“Này! Phác Tuấn Hỷ!!”
“Gì đó?”
“Bà nói thật đi xem nào!”
“Nói gì?”
“Có phải bà tham gia hoạt động lần này không?”
Ối. Ánh mắt sắc bén của tên ấy đang nhìn chòng chọc vào tôi. Xui xẻo quá. -_-^
“Ta làm gì mà phải tham gia cái đó?”
“Ngốc. Bà muốn giấu thì phải chọn cái gì giấu được chứ, lát nữa xem bà có còn dám nói xạo không. Hừ hừ, hết thuốc chữa thật rồi. Anh Vân Quân, hình như bà ấy tham gia thật đó, chúng ta ngồi hàng đầu xem bà ấy diễn hề đi.”
Cái tên… khốn không có nhân tính này! -_- Dù gì nó cũng là đứa mà trong cuộc đời tôi không thể cầu cứu được gì. Tôi về nhà nhất định phải nói chuyện rõ ràng với Mẹ, hỏi xem Phác Tuấn Anh của Mẹ có phải nhặt được ở đâu không. -_-
“Tuấn Hỷ, nếu đã nhảy thì nhảy sexy một tí ~ nếu nhảy đẹp thì sẽ nhảy với cậu ở bên dưới nè, còn nữa ~ sẽ vẫy vẫy tay với cậu nữa nè. Tớ nói thật lòng đấy! >_<”
Tên này cũng là người trong cuộc đời tôi tuyệt đối không thể có được sự giúp đỡ nào. Rốt cuộc trong đầu tên Lý Vân Quân này nhét thứ gì đây.
“Tớ không cần tay của cậu!”
“Thế tay của tớ thì sao?”
“Hà hà ~”
Tôi bị Thái Dân chọc cười rồi. Nếu cái tướng to cao của Thái Dân mà đứng trước mọi người lắc qua lắc lại, đúng là một cảnh tượng tuyệt vời! Ha ha ^^;;
“Lý Vân Quân !! Cậu muốn thắng tớ thì còn lâu nhé! Lúc cậu nói, Tuấn Hỷ vẫn dửng dưng lãnh đạm, tớ vừa nói là bạn ấy cười ngay ~ đó là khác biệt giữa tớ và cậu đó! Khác biệt giữa người với người sao mà lớn thế! Ha ha ha -”
Sáng sớm bắt đầu đã gặp bọn điên này, đầu tôi muốn to ra luôn. Tên Cẩm Thánh thì chẳng nói chẳng rằng cứ cắm đầu đi. Còn nói là đến thăm tôi hả… hừ!
“Mọi người đi trước đi. Tớ phải đi tìm Trí Anh và Tiểu Mẫn rồi.”
“Ừ. Lát nữa gặp lại nhé! ^^”
“Tuấn Hỷ~! Tớ yêu cậu! >O< Đội trưởng là người tớ yêu nhất, thứ 2 là cậu đó!!”
Tuy đám này có lúc điên điên khùng khùng, nhưng cũng có khi dễ thương quá trời. -_- Không, không thể nói thế được! Không thể nói Vân Quân đáng yêu! A! Nhưng khóe miệng lại vô tình nhếch lên rồi!! ^^;; không được!! Không được cười!! A!! Không xong rồi!! Ha ha ha~
“Không được cười như vậy!”
Cái tên Khương Cẩm Thánh này! Lại gây sự rồi!
“Em muốn Lý Vân Quân bị em mê hoặc hả?”
Khương Cẩm Thánh lại trừng mắt với tôi. Hắn ta không biết trừng mắt với con gái là bất lịch sự sao? *-_-*
“Ha ha~”
Tên này tự dưng lại cười to lên, sau đó bước đến trước mặt tôi vuốt vuốt tóc tôi. Tên này cho tôi là chó con chắc?
“Cố lên! Anh sẽ theo dõi em đó. Nếu đã làm thì cố gắng làm cho tốt nhé. Biết chưa? Anh đi trước đây.”
Tuy không biết nguyên nhân do đâu… lúc đó tôi quả thực cảm thấy tim tôi run rẩy một lúc, nhịp tim lại còn đập thùm thụp thùm thụp rất nhanh… Khương Cẩm Thánh… tôi sẽ làm thật tốt. Anh cứ nhìn mà xem…
Chương 18
Hoạt động chính thức bắt đầu. Tôi đứng ở hậu trường chăm chú theo dõi. Đoàn kịch của hai trường cũng xuất hiện để diễn cho hoạt động này thêm màu sắc. Thú vị hơn tôi nghĩ nhiều.
