rong áo vest đồng phục đã loang rộng một khoang đỏ.
Ân không hay biết gì cho đến khi cảm nhận được vạt áo ướt đang dính vào da.
Qua mắt cô, mọi thứ đều mang một màu xanh kỳ dị và càng lúc càng mập mờ. Cô biết mình cần một chỗ yên tĩnh để nằm xuống. Trên sân thượng, có một chỗ như thế.
Trước đây, nơi các cặp tình nhân trong trường thường xuyên lui tới nhất là nhà kho. Chiếm hai phần ba diện tích sân thượng, không gian hoàn toàn sạch sẽ lại vô cùng kín đáo, chẳng có lý do gì mà nó lại không trở thành chốn hẹn hò.
Cho đến gần một năm trước, không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng khi đêm đến, trong nhà kho phát ra những tiếng động lạ, từ đó, nó trở thành nơi “không nên đến nhất trong những nơi không nên đến”.
Bên trong nhà kho, những chiếc bàn cũ được xếp ngay ngắn trong một góc. Những tưởng nó sẽ chẳng bao giờ được dùng đến, không ngờ hôm nay lại trở thành “chiếc giường tạm thời” cho Ân.
Cô thiếp đi, mãi đến khi nghe được tiếng nói ở ngoài mới lờ mờ mở mắt.
“Em nói cái gì? Muốn chia tay sao?”
Dù không nhìn thấy nhưng Ân có thể nhận ra đó là tiếng của Thiện, giọng cậu có vẻ đang rất kích động. Từ hôm tin tức Vương Thị phá sản được tung ra, hôm nay cậu mới xuất hiện ở trường.
“Em xin lỗi!” – Giọng nói thứ hai này cũng không hề lạ lẫm với Ân.
“Em thử nói lý do anh nghe xem!”
“Em có nỗi khổ riêng, xin anh đừng hỏi!”
Sau câu nói của Đan, Ân nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Hình như một trong hai người vừa bỏ chạy khỏi sân thượng. Sau chuỗi âm thanh đó, sự im lặng như lớp không khí lạnh đóng băng mọi thứ, không còn âm thanh nào phát ra.
Ân thận trọng đợi thêm một lúc khá lâu cho đến khi chắc chắn bên ngoài không còn ai mới rời khỏi “giường” để đi ra.
Một tiếng “két” mở cửa nặng nề miết vào không gian im lặng làm người nghe thoáng rùng mình. Thiện đang quỳ dưới sàn, hai tay chống xuống đất cũng vì tiếng động đó mà giật mình. Những giọt nước mắt trên khuôn mặt còn chưa kịp lau đi.
Bất giác Ân đông cứng tại chỗ, nhất thời không biết nên ứng phó thế nào.
Không chỉ có mình Ân sững người, Thiện cũng mất vài giây định thần mới vội vã đứng dậy, lau nhanh dòng nước mắt. Bàn tay vuốt qua mặt, cảm giác tự ái và tức tối dần hình thành.
“Nghe hết rồi sao?”
“Tôi…”
Lần đầu tiên trong đời, Ân cảm thấy khó xử. Nói không nghe gì thì là nói dối. Nói nghe hết rồi thì chẳng khác nào thừa nhận mình nghe lén. Nhưng sự thật cô đâu có cố ý. Khổ nỗi cô lại không phải là người theo chủ nghĩa giải thích.
“Cậu vừa ý chưa?” – Giọng Thiện vang lên đầy giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Ân căm phẫn. Trông cậu chẳng có vẻ gì là không muốn xé xác cô ra.
Ân đứng im nhìn Thiện không nói gì. Bị nhìn thấy trong tình trạng thảm hại thế này, nổi nóng cũng dễ hiểu thôi.
“Tôi đã thua rồi đó, giờ cậu muốn gì?” – Thiện gào lên, tiếng thét chứa đựng vô vàn thanh âm đau đớn. Nỗi đau này có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên, khắc cốt ghi tâm bài học đầu đời trong lòng.
