Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt chứ đựng lo âu và buồn phiền dường như đã mấy ngày không ngủ khiến cho đôi mắt sắc sảo cũng có chút bất thần vô định. mái óc dài buông thả, nhẹ phất phơ theo đường gió như sợ tơ trong nước.
Vô Dĩnh Kỳ không hiểu sao càng nhìn người phụ nữ này cậu lại càng dường như khó rời mắt, hơn thế, nhìn một bộ dạng này của Khiên Thục Linh cậu lại thấy khó chịu.
Hà cớ gì phải đau lòng như vậy? Rõ ràng là sáng nay cậu vừa theo Khiên Thục Linh vào trong nhà, còn chưa kịp nói được câu nào cô ta đã đập nát hai bộ đồ sứ xuống sàn rồi mang đóng kín cửa phòng mình. Đến tối lại thần không biết quỷ không hay mà trốn đi.
Đó đâu phải là lỗi của Khiên Thục Linh bà đâu. Là do cô gái kia bướng bỉnh, được nuông chiều quá thành hư mà thôi.
Lại nhìn đến tình cảnh hiện tại, sao cậu lại đứng đây mà nhìn người phụ nữ này lâu như vậy chứ?
Hẳn là bản tính chinh phục của đàn ông khi gặp một người phụ nữ đẹp đang trỗi dậy trong người đây mà.
Đang tự an ủi bằng một lý do đủ để thuyết phục mình thì một trận gió đêm thổi đến khiến một vài sợi tóc rủ xuống, che đi tầm mắt của cậu.
Vô Dĩnh Kỳ vuốt vuốt tóc, lại theo bản năng đưa mắt nhìn người phụ nữ ngạo khí kia. Gần như lập tức Vô Dĩnh Kỳ quay đầu, ánh mắt vẫn còn mở lớn, rõ ràng là biểu hiện của sự bất ngờ.
Bước chân của Vô Dĩnh Kỳ ngày càng nhanh, đóng lại cánh cửa ban công, Vô Dĩnh Kỳ lao đến giường ở góc phòng nằm soài ra đấy, đôi má trắng mịn như men sứ có chút ửng hồng nhớ lại vừa rồi.
Vừa nãy… Vừa nãy… chiếc áo ngủ mỏng tanh của Khiên Thục Linh bị gió bay tuột xuống vai, lộ rõ đôi nhũ hoa no tròn cực đại dưới ánh trăng dìu dịu, bất chợt lại khiến cậu cảm thấy thân dưới có chút căng trướng.
Rốt cuộc bà ta là gì vậy? Chỉ thế thôi mà đã khiến cậu nổi hứng được sao?
Nghĩ xong, cậu lại đỏ mặt hơn, vội vàng vùi đầu vào chiếc gối mềm mại gầm lên một tiếng:
“Aaa…đúng là bức người mà.”
CHƯƠNG 20: HOAN ÁI LẦN NỮA (1)
Vùi đầu vào gối gần nửa buổi, Vô Dĩnh Kỳ mới he hé cặp mắt đen sẫm của mình, có chút lơ đãng ở điểm bất định.
Sau đó thở dài một hơi: “Haizzz….. Đúng là dụ dỗ người khác quá đáng mà.”
Vô Dĩnh Kỳ đứng đậy, rời khỏi giường, mở tủ quần áo ra lấy một chiếc áo khoác gió của mình cầm lấy, rồi nhanh chóng đi về phía cửa.
***
Trên chiếc ghế đá bạch thuý dưới bụi hoa tường vi đang lay nhẹ những tán lá
Ánh trăng nhàn nhạt rọi xuống
Chiếu lên gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ
Mắt sắc mũi cao, luống tóc đen dài xoã xuống, bay bay trong làn gió mùa hạ mang đầy mùi của nắng.
Có chút dịu mát lại có chút hừng hực mơn trớn trên làn da trắng noãn như ngọc trai
Khoác nhẹ bộ áo ngủ mỏng tanh trên người, Khiên Thục Linh cảm thấy có chút lạnh, đang định nép mình lại thì đột nhiên từ đâu một mùi hương nam tính bay tới, tiếp đó là chiếc áo gió được đặt lên người bà.
Khiên Thục Linh có chút ngơ ngẩn quay người lại
“Là cậu?”
Rất nhanh chóng, từ một Khiên Thục Linh yếu đuối đã biến thành một Khiên Thục Linh uy nghi thường ngày.
Vô Dĩnh Kỳ nhìn vậy có hơi giật mình, chỉ là rất nhanh che giấu đi mà khoé miệng cười nhạt, nhún nhún vai nói: “Thất vọng vì là con sao ạ?”
A!
