Tao không thích yêu mày đâu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Tao không thích yêu mày đâu (xem 4092)

Tao không thích yêu mày đâu

iện tại thì chị ấy chưa là gì của anh tôi làm gì có quyền đánh, hay là cũng là bạn gái nhưng bí mật, nhưng mà có cái méo gì phải bí với chả mật…ôi nhức đầu quá. Nảy giờ vò đầu muốn rụng tóc luôn mà vẫn không…


A tóc…


đầu…


cái nón…


Nguyên Anh….


Ố ố!!


Cái gì thế? Chẳng lẽ chỉ ấy nghĩ tôi “có” anh tôi rồi còn có người khác nên tức thay anh tôi, không lẽ vì tôi đội nón thằng Anh.


Có mượn nón thôi mà. Cấp 2 tôi cũng cho người ta mượn nón hay mượn nón bạn bè (có cả con trai) đi về lắm, nên tôi thấy điều này rất bình thường…chị ấy “lỡ” đánh tôi vì điều đó sao? Tôi mà mượn áo khoác chắc toi luôn.


Mà tự nhiên bị hiểu lầm với thằng Anh…tôi với hắn nhìn thân mật lắm sao???


Chỉ là có nắm tay ( tôi hay làm vậy khi xin xỏ), hay vò đầu nhau (nói vậy thôi chứ toàn hắn vò đầu tôi không hà, tại…tôi không vò tới nếu không nhún chân), quàng vai (hắn làm vậy chỉ để chọc tức chiều cao của tôi….tó thằng chó), cào nhau (chỉ tôi cào thôi, móng tay tôi hơi bị dài), mượn nón, mượn sách mượn vở, về chung, nói năng thoải mái….


Ơ hơi bị thân chưa? Tôi không biết nữa….


Nhưng tôi thấy trong xáng lắm mà.


Hôm nay tôi thức dậy sớm, tôi có việc cần làm đó là… soi lại nhan sắc của mình. Không ngoài dự đoán của tôi, mặt tôi …vẫn bầm xinh như hôm qua.


Haizz…


– Sao mày giống ma vậy con kia? _tôi vừa bước ra khỏi phòng thì anh tôi đã lên tiếng.


– Tại anh đó.


Vì vết bầm nên tôi thả tóc che bớt. Chuyện cái mặt của tôi thì trong nhà ai cũng biết nhưng tôi chỉ nói là bị chập cửa cho qua. Dù cũng hơi ức nhưng thôi. Chẳng có hay ho gì đâu mà khoe.


Tôi vào cổng trường với tình trạng lo sợ, cứ sợ nghe câu: “con nhỏ đó hôm qua bị đánh đó”.


Ôi tôi sợ câu đó lắm.


Nhưng cũng may chuyện của tôi chắc là chuyện ruồi bu chẳng có đứa ma nào nói cả.


Đang đi thì có một cánh tay khoác vào vai tôi, tôi nhìn lên thì bắt gặp nụ cười sáng hơn cả ánh nắng mặt trời. Tôi bị đơ mấy giây khi nhìn thấy.


Ôi sao càng ngày tôi càng thấy Nguyên Anh cười đẹp là sao ta?


.


.


– Mày bị gì mà cứ cúi mặt thế con kia.


Tôi vừa vào chỗ thì Hương cũng vào ngồi chỗ tôi hỏi.


Tôi thở dài tháo khẩu trang ra, cũng cùng động tác tôi vén hết tóc sang tai cho nó chiêm ngưỡng. Cứ như Colombo tìm ra châu Mĩ, nó hét lên:


– Cái gì thế này?


Tôi phải bịt miệng nó lại nó mới thôi hét lên đó, tôi đã muốn dấu rồi vậy mà nó cứ bô bô cái miệng.


– Ê sao mặt bầm vậy?


Tôi chỉ nói khẽ chữ “bị đánh” thế mà con Phương đang nói chuyện ở bàn trên liền quay xuống 180 độ hét bự:


– Sao mày lại bị đánh?


– Ơ…


Tôi thật chỉ biết ơ vì tất cả mọi người đều nhìn tôi. Tôi không biết nói gì nên gục đầu xuống bàn im lặng, có giải thích có mà hết ngày.


– Không có gì đâu, tụi mày cứ làm bài tập típ đi…


Con Phương thấy mình có lỗi với tôi nên nói đỡ.


Tôi sầu não liếc nó vài liếc rồi mới kể đại khái nguyên nhân cho chúng nó nghe. Khi nghe xong, tụi nó không mảy may đến vấn đề của tôi nữa mà lại nói một chuyện rất là “liên quan”:


– Mặt mày vậy rồi thì làm sao bạn giấu tên đó mến mày nữa đây.


– Khùng à_tôi không cảm xúc trả lời.


– Đúng không lớp trưởng_thím Hương đang cố vớt vát thêm người đồng tình.