Mối tình đầu, mối tình hơn hai năm, cuối cùng kết thúc như thế này đây. Một cái kết mà có nằm mơ cậu cũng không ngờ.
Vậy là tất cả đã vỡ nát, vỡ tan tành.
Ân vẫn tiếp tục im lặng, đông cứng trong sự bối rối.
“Tôi thua rồi, giờ cậu muốn gì?” – Thiện dường như đã dồn hết sức lực để hét lên, đến nỗi giờ đây lời thốt ra trở nên thều thào yếu ớt.
Giữa sân thượng hoang vắng, cậu khẽ nheo mắt lại để ngăn dòng nước bướng bỉnh đang chực trào tuôn rơi.
Nhìn vào sự tuyệt vọng trên gương mặt Thiện lúc này, Ân thấy được mình của ngày xưa.
Cảm giác bị người mình yêu lừa dối, ít nhất cô cũng đã nếm một lần rồi. Đau đến phát điên! Chỉ thiếu điều chưa vỡ vụn ra làm trăm mảnh. Nỗi đau thấm sâu vào cơ thể, khắc tận xương tủy.
Sống mà không tin ai thì thật đau khổ! Nhưng biết tin vào ai khi người luôn miệng nói yêu ta lại phản bội ta?
“Tôi chẳng muốn gì cả.” – Mất một lúc khá lâu sau, Ân chậm rãi trả lời Thiện.
“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó! Cậu có biết là cậu giả tạo lắm không?” – Thiện nổi cáu, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu.
“Tất cả chỉ tại cậu, nếu không phải tại cậu thì tôi sẽ không phải biết cái sự thật đau đớn này.” – Ngoài việc là một người nóng tính, Thiện còn là người chưa bao giờ biết cách kiềm chế. Giữ cho bản thân bình tĩnh trong vài giây ngắn ngủi với cậu là quá đủ. Guồng chân cậu chuyển động theo từng tiếng hét, lao nhanh về phía Ân.
Đứa con gái đầu tiên bị cậu đánh là Ân. Lần thứ hai cậu ra tay đánh con gái vẫn là Ân.
Một phần vì bất ngờ, phần còn lại vì không đứng vững, Ân ngã xuống đất.
Lòng tự trọng bị xúc phạm, cô đứng bật dậy, ánh mắt phẫn nộ.
“Đấu bây giờ luôn đi. Trận đấu của tôi và cậu.”
“Đúng ý tôi đấy! Tôi cũng đang muốn đánh người đây.” – Vừa dứt lời, Thiện thu nắm đấm hướng về phía Ân.
Nhanh chóng né sang một bên rồi lùi lại vài bước, cô mạnh chân đạp thẳng vào bụng cậu.
Thiện lùi lại vài bước, cảm giác tưng tức khó chịu nơi bụng kéo lên não làm cơn giận trong cậu tăng lên theo cấp số mũ. Không suy nghĩ nhiều, cậu lao vào cô như con mãnh thú lao vào kẻ xâm chiếm lãnh địa của mình.
Trận đấu diễn ra không lâu, nhà kho ngăn nắp đã bị cả hai biến thành một đống đổ nát không hơn không kém. Đồ đạc bị ném ngổn ngang không thương tiếc, một số thứ đã vỡ tan tành.
Sau một hồi bất phân thắng bại, cả hai đều thấm mệt, đòn của đối phương ra cũng trúng không ít.
Xét về thể lực, Ân có thể thua Thiện nhưng về kỹ thuật thì tuyệt đối không. Cậu chuyển động chậm hơn cô và có khá nhiều sơ hở.
Chớp lấy thời cơ, cô mạnh chân đá vào cổ làm cậu lảo đảo dựa vào bức tường sau lưng. Đã đến lúc ra đòn quyết định.
Thiện thường xuyên xem phim kiếm hiệp, cậu để ý thấy mỗi khi nhân vật trong phim giao đấu và ra những đòn đẹp mắt thì cảnh đó được quay rất chậm. Nhưng hiện tại đâu phải là phim, Ân cũng chẳng có lý do gì để ra đòn chậm lại, cậu thật không hiểu vì sao cú đánh cuối cùng chưa giáng xuống mình.
