Pé Bi… Anh đã về - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Pé Bi… Anh đã về (xem 625)

Pé Bi… Anh đã về

hết !


Đến lúc này dường như cơn giận dữ trong Hoàng toát ra cả bên ngoài . Cậu đến cầm tay Linh giậc qua phía mình , còn Sơn thì kéo lại . Bây giờ người không chịu nỗi là Linh , cô vùng ra khỏi 2 người con trai và nói to :


– Hai người đang làm trò gfi thế hả ? Tính đóng kịch ở đây à ? Tôi không phải đồ chơi đâu nhé . Tôi không phải thích nói ” honey ” là nói , thích làm ” baby ” thì làm đâu . Đồ….đồ mách .


Cô chạy thẳng lên phòng học sau khi **** một trận ra trò . ————————


Chương 7


Đợi Linh lên rồi Hoàng mới nói :


– Đừng có mà **ng đến người của tôi , không thì tôi không để yên đâu ?


– Vậy cậu làm gì hả cậu nhóc ? Mà ai là người của cậu ? Tôi nghe không nhầm thì lúc nảy cô bé không thừa nhận về việc ấy ? Mà đã không là của cậu thì cậu chẳng có quyền gì mà phải ngăn cấm tôi cả .


Không khí ngày một càng nặng nề ,đến lúc trường đánh trống thì cả 2 vẫn đứng như tượng trừng trừng nhìn nhau . bạn của Hoàng kéo cậu ra :


– Thôi Hoàng ! Vào lớp rồi !


Hoàng :


– Tôi đã cảnh cáo anh rồi đó !


Rôi đi vào lớp .


—————————————-


– Linh ! Năm nay cậu may thật đấy !


– May gì ? _Linh nói với gương mặt ủ rủ .


– Có cả 2 hoàng tử tranh nhau vì cậu , ôi ! cứ như hàn quốc ý , hí hí _ Ngân nói giọng mơ màng .


Linh gục mặt xuống bàn ,thế mà là may à ? Cô chẳng thấy mình may mắn xíu nào . Hoàng thì nói vậy chỉ là để cô khỏi đi với Sơn , không nấu cơm cho anh ta thôi ( nghỉ ngây thơ thấy sợ ) , còn Sơn…người mới gặp có một lần mà nói muốn cô làm ” baby ” của anh ta , Linh cũng chẳng thích . Đã vậy giờ còn trở thành người nổi nhất trường nữa chứ . Thế nào ngày mai đến trường cô cũng bị dòm ngó từ đầu trường đến cuối trường cho coi , Cô cảm thấy mình như đang có thãm họa chứ may đâu mà may không biết .


Điện thoại trong túi quần của Linh lại rung lên :


<< Chút nữa bác Văn tới , về tiện thể đi lấy xe của cô luôn . Và đừng bao giờ gặp lại tên kia nữa , NGHE CHƯA >>


Ghét , lúc nào cũng nói cái kiểu ra lệnh , cô bèn nhắn lại :


<< Tôi thích gặp anh ta hay không là quyền của tôi , không liên quan đến anh , anh đừng nói là anh kiểm soát luôn chuyện riêng tư của tôi >>


<< Ok ! Cô cứ gặp đi , rồi chuyện như thế nào co tự biết >>


Lúc nào cũng đem chuyện bức ảnh ra hù dọa . Linh giờ cũng ít sợ chuyện đó hơn lần đầu . Nhưng mà cô lại sợ cái đôi mắt sắc lạnh của Hoàng , nhìn cứ như đôi mắt đó sắp làm đóng băng những gì mà nó nhìn qua .


TAN TRƯỜNG !


Linh và Hoàng đi vào xe với biết bao nhiêu cặp mắt nhìn theo , Linh nghĩ thầm << Hix , lỡ bọn ái mộ Hoàng biết mình và anh ta sống chung trong 1 ngôi nhà thì sao nhỉ , chắc chúng phát điên và giết mình mất ~><~ >> . Lấy xe xong cả 2 đi về nhà . Và sao ? Đứng trước ngôi biệt thự là một bóng người .


– Ơ ! Anh Sơn ? Sao anh lại đứng đây ?_vừa bước xuống xe Linh đã phải thốt lên trong sự ngạc nhiên .


– Anh chờ em


Sơn cười và nụ cười cuẩnh tắt ngấm sau khi thấy Hoàng bước xuống xe .


– À ! Lại có những kẻ rảnh hơi đứng trước nhà người ta rình mò cơ đấy _Hoàng lại nói bằngcais giọng không được tử tế cho lắm .


– Cậu đến nhà Linh để làm gì ?_Sơn lúc này đã không giử được bình tỉnh , mặt của anh ta biến sắc .


– Nhà Linh ????? Hahaha ! Hỏi cô ấy đi .


