-Ừ_Chán nản, tôi đáp trả gỏn lọn, bản hiệu cô bạn có ghi “Đỗ Hoài Nhi, lớp 10C7”, ko phải người lớn tuổi, nghi lễ ko cần thiết.
-Thầy giám thị có chuyện muốn nhờ cậu, bảo cậu đến gặp thầy ý.
-Hả? Thầy giám thị?_Tôi há hốc mồm, ko tin vào những gì mình vừa nghe được nữa, thầy giám thị-người coi tôi ko hơn gì kẻ thù-mà có chuyện muốn nhờ tôi sao, nghe sao giả dối thế ko biết.
“Nhất định có âm mưu gì đó”_Tiểu tinh linh thứ nhất trong tôi sờ cằm, mặt ra vẻ thảm tử, đoán, lập tức được hội đồng tinh linh Hàn Tử Di gật đầu hưởng ứng
“Hay ông thầy nhớ ta nhỉ? Cũng có thể lắm”_Một con tinh linh khác điên khùng nếu ý kiến, ngay tắp lự hàng loạt trái cây từ tứ phía bay vèo về phía nó, đả thương nạn nhân ngay tại trận
“Ko nên nghĩ xấu cho ổng, tội nghiệp”_Con này thảm hơn,bị nhốt vào lồng “thú dữ” sau khi giơ tay phát biểu
Nói chung là, khó đoán. Người thâm hiểm như ông thầy đó, tốt nhất là…
-Ối!!_Tôi ôm bụng, mặt nhăn mũi nhó nhìn Đồ Hoài Nhi đang đều bước phía trước, tay nắm chặt vạt áo của cô bạn_Mình đau bụng quá, ko lê nổi nữa
-Tào tháo đến hả?_Cô bạn quan tâm, nhưng ánh mắt hoài nghi thấy rõ, chẳng nhẽ, kĩ thuật diễn xuất của tôi đã giảm?
-Ừm! Bạn đi trước đi, mình…_Đưa mắt thảm thương ném về phía Hoài Nhi, tôi trăn trối như thể mình sắp đi uống trà với Diêm Vương
-Tùy bạn thôi_Hoài Nhi cười_Thầy có bảo nếu ko gặp được cậu hôm nay, ngày mai tự tay thầy ấy sẽ áp tải cậu lên phòng giáo viên đấy, bạn thấy sao?
Thua! Tôi thua rồi!
Nước mắt nước mũi hòa làm một, tôi cùng đôi bitít thân yêu của Lăng Tử Thần tựa vào nhau mà lê từng bước, từng bước, cảm thấy như mình đang leo lên một ngọn đồi dốc đứng mà đau đớn. Dù đã cố thức thật sớm để ko gặp lại cái người khủng bổ đó, vậy mà, giờ lại phải trương mắt nhìn người ta đưa mình gặp tử thần, luân lí công bằng đâu trời. Nếu sau này tôi muốn đập đầu tự xử mình, thay vì lo lắng hãy nhảy vào can tôi nhé…
Quãng đường từ lớp tôi đến phòng giáo viên thật ngắn, đi chưa được 5 phút đã thấy cái bảng “Phòng giáo viên ban C” nắm chình ình trước mặt. Trong tôi lại dấy lên hồi chuông than thân trách phận, tim đật thình thịch ko ngớt, khóe mắt giật giật liên hồi. Trước khi bước vào hang cọp, tôi khấn trời khấn đất, cầu mong chúa, ông bà tổ tiên phù hộ độ trì cho mình mới yên trí nạp mạng.
-Thầy!_Tôi nhỏ nhẹ, phá tan bầu ko khí lặng như tờ trong phòng giáo viên.
Nghe thấy tiếng tôi, ông thầy giám thị ko biết từ xó xỉnh nào đứng lù lù sau tôi đập cái bốp làm tôi giật thót, tim thiếu chút nữa ngừng đập. Kểu khổ rã cả miệng, ổng mới chịu ngồi về chỗ của mình.
-Lâu rồi ko gặp em
-Vâng! Mới 1 ngày thôi mà thấy_Tôi đưa tay gãi đầu ra vẻ từ tốn, nở nụ cười ko thể méo hơn được nữa
-Hôm nay ko đi học muộn nữa nhỉ?_Ông thầy thâm ý hỏi tôi
-Vâng! Thế thầy gọi em có gì căn dặn ạ?_Nhanh như cắt tôi chuyển chủ đề, mong sớm ra khỏi cái nơi địa ngục trần thế này
-A! Hôm trước, là em trực sân bóng rổ phải ko?
-Vâng, có chuyện gì sao thầy?
-Đội trưởng đổi bóng rổ kiến nghị với thầy rằng sân bóng của họ còn rất dơ, bảo thầy “nhờ” em trực lại
-Dạ?_”Nhờ ư? sao ko nói thẳng ra bắt em trực lại cho rồi, bày đặt tế nhị”_Nhưng rõ ràng em đã làm rất sạch rồi mà, cả một con kiến cũng ko có in chân lên
-Tôi ko biết, nhưng phiền em hôm nay ở lại trực thêm 1 lần nữa nhé!