Buông hai tay đang đỡ mặt xuống, cậu nhìn quanh và cuối cùng dừng mắt dưới sàn nhà. Ân không hiểu làm trò gì mà lại nằm bất động dưới đó.
Một thoáng chau mày, cậu dùng chân khẩy cô nhưng không thấy cô trả lời. Cậu mạnh chân hơn một chút nhưng vẫn không thấy cô nhúc nhích.
“Này! Làm trò gì đó?” – Giọng Thiện toát lên vẻ nghi hoặc.
“Định làm cái quái gì vậy? Muốn nằm thì nằm đó đi nhé!” – Nói là làm, cậu dượm bước về phía cánh cửa nhà kho đã sớm bị đóng lại, hai tay ung dung bỏ túi quần.
Thiện có thói quen mở cửa bằng chân, lần này cũng không ngoại lệ. Có điều, nếu những cánh cửa khác đều mở “ầm” và muốn gãy rời sau cú đá của cậu thì cánh cửa này lại lì lợm nằm im không nhúc nhích, trong khi chân cậu muốn gãy rời. Vẻ bực bội, cậu tăng lực vào chân mình nhưng xem ra cánh cửa kia không có ý định nghe lời.
Thiện bắt đầu cảm thấy hoang mang.
Nhìn sang tấm bản lề rỉ sét, nó cong hẳn lên, hình như đã bị hư. Có lẽ cửa bị kẹt.
“Này, dậy đi! Chúng ta bị kẹt rồi.” – Không thể thản nhiên mở cửa bằng chân được nữa, Thiện liên tục huých vai vào cánh cửa.
“Này, dậy giúp tôi một tay đi!” – Thấy Ân vẫn không lên tiếng, cậu càu nhàu.
Cửa thì không có dấu hiệu mở trong khi vai đã bắt đầu đau, Thiện bực bội đi đến chỗ Ân, quyết tâm lôi cô dậy cho bằng được.
“Không đùa nữa, dậy nhanh!” – Cậu ngồi xuốn
Ân không hay biết gì cho đến khi cảm nhận được vạt áo ướt đang dính vào da.
Qua mắt cô, mọi thứ đều mang một màu xanh kỳ dị và càng lúc càng mập mờ. Cô biết mình cần một chỗ yên tĩnh để nằm xuống. Trên sân thượng, có một chỗ như thế.
Trước đây, nơi các cặp tình nhân trong trường thường xuyên lui tới nhất là nhà kho. Chiếm hai phần ba diện tích sân thượng, không gian hoàn toàn sạch sẽ lại vô cùng kín đáo, chẳng có lý do gì mà nó lại không trở thành chốn hẹn hò.
Cho đến gần một năm trước, không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng khi đêm đến, trong nhà kho phát ra những tiếng động lạ, từ đó, nó trở thành nơi “không nên đến nhất trong những nơi không nên đến”.
Bên trong nhà kho, những chiếc bàn cũ được xếp ngay ngắn trong một góc. Những tưởng nó sẽ chẳng bao giờ được dùng đến, không ngờ hôm nay lại trở thành “chiếc giường tạm thời” cho Ân.
Cô thiếp đi, mãi đến khi nghe được tiếng nói ở ngoài mới lờ mờ mở mắt.
“Em nói cái gì? Muốn chia tay sao?”
Dù không nhìn thấy nhưng Ân có thể nhận ra đó là tiếng của Thiện, giọng cậu có vẻ đang rất kích động. Từ hôm tin tức Vương Thị phá sản được tung ra, hôm nay cậu mới xuất hiện ở trường.
“Em xin lỗi!” – Giọng nói thứ hai này cũng không hề lạ lẫm với Ân.
“Em thử nói lý do anh nghe xem!”
“Em có nỗi khổ riêng, xin anh đừng hỏi!”
Sau câu nói của Đan, Ân nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Hình như một trong hai người vừa bỏ chạy khỏi sân thượng. Sau chuỗi âm thanh đó, sự im lặng như lớp không khí lạnh đóng băng mọi thứ, không còn âm thanh nào phát ra.
