Trong nhà, hết thảy sự tình, đều có Liên lão gia tử, chuyện như thế nào Chu thị cũng chưa từng buồn phiền. Thế nhưng mà hôn sự của Liên Tú Nhi, bà rất để bụng.
“Trong nhà ai cũng không muốn xuất tiền, lại để cho một người đã ra ở riêng xuất tiền, lời này ngươi cũng nói ra được, nhưng ta nói không nên lời. Truyền đi rồi, cũng không tốt đẹp gì.” Liên lão gia tử mở miệng nói.
“Có gì mà tốt đẹp với không tốt đẹp, cũng không phải ta ép buộc hắn. Một hồi gọi lão Tứ đến, ta nói với hắn. Chừng đấy tiền cũng không nhiều lắm, chỉ có một xâu tiền, ta cùng hắn nói, ” Chu thị lên nói, “Lễ vật tam tiết (Đoan Ngọ, Trung Thu, Nguyên Đán) ta đều không cần hắn biếu, chỉ để hắn bỏ ra một xâu tiền thôi.”
“Chuyện này không phải như vậy.” Liên lão gia tử nói.
“Cứ như vậy mà nói đi, Tú Nhi, đi gọi Tứ ca ngươi đến, nói cha ngươi tìm hắn.” Chu thị nói với Liên Tú Nhi. Tiết Đoan Ngọ lần trước, Liên Thủ Tín mang đồ tới, bà thật ra rất cao hứng, dù sao cũng là con do bà sinh ra, gây khó dễ nhiều năm như vậy, Liên Thủ Tín vẫn sợ bà.
Bà nóng nảy, đem thịt heo vứt trên mặt đất. Cũng không phải là bà ghét thịt heo kia, nàng chỉ là muốn cho Liên Thủ Tín biết rõ, đừng tưởng rằng đưa ít đồ đến nghĩa là hắn hiếu thuận rồi. Bà không thể tỏ vẻ đã thoả mãn, như vậy sẽ để cho Liên Thủ Tín cho rằng đưa như vậy là đủ rồi, lần sau sẽ không phụ lòng bà.
Muốn cho Liên Thủ Tín vẫn cảm thấy thực có lỗi với bà, thiếu nợ bà về mặt tình cảm, về công ơn nuôi dưỡng, bà mới có thể gây khó dễ, khống chế Liên Thủ Tín.
Đáng hận Liên Mạn Nhi tới, đem thịt cầm đi, còn nói bà là người sai, sau đó Trương thị cũng dám cầm dao phay đến hù dọa bà. Cũng may Liên Thủ Tín về sau đối với bà vẫn đồng dạng như cũ, nhưng mấy mẹ con Trương thị đều là tâm lang sói cả đấy, về sau khẳng định ngăn cản Liên Thủ Tín tặng đồ cho bà.
Trước hết phải để cho Liên Thủ Tín bỏ ra một xâu tiền này, chuyện sau này chậm rãi nói sau, đã có một lần thì sẽ có lần thứ hai.
… … …
Bên trong Tây sương phòng, Liên Thủ Tín nghe thấy Liên Tú Nhi gọi đi phòng trên, người một nhà đều có chút kỳ quái.
“Ừ.” Liên Thủ Tín vội vàng đáp ứng, rồi đứng lên.
“Ông nội bọn nhỏ tìm chàng có chuyện gì?” Trương thị hỏi.
“Ta cũng không biết, có việc sao vừa rồi không nói a?” Liên Thủ Tín cũng có chút ít mê hoặc.
“Cha, nếu ông nội và nội muốn vay tiền, cha cũng không thể đáp ứng nha.” Liên Mạn Nhi nghĩ rồi nói thẳng.
“Đã nói là vay, có vay có trả cũng không được?” Liên Thủ Tín nói.
Quả nhiên, Liên Thủ Tín là có ý muốn cho phòng trên vay tiền giúp bọn hắn xoa dịu tình hình. Chỉ bởi vì nhìn ra Liên Thủ Nhân cùng Liên thủ hai phòng nội đấu, hắn không tiện chủ động mở miệng. Nếu Liên lão gia tử, Chu thị mở miệng muốn mượn tiền, chỉ sợ Liên Thủ Tín nguyện ý.
“Cha, người bình thường lúc nào mới cần vay tiền?” Liên Mạn Nhi hỏi.
“Trong nhà không có tiền, hiện tại rất muốn dùng tiền, không còn cách nào khác, nếu không ai muốn vay tiền? Thò tay lấy tiền, mở miệng cũng khó nói.” Liên Thủ Tín nói.
