Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh (xem 4418)

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh

ất . Đứng lên định đánh lại thì … Kyo không biết từ đâu bước tới nắm lấy tay Shin rồi quật mạnh xuống đất . Từ khi bắt vào Water Clan đến giờ , Shin cố tình tránh mặt Kyo … tưởng mọi chuyện êm xuôi rồi chứ ! Thì ra muốn tránh mà chẳng được . Rồi Shin vội nghĩ thầm trong bụng : ” Kì này lại ngồi xe lăn nữa rồi ! “.
***
Durin đứng đó như trời trồng , cô ta định bỏ chạy nhưng chẳng còn sức lực đâu cả . Cô ta bị ông Chan keó người lại mà chẳng hiểu lý do .
Ông Chan nhìn cô ta với cái vẻ vừa thất vọng vừa câm phẫn rồi nói :
- Cô vừa làm gì em gái tôi đấy ?
Cô ta im lặng , không nói gì … à , thật chất là chẳng biết lựa cái cớ nào để biện minh cho mình thôi . Ông ấy lại nói tiếp với cái vẻ đau đớn :
- Cô có biết mình vừa làm gì không ? Cô làm gì tôi cũng được , tại sao lại động đến người thân của tôi nữa cơ chứ ! Rốt cuộc cô muốn cái gì đây ?
Vẫn im lặng . Lần này thì ông ấy cũng chẳng buồn nói gì vì đã nói hết rồi còn gì . Rồi ông ấy ngồi xỏm xuống nền gạch mà ôm mặt đau đớn . Ra người ông Chan yêu là như thế ! Đau như hàng ngàn mũi tên đâm vào . Ông Chan tự đặt hàng loạt câu hỏi cho mình : ” Tại sao cô ấy lại ra thế chứ ? Tại sao ? Vì ai đây ? Rốt cuộc là tại sao ? Con Yun nó đã làm gì cô ấy đâu … tại phải phải làm nó ra nông nổi này cơ chứ ! Rồi … tình cảm của mình , cô ấy xem là cai gì đây ? Trời ơi … Sao ông không biết tôi luốn đi!”
***
Hắn đang bế xốc Yun . Hắn vừa nhìn thấy máu … thì đã hoảng hồn . Hắn lây nhẹ người nó mà nói với khuôn mặt tái mét , xanh lè như không còn giọt máu nào :
- Yun … Yun … Nghe anh gọi không ? Mở mắt ra , mở ra nhanh lên ! Bạch Ánh Linh , có nghe anh nói không ?
Im lặng , người con gái trong tay hắn bây giờ chẳng có cử động nào cả . Hắn sợ sệt , hắn ôm đầu Yun vào ngực rồi nói lớn :
- Tỉnh lại đi ! Anh xin em đấy !
Hắn bật khóc . Nhìn nó thế này hắn còn đau hơn gấp trăm ngàn lần , hắn chỉ mong sao người bị thế này là hắn thôi !
Rồi tự dưng hắn đứng phắt dậy , nuốt nước bọt . Nhìn mấy thằng bạn đang xử lý hai thủ phạm đấy rồi chạy vù đến bệnh viện gần nhất . Mặt hắn đẫm nước mắt và máu của Yun .

Đám đông … Đám đông … Đám đông …
Mọi người ở khu vui chơi như tụ tập lại xem . Họ chỉ xì xào mà chẳng có thái độ nào là muốn giúp cả .
Con người thật là chẳng có lương tâm !
Trong giấc mộng của nó :
Nó chạy từng bước một ,
Nó đuổi theo ánh sáng duy nhất trong không gian đó . Chạy … chạy … chạy .
Nó muốn nắm lấy cái gì đó gọi là sự hi vọng . Ánh sáng càng ngày càng nhỏ lại ! Có phải ánh sáng không muốn nó với tới không ? Nếu như vậy thì cần gì phải xuất hiện để nó phải rong ruổi chạy theo ? Sao ánh sáng lại tàn nhẫn như thế ?
Lấy hết sức bình sinh của mình ra mà rượt , mà đuổi lấy ánh sáng đó . Cuối cùng , nó cũng với được . Nhưng … trong khoảng không ánh sáng đó là gì !? Hình ảnh ? Kí ức … hay là tương lai ?
Nó nhìn thấy Durin ,

