Lén Lút Yêu Em - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Lén Lút Yêu Em (xem 2871)

Lén Lút Yêu Em

u vào Quốc Anh.
Cả 2 như tình nhân dù chỉ có 1 người yêu đơn phương. Nhìn vào, cảm thấy họ rất hạnh phúc.
Quốc Anh buồn bã nhìn vô hồn ra màn mưa nhớ về cảnh đó khi bên Mĩ. Tất cả giờ chỉ là quá khứ. Trước giờ cũng chỉ có anh níu kéo trong vô vọng. Anh đã quá cố gắng trong chuyện này rồi. Quốc Anh mệt mọi, anh đứng lại ở trên đường, nhìn lên trời ai oán giận giữ. Anh trách sao ông trời lại nhẫn tâm với anh đến vậy. Bao tình yêu của anh nồng nàn và chân thành để rồi đổi lại chỉ có mình anh. Phải chăng ông đang muốn trêu đùa cuộc sống của anh ???
Nhà thì hết thức ăn mà bụng lại đói meo nữa nên Ngọc Linh đành phải mang ô và chịu khó đi ra ngoài dù trời mưa khá to. Cô vui vẻ lựa chọn những rau củ thật tươi ngon. Cầm mọi thứ về, cô vui vẻ trong lòng. Cô mường tượng trong đầu bao nhiêu là thức ăn ngon đang bốc khói nghi ngút. Và lát nữa đây cô sẽ được ăn no cả bụng. Ngọc Linh thích thú cười thầm.
Trời vẫn mưa khá to mà không ngớt, Ngọc Linh có phần bực bội vì mưa đã tạt vào ướt người dù đã cầm ô. Cô nhìn xung quanh đường. Chẳng có ai ra đường lúc này như cô cả. Bỗng nhiên, cô thấy có 1 người đang đứng giữa đường – một người con trai.
Cô không khỏi thắc mắc nên đứng lại nhìn. Người con trai ấy hình như đang buồn lắm, đang đau khổ lắm mới đứng giữa đường mà ngước mặt lên trời thế này. Trong lòng cô có cảm tưởng là người con trai ấy đang khóc nữa. Dáng người cao cao của người con trai ấy không khỏi làm Ngọc Linh không chú ý. Rõ ràng là dáng cao và đẹp thế kia mà. Chắc hẳn là mọi thứ với con người đó hoàn hảo lắm kia chứ.
Trong lúc Ngọc Linh đang nhìn, người con trai đó nhìn sang phía cô, Ngọc Linh liền nhận ra đó là…Quốc Anh. Cô vội chạy đến lấy ô che cho cả anh. Ban nãy, lúc Quốc Anh nhìn Ngọc Linh, anh đang lầm tưởng là Tuyết Nhi nhưng cuối cùng anh lại thất vọng. Tinh thần anh thực sự giờ đây đã quá mệt mỏi rồi, mệt lắm, anh không còn đủ sức nữa.
Ngọc Linh không hiểu sao Quốc Anh lại thế, cô cũng lo lắng, hỏi han và quyết định dìu anh về nhà mình vì nhà của cô cũng gần đây.
– Quốc Anh, cậu về nhà mình nhé !
Quốc Anh im lặng, nhìn cô không cảm xúc. Ngọc Linh không chần chờ lâu nữa vì trời mưa đã quá to rồi, cô khó nhọc dìu Quốc Anh cùng về. Vì sợ Quốc Anh dầm mưa đã lâu sẽ bệnh nên cô bảo anh đi tắm trước và đưa cho anh bộ quần áo của Tấn Phong đã để lại.
– Quốc Anh, cậu tắm đi không lại bệnh đấy !
Quốc Anh vô hồn ngồi đấy, cô thấy hình như có chuyện gì không ổn đã xảy ra với anh. Trông anh thế này, quả thật đáng thương lắm ! Dù cô không thân Quốc Anh cho lắm nhưng cô biết anh là người con trai rất tốt. Anh biết làm cho người khác vui và ấm áp. Đặc biệt là anh rất biết quan tâm người khác. Những đức tính tốt thế này hiếm ai mà có được.
Ngọc Linh suy nghĩ 1 lát rồi cũng kéo Quốc Anh đứng dậy, đẩy anh vào nhà tắm. Quốc Anh trong vô thức làm theo lời cô. Anh vào nhà tắm, đứng trân mình dưới vòi sen. Từng giọt nước bắn vào người anh làm anh tỉnh lại được phần nào. Trái tim anh lại lần nữa đau đớn, anh mệt mỏi lắm rồi. Người con gái anh yêu tại sao lại thế chứ, tại sao lại nhẫn tâm đến vậy. Gương mặt thê lương của anh trông đến nao lòng. Anh tựa đầu vào tường, không ngừng đau khổ, trách móc bản thân dù anh không hề có lỗi. Quốc Anh buồn bã, đấm vào tường những cú đấm thật mạnh khiến cho bàn tay anh chảy máu. Nước ấm cọ xát vào làm cho vết thương trở nên bỏng rát. Ừ, thì bỏng rát thật nhưng nào đâu có bằng vết thương nơi con tim anh. Đau…đau lắm…đau đến mức anh không muốn sống nữa.
Anh chợt nhớ ban nãy Ngọc Linh đưa về, sợ cô bạn này lo cho mình nên anh thay quần áo và bước ra ngoài.