Đến tận bây giờ Vô Dĩnh Kỳ mới phát hiện ra, hoá ra diễn xuất của cậu chỉ là trò chơi trẻ con. So với người phụ nữ này thì quả là một trời một vực.
Vừa mới buồn như vậy mà đã trở mặt ngay được, cậu có nên tán thưởng một câu không đây?
Nghe Vô Dĩnh Kỳ nói thế, Khiên Thục Linh mới có chút chột dạ.
Thực ra vừa rồi ngửi thấy mùi đàn ông rất nồng đậm lan toả trong không khí, không hiểu sao trong ý thức của bà có suy nghĩ đầu tiên chính là Lâm Trạch, người chồng không làm tròn bổn phận của mình đã hối cải quay về.
Nhưng khi quay đầu lại thì không phải là người mà bà muốn, đành lòng có chút mất mát và hụt hẫng.
Chỉ là…
Mùi đàn ông nồng đậm đó, thực là của người con trai trẻ này sao?
Đã ai nói chưa? Mùi cơ thể cũng chính là một cơ chế biểu thị một phần nào đó bản chất của một con người.
Nó cũng có thể được đánh đồng như tính cách thứ hai, tính cách ẩn, có nghĩa là loại tính cách bị mờ nhạt bẩm sinh, hoặc cũng có thể là…
Cố ý che giấu khiến nó mờ nhạt trong mắt người khác.
Mà mùi đàn ông vừa rồi, thật sự là rất nồng ấm, vững chãi, gây cho người khác cảm giác an toàn và dựa giẫm. Nó hoàn toàn khác với vẻ trẻ con yếu đuối của Vô Dĩnh Kỳ, cậu ta là một kẻ ngây thơ, hiếu thảo, sống tình cảm.
Không thể có loại khí chất lão luyện này được!
“Không có. Tôi chẳng có gì để thất vọng cả.” Khiên Thục Linh đáp trả bằng giọng nói uy nghiêm, toàn thân cũng theo đó mà toả ra chút bức người. “Cậu làm gì giờ này còn chưa ngủ?”
“À…” Vô Dĩnh Kỳ dù đã nghĩ tới câu trả lời cho câu hởi này trong đầu rồi, nhưng bây giờ lại thấy nó không được hoàn hảo, nên đang định tím một câu trả lời khác mà có thể đưa vấn đề sang một hướng khác. Chỉ là suy nghĩ cả buổi mà vẫn không rõ nên nói gì tiếp theo đành chịu khó làm một chàng thiếu niên đang tuổi dậy thì, có nhiều tâm sinh lý thay đổi.
Bằng chứng đó là cậu cúi đầu xuống đất, tay gãi gãi phía sau gáy, hai má ửng hồng nhẹ.
Thấy vậy Khiên Thục Linh cũng không tỏ ra bất thường gì, chỉ xoay người đi vào trong, sau đó bỏ lại một câu: “Vào ngủ đi, tuổi mới lớn không nên mơ về vấn đề đó nhiều quá.”
Vô Dĩnh Kỳ nghe xong câu nói đó, mặt đơ cứng, khoé miệng co giật.
Cậu đang cố làm dáng của một chàng trai yêu nghiệt, cốt là khiến một người phụ nữ xa chồng có thiện cảm hơn và…
Vậy sao bà lại nghĩ rằng khuôn mặt đó của cậu là vì “giấc mộng xuân” của tuổi mới lớn chứ?
Bà coi cậu là trẻ con hả!!?
***________
Đầu óc có chút mơ màng
Lâm Vĩnh Túc cảm giác được toàn thân nhức mỏi và ê ẩm
Dù đôi mắt đang nhắm nghiền nhưng cô có thể biết rằng hiện giờ cô có tình trạng như thế nào.
Aaa…
Tên hắc nam kia thật quá đáng, cô là bỏ tiền ra để được hắn phục vụ mà sao vừa tiền mất tật mang thế này?
Aiz zda… Aiz zda…
Cố nằm lười theo bản năng một chút nhưng…
Khoan đã.!!!
Không phải chứ!!? Phía… Phía… Phía dưới của cô đang bị bàn tay hắn mò mẫn, chen vào cánh hoa có chút sưng đỏ vì trận hoan ái vừa rồi.
Aaaaa…. Hắn là dã thú, cô mệt lắm rồi nha!
CHƯƠNG 21: LẦN NỮA HOAN ÁI (2)
Bình tĩnh, bình tĩnh
Cứ giả vờ như mình đang ngủ
Lâm Vĩnh Túc tự khuyên bảo chính mình
“Em không có khả năng của một diễn viên.” Bên tai truyền đến tiếng cười nhẹ, bàn tay phía dưới càng động chạm mạnh hơn vào cánh hoa đã bắt đầu có chút rỉ nước.

