Đem gà lột rửa sạch sẽ, thịt gà cắt thành khối. Làm nóng nồi sắt, trước bỏ một chút dầu, thêm vào hành đã thái, tỏi muối cùng đại tương xào ra mùi thơm, sau đó đem gà khối cho vào trong chảo lớn xào tới xào lui, đợi các loại sau khi đảo tới đảo lui ra dầu, thêm vào đậu giác đã được rửa sạch sẽ và cắt đoạn.
Bên này Liên Mạn Nhi đem bột mì đã nhào xong, chia đều thành mấy nắm bột mì, mỗi nắm cắt thành lát mỏng, ở một bên mặt thoa một lớp dầu hơi mỏng, rắc lên muối cùng tiêu nhuyễn, nhào nặn một chốc lát, lại sau khi nhào nặn bôi dầu trên mặt, rắc muối cùng tiêu nhuyễn, sau đó lại nhào nặn. Như vậy bột nhuyễn liền đã làm xong.
Bên kia Liên Chi Nhi đã đem đậu giác cùng gà khối đảo tới đảo lui xào tốt, sau đó thêm nước vào nồi, nước vừa mới ngập qua đậu giác là được rồi. Liên Mạn Nhi đem bột nhuyễn mang sang, xếp đều trên rìa đậu giác, ở trên sau đó đem cái nắp đậy lại. Ngũ Lang nhóm lửa ở dưới, chờ đến khi đem nồi lên nấu, hơi nước xuôi theo nắp nồi từ bốn hướng thoát ra, lại cho thêm lửa, sau khi đợi hơn một khắc đồng hồ, thịt gà hầm cách thủy đậu giác cùng bánh bột hấp liền chín. Đến lúc đó, trong bánh bột hấp thấm đều mùi thơm thịt gà cùng đậu giác, ăn lại càng ngon hơn.
Mấy người Liên Mạn Nhi ngồi vây quanh cùng một chỗ nói giỡn, một bên chờ khí trên nồi bốc hơi lên, rèm cửa ‘Rầm Ào Ào’ vang lên, Tứ Lang mang theo Lục Lang từ bên ngoài nhảy tiến vào.
“Các ngươi lại hầm cách thủy gà sao?” Tứ Lang hít hít mũi nói.
“Phòng trên không phải mới mua thịt, so với gà ăn ngon hơn à.” Tiểu Thất nói.
“Mạn Nhi, ta cho tỷ biết một chuyện.” Tứ Lang lấy tay cọ cọ miệng, tiến đến bên người Liên Mạn Nhi nói.
“Chuyện gì?”
“Chuyện tốt quá, ta cho tỷ biết, tỷ phải cho ta cái đùi gà ăn.” Tứ Lang nói.
“Chuyện gì giá trị bằng cái đùi gà?” Liên Mạn Nhi liếc nhìn Tứ Lang, một con gà chỉ có hai cái đùi, các nàng còn không có đủ ăn, lấy gì cho hắn.
“Hoa Nhi tỷ làm chuyện xấu kia.” Tứ Lang liền nói một câu.
“Nga?” Liên Mạn Nhi nga một tiếng.
“Tỷ ấy làm chuyện hư gì?” Liên Chi Nhi nhi vội hỏi.
“Cho ta đùi gà, ta sẽ nói cho các người.” Tứ Lang nhìn lướt qua khí đã bắt đầu bốc lên từ nồi sắt lớn.
“Mấy chuyện xấu của tỷ ấy, chúng ta biết rõ, không cần ngươi nói cho.” Liên Mạn Nhi vô tình nói, “Ai biết ngươi có phải muốn lừa gạt để ăn thịt gà hay không?”
Tứ Lang nghe mùi vị thịt gà ngày càng tỏa hương, cũng có chút sốt ruột.
“Ta thế nào có thể lừa muội chuyện đó, ta chính tai nghe thấy đấy.” Tứ Lang nói, “Chính là ngày đó Hoa Nhi tỷ vừa trở về, tỷ ấy cùng cô cô đến hậu viện, nói là hoa gì trong hoàng cung muốn tặng lão cô, sợ muội mất hứng, liền cho muội rồi. Cô cô tức lên, đem mấy củ cải trắng đều đạp nát.”
Liên Mạn Nhi trong nội tâm khẽ động, liền nghĩ đến ngày đó các nàng đi phòng trên, Liên Tú Nhi chằm chằm trên đầu nàng cùng Liên Chi Nhi nhi xem xét.
“Các nàng nói chuyện, khẳng định không có cho người đến gần, ngươi thế nào có thể biết chuyện đó?” Liên Mạn Nhi rất không tín nhiệm mà nhìn Tứ Lang.
“Ta ngồi xổm dưới giàn dưa leo đi đại tiện, chợt nghe thấy.”
“Ah!” Tiểu Thất nhảy dựng lên, “Ta biết ngay là ngươi, ngươi thế nào không đi ở hầm cầu chứ? Lại bắt chước chó, ta nói giàn dưa leo bên kia sau lúc nào cũng thối hoắc mà, lần trước còn xém chút dẫm lên.”
“Ngươi quản ta thải ở đâu à.” Tứ Lang hoàn toàn thất vọng.