Cô ta đang dùng một cây gậy đánh gold đập vào đầu nó . Nó choáng váng , ngất . Nó nhìn thấy cô ta cười sảng khoái , nhìn thấy cô ta đang hạnh phúc vì trông thấy nó như thế ! Tại sao thế ?
Nó để ánh sáng vuột khỏi tay nó . Bỗng dưng thân thể nó chảy máu , máu rỉ từ trong ra và đau đớn . Vì quá đau , nó nằm phịch xuống mà tay vấn cố gắng níu lấy ánh sáng.
Ánh sáng bỗng sáng lên , ánh sáng trầm ngâm nhìn nó . Rồi ánh sáng lại bỏ đi , ánh sáng vụt chạy nhanh rồi ” Bụp ” , ánh sáng biến mất .
Nó nhìn ánh sáng biến mất một cách đau lòng . Có phải là số phận của nó đã như thế không ? Có phải nó sắp chết không ? Có phải rằng từ nay nó chẳng còn được gặp lại Jun , gặp lại ông Chan , Kyo , San , Hanri và mẹ nó nữa không ? Nó còn nhiều điều chưa nói hết mà ? Nó chưa nói với hắn nó yêu hắn mà ? Sao lại như thế ?
Nó không cho phép mình chết !
o0o
Trong bệnh viên Hurt’s world :
- Tất cả nhanh lên , để nạn nhân lên rồi đẩy vào phòng cấp cứu … Khẩn trương lên ! – Một giọng nam nghe vừa già dặn vừa lo lắng vô cùng .
Hắn chạy theo cái cáng mà nó đang nằm bất độ
động . Toàn thân đẫm mồ hôi . Hắn cố hết sức để thở đều mà chạy theo . Mặt hắn tái xanh , tay chân run rẩy .
Đến cửa phòng cấp cứu , hắn bị một cô y tá chặn lại không cho vào . Đành thế , hắn lê mấy bước mệt mỏi lại chỗ ghế đợi . Hắn thở hổn hển từng hồi một , tim vẫn còn đập nhanh .
Tay và áo hắn dính đầy máu của nó . Bỗng dưng hắn bật khóc ngon lành , tiếng khóc nhỏ nhí … chẳng ai nghe được cả . Hắn muốn cầm nước mắt nhưng chẳng được , nước mắt cứ rơi ra như thác đổ . Nước mắt rớt xuống nền gạch bệnh viện tạo thành những vệt hình tròn , nhỏ và trong suốt .
Hắn dùng răng cắn chặt tay mình để nén đi tiếng nấc . Lúc này , tay hắn cũng bắt đầu chảy máu do hắn cắn mạnh quá . Nhưng lạ thay , hắn không cảm thấy mùi tanh hay đau đớn . Hắn đang lo cho nó .
***
Đèn cấp cứu tắt phụt , cánh cửa mở ra . Khí trong phòng đấy tràn ra làm lạnh lẽo cả một cơ thể con người . Hắn đứng phắt dậy , chạy ù đến vị bác sĩ lúc nãy . Hắn lấp bấp hỏi :
- Cô … cô … cô … ấy … ấy … không … không … sao … sao … sao … sao … chứ … chứ … ạ !
Bác sĩ nhìn hắn , không tỏ vẻ khó chịu hay thông cảm gì cả . Bác sĩ lạnh lùng nói :
- Nạn nhân do bị đánh vào đầu khá lâu mà chưa được đưa vào bệnh viện nên bệnh tình nặng hơn bình thường . Lại thêm bệnh tim di truyền nữa nên cơ hội sống sót rất mỏng manh . Nhưng cái đó chỉ là suy đoán ban đầu của chúng tôi , còn việc qua khỏi hay không là tuỳ thuộc vào nạn nhân . Anh đừng quá lo lắng !
Hắn nghe đến đây , mặt lại tái mét . Hai tay hắn bấu chặt vào nhau . Rồi hắn nhìn ông bác sĩ già đang đứng trước mặt , hắn nói với vẻ sợ hãi :
- Thế … thế thì … làm … sao ạ ?
- Cậu nên động viên bệnh nhân để nạn nhân có ý chí mà vượt qua được . – Bác sĩ nói
- Thế , bây giờ tôi có thể vào thăm cô ấy không ? – Hắn hỏi với vẻ bình tĩnh hơn hồi nãy một tí
- Sau khi bệnh nhân chuyển sang phòng bệnh , anh có thể vào thăm .
Hắn không nói gì nữa , chỉ im lặng . Hắn bước lại chỗ dãy ghế đợi hồi nãy mà ngồi xuống như kẻ thất thần . Hắn dựa đầu vào tường , nước mắt không mời mà lại đến .
Ông bác sĩ già nhìn thấy bộ dạng của hắn từ xa , chỉ khẽ lắc đầu . Rồi ông ấy bước lại gần hắn . Xé toạt tâm trạng của hắn bằng một câu hỏi :
- Cậu có phải là người thân của bệnh nhân không ?
- Sao ? À , không ! – Hắn giật mình
- Vậy cậu là gì của bệnh nhân ?
- Bạn … trai – Hắn ấp úng
- Vậy thì phiền cậu gọi ngay người thân của bệnh nhân vào để làm thủ tục !
- V..ân..g
Lóng ngóng , hắn vội móc lấy cái điện thoại trong túi quần ra . Nhấn số mẹ nó mà gọi. Chuông đổ nhưng không ai trả lời .
15 phút sau
20 phút sau
Vẫn không ai trả lời , hắn bắt đầu sót ruột . Bồn chồn lắm nhưng chả biết làm gì . Ông bác sĩ già đó đã đi lúc nào rồi không biết , bác sĩ quý thời gian mà … hắn chẳng trách ông ấy làm gì .
o0o
Tại khu vui chơi Water Clan
Đám đông tan ra từ từ . Nạn nhân đã được đưa đi , nhân vật chính đã bị đánh lăn đùng ra đó , chẳng còn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cá Cược Nhé! Anh Sẽ Phải Yêu Em!

Nhân tình trêu tức: “Chị làm thế nào chứ anh nhà ngày nào cũng đến đây đòi 5 nháy tôi mệt lắm” rồi cố tình rên thật to nhưng 30 phút sau đã phải hối hận tột cùng

Tôi đã đuổi vợ ra khỏi nhà sau khi thấy cô ấy làm chuyện tày đình này với mẹ tôi

Nhìn lại mình đi! Mày cũng có còn zin đâu mà đòi!

Bốn năm phấn hồng