Trương thị có lẽ đều ngủ không được ngon giấc. Tựa như phụ nhân kia nói, Liên Hoa Nhi xuất giá, phúc nhân không ai thích hợp hơn Trương thị. Trương thị là người có đầy đủ toàn vẹn nhất, nhưng Cổ thị lại bỏ qua nàng, thỉnh người bên ngoại, Chu thị cũng không có phản đối, Trương thị nhất định là thương tâm đi. Bằng không dùng tính tình của nàng, buổi sáng hôm nay, dù có bệnh, cũng sẽ gắng gượng dậy đi phòng trên nấu cơm.


Trương thị thương tâm, tức giận, còn không chỉ là bởi vì bị qua mặt. Nghe nàng cùng Liên Chi Nhi nói, nàng hẳn là đem chuyện lần này, cho rằng cùng người phòng trên tạo hòa hảo, nhưng Cổ thị bên kia lại hoàn toàn không xem như vậy.


Cái gọi là tượng đất cũng có ba phần tính năng của đất, Trương thị thật sự giận.


Liên Mạn Nhi nâng má, Trương thị là nữ nhân rất hiền thục, rất nhiều chuyện bên trên cũng bỏ qua không so đo. Nhưng vì chuyện chọn phúc nhân này, không chỉ không đi phòng trên nấu cơm mà còn cùng Liên Thủ Tín khắc khẩu.


Thật đúng là, Liên Mạn Nhi nở nụ cười, như vậy mới là Trương thị. Trong mắt nàng, mẹ là một nữ nhân trăm phần trăm hiền lương thục đức.


Còn có Chu thị, hôm nay vậy mà không có phát tác. Nàng có phải hay là không cũng đoán được tâm tư Trương thị?


Liên Mạn Nhi đang nghĩ ngợi, chỉ nghe thấy ngoài cửa viện có người hô lớn: ” Nhà Liên Thủ Tín có phải ở đây không?”


Chương 137: Giao Dịch Lớn


Edit: Đào Lệ Quyên Beta: Sakura “Là ai tìm chúng ta?” Hơn nữa nghe thanh âm tựa hồ còn có chút quen tai.


Liên Mạn Nhi nghĩ như vậy, liền vội vàng đi đến cửa lớn, hướng ra phía ngoài nhìn lại. Thấy ngoài cửa ngừng một chiếc xe ngựa, đứng bên cạnh đấy là hai người, Vũ chưởng quỹ của Duyệt Lai tửu lâu và một cái tiểu nhị.


“Vũ chưởng quỹ? Tại sao thúc đến đây, là tìm chúng ta sao?” Liên Mạn Nhi vội hỏi.


“Là Tam cô nương, thật tốt quá, không có đến nhầm ” Vũ chưởng quỹ cười nói.


“Vũ chưởng quỹ, mời vào nhà nói chuyện a.” Liên Mạn Nhi thỉnh Vũ chưởng quỹ hướng trong phòng, một mặt lại để cho Tiểu Thất đi báo cho Liên Thủ Tín cùng Trương thị.


Không cần gọi, Liên Thủ Tín cùng Trương thị trong phòng cũng nghe thấy tiếng Vũ chưởng quỹ, liền ra đón.


“Vũ chưởng quỹ, nếu là có chuyện gì, để cho tiểu nhị báo tin đến là được, sao phải mất công đi đường xa đến đây” Liên Thủ Tín khách khí nói, rồi đưa Vũ chưởng quỹ lĩnh đi vào trong nhà.


Trương thị tươi cười rạng rỡ thu xếp đãi khách.


“Vũ chưởng quỹ hút thuốc không?” Trương thị trước đem thuốc lá rời lấy ra, đặt ở bên người Vũ chưởng quỹ.


Vũ chưởng quỹ bình thường cũng thích hút thuốc, đúng lúc này lại khoát tay áo.


“Mời thúc uống nước a.” Liên Mạn Nhi bưng một chén chè hãm cùng mận ngâm đường đưa lên. Như nhà các nàng nông dân, đối với nam khách tới chơi, bình thường đều là mời thuốc lá rời. Nông thôn người ta cũng không có thói quen uống trà, cũng không thói quen dùng nước trà đãi khách. Như Liên Mạn Nhi như vậy, mang nước chè đến chiêu đãi, đã xem như rất long trọng rồi.


Vũ chưởng quỹ ngồi ở giường nhìn mọi nơi đánh giá một phen, phòng tuy là cũ, bài trí cũng đơn giản, nhưng cũng thu thập rất gọn gàng, sạch sẽ. Hắn đối với người nhà này rất ấn tượng — cần cù, lưu loát, sạch sẽ tương xứng, trong long âm thầm gật đầu. Liên gia tuy cũng không giàu có, nhưng xem độ sạch sẽ, còn có cách người lớn trẻ nhỏ đối nhân xử thế cũng coi là rất tốt.


“Vũ chưởng quỹ đi từ xa tới. Là có chuyện gì?” Khách sáo hai câu, Liên Thủ Tín lại hỏi.


Liên Mạn Nhi đứng ở bên cạnh, cũng nhìn Vũ chưởng quỹ. Trong lòng nàng vững tin. Vũ chưởng quỹ đến nhà nàng, nhất định là có chuyện trọng yếu.


“Ta thật đúng là vô sự không lên điện tam bảo.” Vũ chưởng quỹ cười nói, “… Ngày đó các ngươi mang dưa chua đến. Ta nếm rồi. Rất không tồi.” Trên thực tế, hắn không chỉ chính mình nếm, lại mang lên cho hai vị khách quen thưởng thức. Kết quả là có khách nhân khác của hắn trông thấy, cũng muốn ăn dưa chua.


“Vũ chưởng quỹ thích ăn, vừa vặn nhà của chúng cháu có yêm một chút.” Liên Mạn Nhi cười nói.


“Ta lần này đến chính là vì chuyện này.” Vũ chưởng quỹ ha ha cười nói, “Nếu như những năm trước, còn phải hai tháng nữa mới bắt đầu có dưa chua ăn. Hiện tại, các ngươi đã có dưa chua, ta ý định mua không ít, các ngươi cung ứng được không?”


Vũ chưởng quỹ đây là muốn dò xét mua dưa chua nhà nàng. Người một nhà sao có thể mất hứng.


“Vũ chưởng quỹ cứ yên tâm, ngươi muốn bao nhiêu, chúng ta liền có bấy nhiêu.” Liên Thủ Tín cùng Trương thị một mực nhận lời ngay, “Vũ chưởng quỹ, ngươi muốn bao nhiêu, có thể nói số lượng không?”


” Trong tiệm của ta, đại khái mỗi ngày cần khoảng 30 cân dưa chua.” Vũ chưởng quỹ nghĩ nghĩ, nói ra.


Mỗi ngày 30 cân, đến

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chim sẻ ban mai

Tôi đang phụ giúp đám tang thì mẹ tôi xộc vào gọi: “Ra mà xem vợ mày mặc cái gì về này”

Truyện Mình Chia Tay Rồi Mà Em Full

Chuyện Tình 5 Năm Trước Voz Full

Ở nhà chăm con bị chồng xem là đồ ăn bám, bà mẹ xuất chiêu khiến chồng tái xanh mặt