Không ngoài dự đoán… hàng ghế đầu dưới khán đài là bọn Khương Cẩm Thánh. Lấy Khương Cẩm Thánh là trung tâm, bên phải là tên Phác Tuấn Anh không nhân tính, Thái Dân, Na Lệ, Y Giang Yến căm ghét tôi, bên trái là Vân Quân, Chí Hồi, còn lại là những gương mặt trước giờ chưa gặp, cái bọn nhìn hung dữ quá. -_-;; Sao nhiều người đến thế này? Khương Cẩm Thánh chắng biết vui chuyện gì mà cứ cười suốt!
Chút nữa là đến lượt chúng tôi rồi. Căng thẳng quá!
“Tuấn Hỷ, tớ run quá. Làm sao đây? Tuấn Anh cũng đến xem kìa! Sao bọn họ lại ngồi đầu vậy?”
“Tiểu Mẫn, đừng căng thẳng! Chúng ta cứ nhảy như lúc tập là được mà! Hôm nay cậu phải nhảy thật đẹp vào, phải khiến tên Tuấn Anh bị cậu mê hoặc mới được! Cố lên nhé! ^^”
Trí Anh thì thào an ủi Tiểu Mẫn. Tiểu Mẫn hình như căng thẳng y như tôi. A! Đúng rồi!
“Tiểu Mẫn.”
“Ừ?”
“Một người nào đó nói với tớ là đã làm thì phải cố gắng hết sức làm cho thật tốt. Chúng ta phải như thế nhé.”
“Ai nói với cậu thế?”
“Một người rất vô lý. ^^”
“Thật à, tớ đỡ hơn rồi ^^ Chúng ta cố gắng hết sức nhé.”
Tiểu Mẫn, câu nói này có thể khiến cậu thoải mái hơn không? Thực ra tớ cũng thế. Nên mới nói với cậu. Câu nói đó của Khương Cẩm Thánh đã quét sạch mọi căng thẳng của tôi… Cậu có tin không? Như Trí Anh đã nói, Khương Cẩm Thánh đúng là một người không thể đoán nổi.
Cuối cùng, những tiết mục khác đã kết thúc, chỉ còn lại tiết mục của chúng tôi. Giọng MC vang lên.
“Tiết mục hôm nay có tuyệt không?”
“Tuyệt vời~!”
“Vậy ! Bây giờ chỉ còn lại một tiết mục, các bạn có biết là gì không? Ha ha! Trả lời đúng rồi~ Chính là tiết mục đội âm nhạc. Năm nay họ có khiến chúng ta mê mẩn như năm ngoái không? Mong chờ quá! Vậy bây giờ chúng ta cùng mời họ ra sân khấu biểu diễn nhé! Xin mời~”
“go!!”
Cuối cùng chúng tôi ra quân rồi. Trên sân khấu nổ bùng những cụm khói màu đẹp tuyệt y như lúc những thần tượng âm nhạc biểu diễn trên sân khấu vậy. Tốt! Bắt đầu nào!
Chúng tôi mặc những bộ đồ thật oách, cố gắng nhảy cho thật đẹp. Lúc này trong mắt tôi chỉ thấy Khương Cẩm Thánh mắt không chuyển dời nhìn tôi chăm chú. Tại sao chứ… Nhìn tên này cảm thấy đặc biệt an tâm. Tôi cười với hắn, hắn cũng đang cười với tôi. Cám ơn anh, Khương Cẩm Thánh *^^*
Cuối cùng đã bắt đầu điệu “money” mà mấy ngày nay chúng tôi dở sống dở chết tập luyện rồi đây.
Ha ha~ Vân Quân không biết kiếm đâu ra một tấm băng rôn to, viết tên tôi lên đó vẫy qua vẫy lại. Cái tên đáng yêu này. >_<
“Hu raaaaaaaaa…”
Kết thúc rồi. Hu… tiết mục của chúng tôi kết thúc quá tuyệt vời! Lúc chúng tôi lui vào, dưới khán đài ầm ầm những tiếng vỗ tay và hoan hô. Kích động quá! Tự nhiên muốn khóc quá.
“Tuấn Hỷ, cậu đang khóc hả?”
“Đâu có, không khóc. Sao tớ lại phải khóc chứ?”
“Chúng ta tuyệt quá! Tuyệt hơn cả lần trước! Chúng ta đi chúc mừng, uống một ly đi?”
“Ừ! Tất nhiên thế rồi!”
“Ha ha! Tiễu Mẫn, đến đây.”
Ba đứa chúng tôi đứng ở đó một lúc lâu. Khoảnh khắc này chúng tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên được.
“Ừ, đi thôi. Ha ha ^O^”
Thay quần áo xong, vừa lúc bước ra, một đám học sinh mặc đồng phục Công Cao… vẫn là đám con trai có tướng mạo hung ác ấy, mỗi người đều cầm trên tay một cành