“Cha, cha nói phòng trên thật không có khả năng đưa ra được một xâu tiền sao?” Liên Mạn Nhi lại hỏi, “Những thứ khác con không nói, nhà Đại bá bọn hắn còn có hai cái rương đồ riêng. Ngày đó nội đi mở rương hòm, con ở bên cạnh nhìn thấy. Đều là xiêm y làm bằng chất liệu tốt. Đại thẩm chỉ dám mở một rương đó, mà không dám mở hai rương còn lại, chẳng lẽ hai rương đó kém hơn rương kia”
” Nội vơ vét lấy một hai kiện là cũng đủ rồi. Kế Tổ ca nếu thi đỗ thành tú tài, cử nhân, ai là cha của tú tài, ai là mẹ tử tú tài, Đại bá bọn hắn giữ chặt vốn riêng, chỉ biết trông cậy vào người khác, đây là muốn làm cái gì? Lúc trước chúng ta không ở riêng, tiền mua thuốc cho con là mẹ lấy cây trâm ra đó.”
“Tiền này không thể cho vay, cho vay lần này, sau này khẳng định lại có lần nữa.” Liên Mạn Nhi giữ chặt tay áo Liên Thủ Tín, không cho hắn đi ra ngoài.
Chương 328: Làm Rõ
Liên Mạn Nhi lôi kéo Liên Thủ Tín, nhất định bắt hắn đáp ứng, mặc kệ đi phòng trên Liên lão gia tử, Chu thị bọn họ nói như thế nào, đều không được cho bọn họ vay tiền.
“Nếu thật sự cần dùng gấp, con chắc chắn sẽ không ngăn cản. Đừng nói là bọn họ, cho dù là hai người ngoài, thời điểm cần đưa tay tương trợ thì nên đưa a. Nhưng chuyện lần này thì không được.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Thủ Tín, “Hai phòng Đại bá và Nhị bá hiện nay đều rất kiên quyết. Nếu lần này ta đưa tiền ra, bọn hắn đều là người tinh ranh, sau này khẳng định thành thói quen. Ai cần dùng tiền, bọn hắn chỉ cần làm ầm ĩ lên, sau đó đợi nhà ta đưa tiền ra. Ông nội và nội cũng không được yên tĩnh, việc cần phải bận tâm sẽ nhiều hơn.”
“Chuyện Kế Tổ đọc sách là chuyện phải tiêu xài tốn kém.” Trương thị nghĩ một lúc rồi cũng mở miệng nói, “Từ tiền học phí đến tiền mua giấy và bút mực, cái gì cũng lấy từ tiền công ra. Mua bài thi, hay muốn vào thành làm cái gì đấy, cũng không phải ai cũng đi theo nhìn thấy. Mà lại muốn tiền trong điều kiện như thế này cũng có chút quá đáng.”
“Có bao nhiêu chén, ta ăn chừng đó cơm. Làm chuyện gì, cũng phải tự đánh giá được điều kiện của nhà mình. Mấy hài tử của chúng ta lúc đầu học viết chữ, còn không nỡ dùng giấy, dùng mực, bút đều là hai người thay phiên nhau dùng. Bây giờ tuy nhà chúng ta có chút tiền rồi, nhưng Ngũ Lang cùng tiểu Thất dùng bút dùng mực cũng vẫn rất cẩn thận. Ngũ Lang nói cùng học với hắn còn có người tiết kiệm hơn, bởi vì điều kiện trong nhà không tốt, người học sinh kia hiểu chuyện, đau lòng mọi người trong nhà.”
“Ở trong phòng nhà mình, ta nói không dễ nghe một chút. Đứa nhỏ Kế Tổ này, những năm này được nuôi dưỡng nên hơi bộp chộp rồi.” Trương thị giảm thấp thanh âm nói.
Nói một người bột chộp nghĩa là nói hắn làm việc không ổn trọng.
“Còn có Đại thẩm cùng vợ Kế Tổ ta không rõ hai nàng nghĩ thế nào.” Trương thị lại nói.
“Còn có thể nghĩ thế nào. Rương của mình thì là của chính mình thôi, có thể lấy từ tiền công ra văn nào thì tốt văn đấy. Những năm này, không phải đều như thế sao.” Liên Mạn Nhi nói.
“Như vậy còn muốn vay tiền chúng ta sao, thật đúng là khiến trong lòng người ta khó chịu.” Trương thị ăn ngay nói thật.
Tính tình của Trương thị như vậy mà còn cảm thấy rất không thoải mái, vậy đối với người bình thường thì khỏi phải nghĩ rồi. Như vậy cũng có thể so sánh với một gia đình chính mình có tiền, lúc bọn họ muốn dùng thì lại sợ xài tốn tiền, thâm hụt vào tiền vốn, nhưng cũng không muốn giảm chi phí trong cuộc sống của mình, bởi vậy không chịu bỏ tiền của mình ra. Ngược lại hướng mọi người xung quanh vay tiền.
Mượn tiền xong, nếu như bọn hắn đủ vốn rồi, may ra thì họ trả tiền nhưng cũng không biết khi nào. Nếu như chưa có đủ tiền, như vậy bọn hắn chọn cách quên trả tiền.
Kiếp trước, Liên Mạn Nhi không phải là không nghe qua có người làm ra chu