Bên ngoài, mùi thức ăn đã bay khắp mọi nơi trong căn nhà nhỏ. Những dĩa thức ăn và tô canh bốc khói nghi ngút. Ngọc Linh mỉm cười nhìn Quốc Anh và mời anh ăn cùng.
– Quốc Anh, cậu ăn cùng mình đi.
Quốc Anh lẳng lặng ngồi xuống ghế cùng ăn với Ngọc Linh. Nhiều thức ăn ngon được nấu nhưng Quốc Anh vẫn không gắp tí nào. Ngọc Linh thấy vậy cô gắp cho anh miếng thịt kho và cả đậu que xào.
– Ăn đi Quốc Anh, chẳng lẽ mình làm không ngon sao ???
Quốc Anh thấy Ngọc Linh quan tâm đến mình, anh liền ăn thật ngon miệng và cười nhìn cô. Suốt bữa cơm, anh không hề nói gì.
Ăn xong, Ngọc Linh thì dọn chén bát để rửa và bảo Quốc Anh đi ngồi xem tivi.
– Cậu đi ra sofa xem phim đi nhé !
Quốc Anh lẳng lặng đi xem ti vi. Ngọc Linh rửa chén bát xong đâu đấy, cô cũng đi tắm.
Sau khi thấy chẳng còn việc gì nữa, cô đến ghế sofa ngồi cạnh Quốc Anh và trò chuyện.
– Hôm nay sao cậu dầm mưa vậy ?
Câu nói ấy làm cho Quốc Anh mường tượng lại cảnh trong phòng y tế, anh chịu đau thế nào, gương mặt anh dần dần trắng bệch. Trắng bệch vì vết thương nơi con tim đang thức tỉnh. Ngọc Linh nhận ra có chuyện, cô tiện tay tắt ti vi và nhất quyết hỏi anh xem có giúp được gì không.
– Có chuyện gì đúng không ?
Quốc Anh không nói gì, anh mệt mỏi gục vào vai Ngọc Linh trước sự bất ngờ của cô. Quốc Anh cất tiếng nói sau hàng loạt sự im lặng nãy giờ.
– Xin cậu hãy cứ để thế này 1 chút.
Giọng nói buồn buồn của Quốc Anh thốt ra làm Ngọc Linh cảm thương cho người bạn của mình. Không gian xung quanh bỗng nhiên trùng xuống và im lặng.
Ngọc Linh nhẹ nhàng đưa tay vỗ vào vai Quốc Anh như sự động viên và an ủi. Quốc Anh chỉ im lặng. Anh đã quá mệt rồi, mệt vì sự nỗ lực của mình, mệt vì đã làm bờ vai vững chắc quá lâu. Giờ đây anh chỉ muốn thế này, muốn được tựa vào vai ai đó. Dù chỉ 1 chút thôi cũng được, 1 chút để anh có thể quyết định tiếp mình nên làm thế nào.
Anh thả lỏng người, suy nghĩ về những gì anh đã làm, đã cố gắng kể từ khi gặp Tuyết Nhi đến giờ. Từng hình ảnh một hiện lên làm anh thấy đau lòng, từng hình ảnh một làm anh thấy những việc mình làm đã quá vô nghĩa. Trái tim anh trào lên những cơn sóng dữ dội, đau đớn khôn nguôi. Những mảnh kí ức ấy cứ ghim chặt vào con tim không dứt ra được. Anh muốn mình bỏ đi những kí ức đó, những hình ảnh về Tuyết Nhi nhưng có lẽ là rất khó, khó lắm ! Nhưng dù sao, người con gái đó đã không yêu anh rồi. Không yêu thì chỉ còn cách gạt bỏ mà thôi, không nên lưu luyến và vướng bận thêm cho phiền lòng.
Còn ở nhà Tấn Phong, Tuyết Nhi đang gõ cửa phòng anh. Tấn Phong bực bội không hề muốn gặp cô nhưng vì tiếng gõ cửa đã vang rất nhiều lần và rất lâu. Anh không muốn nghe thêm nữa nên đành mời cô vào và nói chuyện, mong kết thúc sớm.
Tấn Phong ngồi trên giường điềm tĩnh, cô cũng ngồi cạnh.
Cô đau lòng đưa tay sờ lên vết thương vẫn còn hơi bầm tím trên mặt Tấn Phong và hỏi han.
– Quốc Anh đánh anh đau lắm đúng không ?
Tấn Phong giật mình, anh gạt tay Tuyết Nhi, nhìn thẳng vào mặt cô với đầy sự ngạc nhiên.
– Sao cô biết ?
– Anh ấy đã thú nhận rồi.
Tấn Phong không ngờ Quốc Anh lại khờ đến vậy. Nếu Quốc Anh nói ra chẳng phải Tuyết Nhi sẽ bỏ cậu ấy hay sao. Rồi Quốc Anh, cậu ấy sẽ chịu thương tổn thế nào.
– Cô đã làm gì cậu ấy rồi ?
– Em…em tát anh ấy và bỏ đi.
Tấn Phong có thể thấy được cảnh tượng và cảm xúc khi đó của Quốc Anh. Hẳn là cậu bạn thân của anh đang đau đớn lắm ! Anh quay sang Tuyết Nhi, giận dữ nhìn cô.
– Sao cô làm thế

Từ khóa: Lén Lút Yêu Em,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Và Nếu... Anh Yêu Em

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

“Tình địch” lớn nhất của tôi lại là người sống cùng nhà, ăn cùng mâm, đôi khi ngủ cùng giường

Truyện Tình Yêu Đầu Thời Cấp Hai Đầy Kỷ Niệm Full

Đọc Truyện Ký Sự Đòi Nợ Voz Full