Ân thận trọng đợi thêm một lúc khá lâu cho đến khi chắc chắn bên ngoài không còn ai mới rời khỏi “giường” để đi ra.
Một tiếng “két” mở cửa nặng nề miết vào không gian im lặng làm người nghe thoáng rùng mình. Thiện đang quỳ dưới sàn, hai tay chống xuống đất cũng vì tiếng động đó mà giật mình. Những giọt nước mắt trên khuôn mặt còn chưa kịp lau đi.
Bất giác Ân đông cứng tại chỗ, nhất thời không biết nên ứng phó thế nào.
Không chỉ có mình Ân sững người, Thiện cũng mất vài giây định thần mới vội vã đứng dậy, lau nhanh dòng nước mắt. Bàn tay vuốt qua mặt, cảm giác tự ái và tức tối dần hình thành.
“Nghe hết rồi sao?”
“Tôi…”
Lần đầu tiên trong đời, Ân cảm thấy khó xử. Nói không nghe gì thì là nói dối. Nói nghe hết rồi thì chẳng khác nào thừa nhận mình nghe lén. Nhưng sự thật cô đâu có cố ý. Khổ nỗi cô lại không phải là người theo chủ nghĩa giải thích.
“Cậu vừa ý chưa?” – Giọng Thiện vang lên đầy giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Ân căm phẫn. Trông cậu chẳng có vẻ gì là không muốn xé xác cô ra.
Ân đứng im nhìn Thiện không nói gì. Bị nhìn thấy trong tình trạng thảm hại thế này, nổi nóng cũng dễ hiểu thôi.
“Tôi đã thua rồi đó, giờ cậu muốn gì?” – Thiện gào lên, tiếng thét chứa đựng vô vàn thanh âm đau đớn. Nỗi đau này có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên, khắc cốt ghi tâm bài học đầu đời trong lòng.
Mối tình đầu, mối tình hơn hai năm, cuối cùng kết thúc như thế này đây. Một cái kết mà có nằm mơ cậu cũng không ngờ.
Vậy là tất cả đã vỡ nát, vỡ tan tành.
Ân vẫn tiếp tục im lặng, đông cứng trong sự bối rối.
“Tôi thua rồi, giờ cậu muốn gì?” – Thiện dường như đã dồn hết sức lực để hét lên, đến nỗi giờ đây lời thốt ra trở nên thều thào yếu ớt.
Giữa sân thượng hoang vắng, cậu khẽ nheo mắt lại để ngăn dòng nước bướng bỉnh đang chực trào tuôn rơi.
Nhìn vào sự tuyệt vọng trên gương mặt Thiện lúc này, Ân thấy được mình của ngày xưa.
Cảm giác bị người mình yêu lừa dối, ít nhất cô cũng đã nếm một lần rồi. Đau đến phát điên! Chỉ thiếu điều chưa vỡ vụn ra làm trăm mảnh. Nỗi đau thấm sâu vào cơ thể, khắc tận xương tủy.
Sống mà không tin ai thì thật đau khổ! Nhưng biết tin vào ai khi người luôn miệng nói yêu ta lại phản bội ta?
“Tôi chẳng muốn gì cả.” – Mất một lúc khá lâu sau, Ân chậm rãi trả lời Thiện.
“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó! Cậu có biết là cậu giả tạo lắm không?” – Thiện nổi cáu, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu.
“Tất cả chỉ tại cậu, nếu không phải tại cậu thì tôi sẽ không phải biết cái sự thật đau đớn này.” – Ngoài việc là một người nóng tính, Thiện còn là người chưa bao giờ biết cách kiềm chế. Giữ cho bản thân bình tĩnh trong vài giây ngắn ngủi với cậu là quá đủ. Guồng chân cậu chuyển động theo từng tiếng hét, lao nhanh về phía Ân.
Đứa con gái đầu tiên bị cậu đánh là Ân. Lần thứ hai cậu ra tay đánh con gái vẫn là Ân.