-Thầy! Em phản đối! Đấy chẳng phải bốc lột sức lao động trẻ vị thành niên sao ạ? Sẽ phải đền tiền và ngồi tù đó thầy_Tôi gân cổ lên đe dọa, phải giành lại quyền lợi cho mình trước khi chết vì kiệt sức, nhân nhượng là mất hết.
-Nếu em trực, tôi có thể nghĩ lại việc 10 ngày qua mà cho em loại tốt trong hạnh kiểm tháng này đấy!_Ông thầy giám thị nhấc gọng kính, nói đều đều
-Oki ạ! Hôm nay em sẽ trực thật sạch!_Tôi như bị bỏ bùa, đứng phắt dậy, vỗ ngực hứa hươu hứa vượn rồi chạy vọt khỏi phòng giáo viên trong niềm huân hoan như thể vừa đạt cúp vô địch trong môn điền kinh. Sung sướng nghĩ đến hành kiểm của mình tháng này mà cười ha hả ko biết trời đất. Ít ra, hôm nay cũng ko hẳn xui lắm.
Trở về lớp, tôi chuẩn bị tinh thần hết tiết nữa đi chùi sân bóng, Lăng Tử Thần cũng đã về trước vì có chuyện ở đoàn, tôi lại trở về những năm tháng bình yên của mình. Còn bitít này, chắc phải mượn tạm…
***
Sau một hồi mông chổng lên trời tích cực chùi chùi sân bóng rổ, tôi mĩ mãn nhìn thành quả lao động của mình: Sân được chùi bóng lóa, một vết bẩn cũng ko có, thật đẹp mắt. Hạnh phúc thở dài đem đống rác cuối cùng cho vào thùng, tôi chợt ngớ người, nụ cười cũng tắt ngấm. Trong chiếc thùng đầy ắp nhiều chủng tộc rác kia, đôi bitít của tôi nắm trong số đó, tỏa mùi kinh khủng.
Ngẩng mặt lên trời, tôi gồng người, cơ bắp trên 2 cánh tay như có tiềm lực căng lên cũng to phết.
-Lăng Tử Thần, ta thề có trời có đất, đời này kiếp này ta ko khiến cho ngươi thê thảm, ta ko phải là Hàn Tử DI
Chương 4: Club Bóng rổ
“P & P là trường học danh giá dành cho những học sinh con nhà quyền quý, giàu sang trong xã hội ở khu vực Đông Nam Á và nắm giữ trong tay quyền quyết định tương lai cho mỗi một cá thể lúc bấy giờ. Ko chỉ nổi tiếng với các phương pháp dạy học đỉnh cao cùng những công nghệ hiện đại tiên tiến luôn được đổi mới qua các năm, P&P còn mang trong mình một vẻ bí hiểm như một quốc gia độc lập, tạo nên một thế giới riêng ngăn cách với xã hội bên ngoài. Tùy theo cấp bậc, địa vị của gia đình, học sinh trong P&P được phân thành 3 ban khác nhau:
-Ban A: Là ban có tiềm lực mạnh về kinh tế chính trị, nó là nơi học tập của toàn thể con cháu các quý tộc, thương nhân có sức ảnh hưởng lớn ko chỉ với trong nước mà còn chiếm một vị trí nhất định trên thương trường thế giới
-Ban B: Dành cho con cái của các bậc chính trị, thương nhân giàu có trong nước, chỉ có tiền bạc, ko có danh tiếng đối với nước ngoài
-Ban C: Học sinh trong ban này đa số thuộc nhiều tầng lớp khác nhau và thường thuộc trong top 200 học sinh có điểm đầu vào cao nhất trong khóa thi chuyển cấp hay nhận được học bổng do trường trao tặng.
Khác với nhiều ngồi trường khác trên thế giới, P&P ko chỉ là nơi học tập của giới thượng lưu mà còn là một “ngôi trường thị trường”. Nó được tổ chức dưới dạng một quốc gia thu nhỏ, trong đó, học sinh được rèn giũa khả năng tự kiếm sống bằng cách tham gia vào các club. Mỗi club là một tổ chức, có người lãnh đạo riêng, ngân khố riêng, luật lệ riêng, hoạt động theo cơ chế như một công ti, tự thu lợi nhuận và nộp thuế cho nhà trường, các thành viên trong club cũng được phát lương dựa vào năng suất chạy đôn chạy đáo làm việc cho club. Đừng nghĩ club chỉ là một hình thức tiêu khiển của giới thượng lưu nhé, khi bạn bước chân vào một club nào đó, lập tức bạn được nắm trong tay địa vị-chính là địa vị của club trong bảng xếp hạng “Bảng Vàng”, tiền bạc-tiền lương làm việc hàng tháng hay tiền thưởng trong các cuộc thi đấu giữa các club với nhau, quyền lợi-quyền lợi của bạn sẽ được đảm bảo gấp đôi, ngoài ra bạn còn có thể tránh việc bị nằm trong da

