Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko???? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko???? (xem 5121)

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko????

i ạ.
***
-Anh Tử Thần, xin anh hãy nhận nó_Đập vào mắt Gia Băng ngay giây phút đầu tiên đặt chân vào cửa club trong cái ngày trọng đại nhất của các cặp tình nhân là hình ảnh của một cô nhóc dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn xõa dài tuyệt đẹp bao lấy khuôn mặt thiên thần. Cô nhóc e dè chìa về trước mặt người con trai mình thầm mến một túi quà nhỏ, nhỏ giọng nói, đôi mắt long lanh mê hồn thi thoảng lại liếc nhìn biểu hiện của con người trước mắt.
-Ầy! Kìa! Kìa, người ta hành động ngay trước mắt ngươi rồi kìa, Gia Băng_Đứng bên cạnh cô bạn dáng hóa thạch, chuẩn bị nứt vỡ choang choảng cái miệng, Kì Như đặt tay lên vai Gia Băng, hình như sợ cô đui mù không biết chuyện gì xảy ra liền hảo tâm nhắc nhở.
-Đây là dấu hiệu của một mùa valentin kịch tính đấy!_Minh Thy giọng âm trầm giọng suy xét đồng thời vỗ vai Gia Băng, nhiệt tình cổ vũ_Cố lên bạn đẹp, đừng nhụt chí, ta tin chắc sôcôla của ngươi sẽ để lại ‘ấn tượng’ sâu đậm hơn cô nhóc kia nhiều.
Im lặng nhìn cô nhóc trước mặt mình, đôi mắt đen sâu của Tử Thần rất nhanh chóng bắn về phía Gia Băng, khóe môi tự dưng nở nụ cười nhẹ, cậu lãnh đạm trả lời:
-Tôi không thích đồ ngọt.
Một câu trả lời thâm ý khiến cô nhóc kia sững người, đôi mắt ngấn nước như sắp khóc trong khi Gia Băng hoàn toàn vỡ vụn thành cát.
Không thích đồ ngọt! Thế thì cô làm sôcôla cho cún ăn à? Sao không nói sớm chứ?
Chương 101: Valentine
Tan học, thời khắc ‘ngắc ngoải’ của các cặp tình nhân đã đến, như dự tính đã bàn trước của hai kẻ yêu đương chui lủi, Gia Băng khó khăn lắm mới tách được mấy tên cận vệ len lén ra ngoài cổng trường, hồi hộp chờ đợi ‘tình lang’ của mình
Ôn nhu đưa đôi mắt ngập tràn yêu thương nhìn dáng dấp nhỏ bé trước mặt, Tử Thần đưa tay vén mớ tóc mai không yên phận của Gia Băng, khoé môi cong lên nhẹ.
-Đi thôi! Tôi đưa cậu đến một chỗ.
-Tít!_Ngay khi Gia Băng toan gật đầu đồng ý, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
Cô nhanh chóng mở tin nhắn đế, là của Kì Như:
‘Hey! Bọn này xử lí được vài anh cận vệ của ngươi rồi còn *phần tin này còn thiếu *
Nghẽn mạng làm Gia Băng không tài nào có thể đọc tiếp phần sau của tin nhắn. Nhưng cô không mấy quan tâm lắm, chỉ cần biết đám vệ sĩ nhỗ nhăng kia đã bị cho một nhát ‘K.O’ nằm bẹt dí không đi nổi là được rồi. Giờ thì cô có thể ở cạnh ai đó mà không cần sợ hãi bất cứ điều gì nữa!
-Sao vậy?
-Không có gì! Chúng ta đi thôi_Gia Băng nhanh nhẹn đút điện thoại vào trong túi. Cô quyết định rồi, hôm nay, cô nhất định sẽ nói điều đó-điều mà cô đáng nhẽ nên nói từ lâu lắm rồi với người này. Mong rằng, hôm nay không phải là ngày cuối cùng cô gặp cậu.
-Ừ!_Tử Thần dịu lòng gật đầu một cái, toan nắm lấy tay Gia Băng hoà vào dòng người như hội.
Thì bỗng, đằng xa có người nào đó đang gọi tên cô rất to, dường như đang hét thì đúng hơn.
Càng ngày âm thanh đó càng gần và càng rõ ràng từng câu, từng chữ một.
-Cô chủ! Cô không được đi!_Hai người con trai mặc đồng phục P&P co chân chạy đập ngay vào mắt Gia Băng không thương tiếc cùng tiếng gọi lạnh mang tính cảnh cáo gắt gao.
-Họ ….không phải họ…_Giật mình trợn mắt nhìn hai thân ảnh đằng xa kia đang dần lộ rõ tướng tá, Gia Băng run rẩy bật thành tiếng, luống cuống mò vào túi mở tin nhắn trong lúc cấp bách đã được gửi tới.
‘Hey! Bọn này xử được vài anh cận vệ của ngươi rồi, còn 2 tên điển trai suốt ngày kè kè ngươi thì bọn ta bó tay, đấu không lại. Ngươi tự xử nghe!! Bảo trọng!”
Đọc xong cái tin nhắn đến muộn, Gia Băng giương mắt nhìn khoảng cách của mình và hai người kia đang được thu ngắn dần, thất kinh túm vội lấy tay người bên cạnh vụt chạy vào trong đám đông nhộn nhịp.