Một phần vì bất ngờ, phần còn lại vì không đứng vững, Ân ngã xuống đất.
Lòng tự trọng bị xúc phạm, cô đứng bật dậy, ánh mắt phẫn nộ.
“Đấu bây giờ luôn đi. Trận đấu của tôi và cậu.”
“Đúng ý tôi đấy! Tôi cũng đang muốn đánh người đây.” – Vừa dứt lời, Thiện thu nắm đấm hướng về phía Ân.
Nhanh chóng né sang một bên rồi lùi lại vài bước, cô mạnh chân đạp thẳng vào bụng cậu.
Thiện lùi lại vài bước, cảm giác tưng tức khó chịu nơi bụng kéo lên não làm cơn giận trong cậu tăng lên theo cấp số mũ. Không suy nghĩ nhiều, cậu lao vào cô như con mãnh thú lao vào kẻ xâm chiếm lãnh địa của mình.
Trận đấu diễn ra không lâu, nhà kho ngăn nắp đã bị cả hai biến thành một đống đổ nát không hơn không kém. Đồ đạc bị ném ngổn ngang không thương tiếc, một số thứ đã vỡ tan tành.
Sau một hồi bất phân thắng bại, cả hai đều thấm mệt, đòn của đối phương ra cũng trúng không ít.
Xét về thể lực, Ân có thể thua Thiện nhưng về kỹ thuật thì tuyệt đối không. Cậu chuyển động chậm hơn cô và có khá nhiều sơ hở.
Chớp lấy thời cơ, cô mạnh chân đá vào cổ làm cậu lảo đảo dựa vào bức tường sau lưng. Đã đến lúc ra đòn quyết định.
Thiện thường xuyên xem phim kiếm hiệp, cậu để ý thấy mỗi khi nhân vật trong phim giao đấu và ra những đòn đẹp mắt thì cảnh đó được quay rất chậm. Nhưng hiện tại đâu phải là phim, Ân cũng chẳng có lý do gì để ra đòn chậm lại, cậu thật không hiểu vì sao cú đánh cuối cùng chưa giáng xuống mình.
Buông hai tay đang đỡ mặt xuống, cậu nhìn quanh và cuối cùng dừng mắt dưới sàn nhà. Ân không hiểu làm trò gì mà lại nằm bất động dưới đó.
Một thoáng chau mày, cậu dùng chân khẩy cô nhưng không thấy cô trả lời. Cậu mạnh chân hơn một chút nhưng vẫn không thấy cô nhúc nhích.
“Này! Làm trò gì đó?” – Giọng Thiện toát lên vẻ nghi hoặc.
“Định làm cái quái gì vậy? Muốn nằm thì nằm đó đi nhé!” – Nói là làm, cậu dượm bước về phía cánh cửa nhà kho đã sớm bị đóng lại, hai tay ung dung bỏ túi quần.
Thiện có thói quen mở cửa bằng chân, lần này cũng không ngoại lệ. Có điều, nếu những cánh cửa khác đều mở “ầm” và muốn gãy rời sau cú đá của cậu thì cánh cửa này lại lì lợm nằm im không nhúc nhích, trong khi chân cậu muốn gãy rời. Vẻ bực bội, cậu tăng lực vào chân mình nhưng xem ra cánh cửa kia không có ý định nghe lời.
Thiện bắt đầu cảm thấy hoang mang.
Nhìn sang tấm bản lề rỉ sét, nó cong hẳn lên, hình như đã bị hư. Có lẽ cửa bị kẹt.
“Này, dậy đi! Chúng ta bị kẹt rồi.” – Không thể thản nhiên mở cửa bằng chân được nữa, Thiện liên tục huých vai vào cánh cửa.
“Này, dậy giúp tôi một tay đi!” – Thấy Ân vẫn không lên tiếng, cậu càu nhàu.
Cửa thì không có dấu hiệu mở trong khi vai đã bắt đầu đau, Thiện bực bội đi đến chỗ Ân, quyết tâm lôi cô dậy cho bằng được.
“Không đùa nữa, dậy nhanh!” – Cậu ngồi xuốn