– Em ? Sao thằng nhóc đó lại tới nhà em ?


Mặt của Linh lúc này đỏ gây . Một phần cô không biết nói sao , một phần tức sự khinh thường của Hoàng , cô lại chạy thẳng vào nhà và không nói câu nào .


Hoàng cũng ung dung vào theo , đang đi thì bị Sơn kéo lại đẩy ra :


– Mày vào nhà Linh làm gì ?


– Mày điên à ! Đây là nhà tao .


– Nhà mày ? Vậy sao Linh lại ở cùng mày ???_ Sơn lúc này bực tức vô cùng .


– Vậy mà mày cũng không biết à ? Linh là vợ chưa cưới của tao . Khi đủ tuôi , tao về cô ấy sẽ kết hôn . Mày hãy biến khỏi đây đi trước khi tao báo cảnh sát .


Hoàng bước vào nhà sau khi nói xong .


————————————————


Tối đó .


– Nè ! Cô giận tôi đấy à ?_ Hoàng hỏi trong khi đang ăn cơm .


– Không .


– Sao cô im lặng thế , mọi ngày cô nói nhiều lắm mà ?


– Tôi không thích nói .


– Cô giận tôi vì tôi đã đuổi hoàng tưt bạch mã của cô à ?


– Này ! Anh ăn cơm đi và đừng hỏi tôi mấy câu vớ vẫn đó nữa ?


– …


Im lặng cho hết buổi ăn . Linh lên phòng . Hoàng nhìn theo , không nói gì .


<< Mình đấ sai rồi nhỉ ? Lẽ ra mình không nên làm như vậy phải không nhỉ ? Mình không nên xua đuổi anh ta trước Linh , thậm chí mình còn không có quyền được như anh ta , theo đuổi Linh . Nhưng sao mình không chịu được , mình cảm thấy nghẹn nghẹn ở tim . Mình về đây với mục đích là gì ? Chỉ muốn nhìn thấy cô bé cười và hạnh phúc thôi nhưng sao chỉ có mấy ngày mà mình đã đem lại cho cô ấy qua nhiều nổi buồn . Vậy mình đã sai ư . Mình quá ít kỉ hay thời gian còn lại của mình quá ngắn ngủi trong khi minhg muốn làm nhiều hơn cho cô ấy . Linh còn nhớ lời hứa khi xưa không nhỉ ? Mình đã hứa nhưng mình lại không làm được . Mình còn quá ít thời gian , mình không thể và mình cũng chẳng xứng đáng . vậy mình phải làm sao tiếp đây ? Mình không biết , mình quá ngu ngốc haycais chết đang biến mình như vậy ???>>


Chương 8: Chương 8


Còn Linh :


<< ngày 12.11.07


Hix , hôm nay ăn trúng cái gì mờ hết chyện này đến chuyện kia xảy ra thế nhỉ . Anh Sơn sao lại như thế nhỉ ? Đừng nói là anh ta thix mình nha , chắc không đâu , đẹp trai thế mà thích mình thì…có vấn đề về mắt ồi =.=’ . Chắc chỉ để chọc tức anh Hoàng thôi . MÀ sao phản ứng của anh Hoàng khác vậy nhỉ . Nhìn ghê thấy sợ lun . Chậc , tại sao mọi chuyện cứ như trong hoạt hình , chẳng biết đâu mà lần . Mà anh Hoàng làm thế vì thương mình hay do sợ không có ai nấu cơm cho ảnh nhỉ . Hix , chán thiệt , mà chết ồi , quên đêm cà phê cho Hoàng , đi lẹ kẻo không ăn mắng nữa , hix ~^^~ >>


Đóng nhật kí , Linh lật dật pha cà phê rồi đem lên phòng cho Hoàng .


Cốc ! Cốc !


Linh gỏ cửa nhưng không thấy ai trả lời nên cô đi vào luôn . Hoàng ngủ rồi , Linh đặt nhẹ cà phê xuống bàn rồi tới kéo chăn đắp kỉ cho Hoàng , Linh ngồi nhẹ trên giường , trong cái mờ ảo của đèn ngủ cô vẫn thấy được khuôn mặt của Hoàng . Khi anh ngủ trong anh đẹp hơn bao giờ hết , khẽ vuốt mái tóc của Hoàng , Linh cười , có lẽ tình cảm của Linh dành cho Hoàng lúc trước và bây giờ chưa bao giờ thay đổi , chỉ có một chuyện thay đổi đó là cô và anh đã lớn , mọi chuyện trong cuộc sống sẽ đưa 2 người v

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô Dâu Thất Lạc

Lắng nghe tâm sự thầm kín của 12 cung hoàng đạo

Truyện Hoa Dại

Truyện Tán Gái Cùng Cơ Quan Voz Full

Truyện Những Cô Em Gái Full