Cắm đầu cắm cổ chạy một lúc đến bở hơi tai, Gia Băng kéo người kia vào con hẻm nhỏ trên đường rồi dừng lại, thở phì phò như muốn đem hết không khí nhét vào trong cuống phổi.
-Xin lỗi! Cô có thể thả tay tôi ra được không?_Người bị Gia Băng nắm tay bỏ chạy nhìn bộ dạng thảm hại của cô đến no chán rồi mới lên tiếng, tay kia không ngừng vuốt mái tóc đầy keo bóng nhoáng của mình mà than vãn_Con gái thời nay bạo thật đấy, thấy thích ai là cứ xông tới nắm lấy tay người ta tuốt, thật khiến người khác phải xoa cằm suy ngẫm.
Đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn người có chất giọng 90% gay trước mặt, Gia Băng vô tội hỏi
-Anh là ai???
-Này cô! Cô đang đùa với tôi đấy à? Đã chủ động nắm tay người ta rồi còn làm bộ làm tịch hỏi nữa sao? Cô không thấy da mặt mình dày à?_Nheo mắt nhìn Gia Băng hết sức bất mãn, ‘ông anh keo vuốt’ thao thao bất tuyệt một tràng dài, có vẻ rất tự tin về bản thân mình_Mà không sao, người dung mạo hoàn mĩ tài năng xuất chúng như tôi, được con gái chủ động làm quen như cô không phải ít nên tôi cũng phần nào có thể hiểu được. Chỉ là tôi muốn khuyên cô đừng giả vờ vô tội nữa . Tự làm tự chịu đi.…Mà trông cô cũng không tồi, nếu cô muốn, tôi có thể cho cô một danh phận, thế nào?
Thiếu tí nữa bị máu xộc lên não làm cho tắc thở mà chết, Gia Băng nắm tay thành quyền cố gắng kiềm chế.
Một lát sau khi nghiêm túc suy nghĩ lời đề nghị của anh ta, Gia Băng ngẩng đầu, đôi mắt to tròn hết sức phô trương nét ngây thơ bẩm sinh của mình, non nớt nói:
-Nhưng mà, bố mẹ tôi bảo không được lấy người đáng tuổi làm cha mình, nếu không sẽ phải ở goá…
-Hả?_Anh chàng kia tròn mắt há hốc mồm nhìn Gia Băng, không biết xấu hổ đưa tay ngoái ngoáy lỗ tai e ráy phải biết_Cô nói lại đi ,tôi hình như nghe lầm một vài chỗ.
-Tôi muốn nói là…cha tôi không cho lấy người vừa già vừa xấu vừa thần kinh vừa dở hơi…_Ra sức hét lớn vào màng nhĩ người kia khiến nó rung với tần suất vô cùng lớn, Gia Băng hung hăng giẫm mạnh vào chân ‘ông anh keo vuốt’ rồi vọt đi, không quên bồi thêm_Chú à, cha cháu còn trẻ hơn chú nhiều, lần sau gặp lại cháu rất mong được gọi chú một tiếng ‘ông ơi’.
Thoát khỏi móng vuốt anh chàng sinh viên có chứng tự tin vào bản thân quá mức, Gia Băng ngay lập tức đảo mắt lia đi khắp nơi để tìm nửa kia, chân vô thức quay về lối cũ.
Nhưng, tìm người trong đám đông lẫn lộn ngập đường thế này, thật sự còn khó hơn chơi Mario nữa, người cô cần tìm thì chẳng thấy đâu, trong khi đó các cặp tình nhân tạp nham, tình tứ bên nhau như muốn trêu người thì đã nhiều lại càng nhiều.
Đương buồn não ruột định chộp điện thoại gọi cho ‘người thân’, một bóng dáng cao lớn quen thuộc từ phía xa xa đập vào đáy giác mạc của Gia Băng, làm thần kinh ủ rũ như nhà cháy của cô nhanh nhạy phán đoán đấy là người cần tìm.
Không do dự Gia Băng cúi đầu cúi cô lướt qua đám người cùng xe cộ nhặng nhịt trên đường để đến bên cạnh Tử Thần.
Nhưng khi cô chưa kịp thu hẹp khoảng cách giữa họ được một phần tư quãng đường thì chợt, một tiếng va chạm lớn của sắt vang lên ầm ĩ, khói mịt mùng nhanh chóng bao trùm một mảng không gian phía xa, thân ảnh trong tầm mắt cô biến mất.
Người xung quanh Gia Băng bắt đầu chạy về hướng cô đang định đến, rối rít gọi nhau, xuýt xoa, một số người cầm điện thoại gọi cho cảnh sát và bênh viện
Có tai nạn! Lúc nãy Tử Thần cũng ở bên đó, lẽ nào…
Ý nghĩ này vữa loé lên làm Gia Băng hoảng hốt cực độ. Co phong trào chạy đến đám đông náo loạn.
Người xem bủa vây hiện trường xun

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
2 cô con dâu bị tai nạn, mẹ chồng chỉ lo cứu con dâu giàu có và sự thật là …

Cô Dâu Quỷ

Truyện Yêu Không Hối Tiếc

Đừng để nuối tiếc thêm một lần nào nữa

Phát hiện chồng ngoại tình, tôi và em trai chồng thực hiện kế hoạch khiến cả chồng và nhân tình hoảng hốt