“Đi đi đi, cái gì thải không thải hết, thối đã chết, còn nói.” Liên Mạn Nhi bất mãn nói, “Đúng rồi, ngươi nói ngươi ở nơi đó… Ah, chuyện đó cô cô không nghe thấy mùi, còn để cho ngươi nghe các nàng nói chuyện.”
“Ta xem các nàng đến rồi, còn không có kéo nhau ra, ta liền nín một hồi.” Tứ Lang nói, “Ngươi còn không tin, chuyện cho hai ngươi thay đại bá nương nấu cơm, cũng là Hoa Nhi tỷ làm cho cô cô nói.”
Trách không được vậy, lúc kia Liên Hoa Nhi không dám nhận mặt đắc tội nàng, nói nước đôi cái nào cũng được như thế…, nếu như Liên Tú Nhi là người thông minh, có thể kiên trì như trước để cho nàng cùng Liên Chi Nhi đi phòng trên nấu cơm, nhưng Liên Tú Nhi là người thẳng tính, nghe không ra tâm tư quanh co kia của Liên Hoa Nhi, liền cho rằng Liên Hoa Nhi là thay các nàng nói chuyện, cho nên liền tức giận cái gì cũng không nói. Chuyện qua đi, hai người đều hẳn là phi thường phiền muộn a.
“Ngươi nói chuyện này, ta sớm biết rồi, cô cô cái gì đều nghe Hoa Nhi tỷ đấy, không phải mới một ngày hai ngày.” Liên Mạn Nhi nói.
Tứ Lang gặp Liên Mạn Nhi không chút nào để ý, vậy hắn không phải sẽ không có đùi gà ăn sao. Tứ Lang cau mày, vỗ đùi.
“Còn có chuyện, tỷ khẳng định không biết.”
“Chuyện gì?”
“Nương tỷ bị cô cô đẩy một phát, đó cũng là Hoa Nhi tỷ khiến xúi bậy đó.” Tứ Lang che miệng, thần thần bí mà nói.
Chương 67: Tứ Lang Mật Báo
Edit: Miyuki “Cái gì?” Liên Chi Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều thay đổi sắc mặt, “Tứ Lang, ngươi nói chính là thật vậy chăng?”
“Đương nhiên là thật.” Tứ Lang còn có chút đắc ý.
Liên Mạn Nhi trong lòng cũng thực chấn động, nhưng ngoài mặt lại nửa điểm không lộ ra, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể dụ dỗ Tứ Lang nhiều lời nói.
“Tứ Lang, chuyện này cũng không phải việc nhỏ, không phải có thể tùy tiện nói bậy đấy. Ngươi biết không?” Liên Mạn Nhi nghiêm mặt đối với Tứ Lang nói.
“Ta cũng không phải nói bậy.” Tứ Lang lập tức nói, có lẽ là biết rõ có đùi gà cho hắn hay không, là mấu chốt ở trên người Liên Mạn Nhi, cho nên Tứ Lang đối với Liên Mạn Nhi trong lời nói rất là coi trọng.
“Đây cũng là chuyện ngươi nghe trộm được sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.
“Đương nhiên đúng rồi.” Tứ Lang lập tức đáp, sau đó lại nhìn nhìn Liên Mạn Nhi, đưa tay sờ lên đầu của mình. Hắn biết rõ Liên Mạn Nhi không dễ gì bị đánh lừa như vậy, đành nói lời nói thật, “Cái này không phải là chính ta nghe thấy, là Nha Nhi nghe thấy đấy.”
“Vậy ngươi gọi Nha Nhi đến, ta muốn hỏi trước mặt nàng một chút.” Liên Mạn Nhi nói.
Tứ Lang còn có chút không muốn, trong lòng của hắn nghĩ chính là nếu như Nha Nhi đến rồi, vậy thì nhiều người cùng hắn chia đùi gà rồi.
Liên Mạn Nhi nhìn ra suy nghĩ của Tứ Lang.
“Ngươi gọi Nha Nhi đến, nếu như lời các ngươi nói là sự thật, phần kia khẳng định không thể thiếu ngươi đâu.” Liên Mạn Nhi nói tiếp.
“Vậy được, Mạn Nhi ngươi nên nói lời giữ lời.” Tứ Lang nói.
Liên Mạn Nhi gật đầu.
“Tiểu Lục, ngươi gọi Nha Nhi đến đây.” Tứ Lang liền sai khiến Lục Lang đi tìm Liên Nha Nhi, hắn cười hì hì ngồi xổm trên mặt đất, cùng Liên Mạn Nhi lôi kéo làm quen.”Mạn Nhi, tỷ làm thức ăn thế nào ăn ngon như vậy, cha ta cùng mẹ cũng khen ngươi.”
Liên Mạn Nhi không có phản ứng lại. Chỉ là cho Liên Chi Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất nháy mắt, để cho bọn họ an tâm một chút chớ vội.
Sau một hồi lâu, Lục Lang dẫn Liên Nha Nhi từ bên ngoài đi vào. Liên Nha Nhi đã bó chân ba lần. Gần đây mới không khóc kêu trời trách đất nữa, nhưng là đi đường đều là chậm quá. Lục Lan