Nhưng bạn Anh bạn chả nói gì cả mà chỉ lườm chúng tôi kiểu: “tụi mày nhiều chuyện quá” và đồng thời bĩu môi kiểu: “không liên quan đến tao”.


Chuyện có người mến tôi là do ngày “va lân thai” tháng trước. Như thường lệ (mỗi năm) tôi bước vào lớp với vẻ mặt “không có người yêu kệ tao” rồi vào chỗ mình, ghé qua hộc bàn bên cạnh thì vô tình nhìn thấy một tấm thiệp chỏng chơ trong hộc bàn tôi.


Hàng chữ “Gửi Ngọc Hân” làm tôi bất ngờ quá đến nỗi phải hét lên. Tiếng hét của tôi vang vọng thức tỉnh các ngóc ngách xóm nhà 11A3.


Sau 5s thì cạnh tôi đã xuất hiện những gương mặt quen thuộc.


Tôi hồi hộp mở thiệp và đập vào mặt tôi là: “Ngọc Hân, mình mến bạn”


Một người bạn giấu tên gửi đến tôi.


Và “Mình mến bạn” được gán với tôi từ đó.



– Tao…tao…tao nóng.


Một câu nói thật chẳng liên quan. Nhưng nóng thật mà, tôi thả tóc đó.


Hắn cười toe rồi xoa đầu tôi, rồi lại thì thầm: “Hân hâm”.


Hắn hình như biết tim tôi bị “phản ứng mạnh” khi hắn ghé sát tai hay sao mà, đó nó lại đập nhanh rồi…


Tôi đâu có bị dò bài…


Chuyện bình thường, không sao…không sao…


– Hân. Lên bảng em.


Đùng!


Đùng!


Đùng!


Tiếng kêu nghe thật vui tai…vừa nghĩ đến dò bài thì bị dò liền. Tôi thật là rất có tiềm năng nói trước được tương lai.


Tôi vừa bước vừa xem lại vở ghi văn…


– Đọc sao rung vậy em?


– Dạ?…dạ.


Tôi do bị ảnh hưởng của “cảnh tượng xưa nay chưa từng có” mới nãy, cùng tâm lí dò bài muôn thuở nên giọng nói hơi rung, chắc cô nghe được.


– Hát trước bao nhiêu người thì không sao nhưng sao giờ lúng túng vậy em?_cô lại trêu tôi.


Cả lớp cười rộ.


Tôi cười trừ.


Nhưng cô không tha lại tấn công, đến giờ của cô rồi:


– Hay không tự tin về mình.


Lại nữa, cô đang nói đi đâu vậy cô.


Tôi sợ hãi để tóc che che mặt.


– Cô nói cho nghe này, tự tin lên. Gương mặt thì trắng hồng này,mũi thì cao, tóc thì đen mượt chấm ngang lưng, tóc mái ngang trán cùng kính gọng đen này, rất hợp với khuôn mặt. Xinh thế mà.


Cám ơn cô không bêu những cái xấu của em. Nhưng được cô moi mấy cái đẹp thầm lặng ra làm tôi rất chi là…sướng.


Thế là tôi toe toét.


– Đó, lúm đồng tiền sâu thế mà, mặt xinh thế mà, phải không… Nguyên Anh.


Hả????? Sao lại hỏi hắn chứ.


– Đúng đó cô, rất xinh.


– Ồ ồ….


Lớp ồ lên rồi lại cười rộ.


Không phải là lần đầu tiên cô trêu (cô rất hay lấy hắn ra làm trò tiêu khiển lắm) nhưng hôm nay lại có tôi. Mà khi nào bị cô trêu “phải không Nguyên Anh” thì hắn sẽ nói một câu muôn thuở: “cần phải xem lại” .


Lần này tự dưng nói vậy làm tôi…


– Hân đỏ mặt kìa cô.


Không, không phải.


Cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ trong gian nan vất vả.


Không biết kiểm tra bài hay kiểm tra ngoại hình tôi nữa.


Anh lớp trưởng ảnh lại nhe răng với tôi.


Tôi không thích mê trai đâu nên đừng cười nữa.


– Chói quá!_tôi vừa nói vừa lấy tay đẩy mặt hắn ra.


3 tiếng trống định mệnh vào 11h15′ đã vang lên.


Tôi cũng lủi thủi đi về, chẳng dám đứng gần hắn, hiện tượng h

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 4

Yêu qua mạng 7 ngày, gặp mặt được anh cho 50 triệu cô gái liền dâng hiến để rồi cuộc ân ái vừa kết thúc thì…

Truyện Gặp Gấu Đi Với Người Yêu Cũ Voz Full

“Cho tôi ngủ nhờ đêm nay thôi, 14/2 nên nhà nghỉ không còn phòng nữa”

Xem tử vi tháng 04/2017 của 12 cung hoàng đạo