Không cẩn thận, họa lớn rồi! - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Không cẩn thận, họa lớn rồi! (xem 5817)

Không cẩn thận, họa lớn rồi!

thoại nhái tính năng mạnh mẽ, giá tiền mạnh mẽ, hình dáng mạnh mẽ, rồi còn bổ sung thêm một câu: giống như anh, cái gì cũng mạnh mẽ. Anh im lặng một lúc, cuối cùng vẫn nói hai chữ kia: “Tùy em.”


Văn hóa đồ nhái bác đại tinh thâm, tôi cao siêu quá, ít người hiểu, họ vốn không thể lĩnh hội được, tôi cũng không miễn cưỡng. Không ai biết, tôi đã ngạc nhiên, phấn khích đến thế nào lúc nhìn thấy logo thương hiệu PUMA bị đổi thành hình con lợn con đang bay ngang trời, dáng người mượt mà, đường cong uyển chuyển, bốn chân chẳng bị gò bó, từng chút từng chút làm rung động trái tim tôi. Sau đó, lại có PUMIAO phiên bản mèo chú 3D, lại càng đột phá hơn. (3)


Dâm dân chúng ta có trí tuệ, dâm dân chúng ta có sức mạnh a!


Cảm khái xong, tan tầm, đi về.


Thẩm Phong lái xe đến trước cửa tòa soạn đón tôi, trước đó tôi có nói với Tần Chinh sẽ cùng Thẩm Phong ăn cơm bên ngoài, để anh ấy tự ra ngoài giải quyết.


“Phong Phong a, thực ra tao thấy mày nên tìm lấy một thằng đàn ông đi.” Tôi vừa thắt dây an toàn vừa nói.


Nó nhấn chân ga, cười nhạo nói: “Mày vừa mang thai đã tưởng là mình từng trải rồi sao?”


“Không phải … Đây chẳng phải là ít nhất có thể tìm một tên đưa mày đi ăn cơm sao.” Tôi thiện chí nói.


“Bày trò, tao đây một người ung dung thoải mái. Thích tìm đàn ông thì tìm, thích tìm phụ nữ thì tìm.” Thẩm Phong vòng tay lái, “Tối nay ăn đồ Nhật được không?”


“Mày mời, mày quyết định.” Tôi nhắm mắt, dựa lưng vào ghế, thở dài, “Xe này của mày ngồi thật sướng a.”


“Sao có thể so với tên đàn ông của mày.”


“Người đàn ông của tao không nhiều tiền như mày.”


Thẩm Phong hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Chu Tiểu Kỳ, mày chắc chắn không biết tình hình tài chính nhà chúng mày ra sao đúng không.”


Tôi mở to mắt nhìn nó, hai mắt tỏa sáng: “Chẳng lẽ mày biết?”


“Tin vỉa hè cộng với suy đoán đầy lý tính của tao, Tần Chinh làm việc trong thị trường ngoại hối và thị trường chứng khoán kiếm về ít nhất 8 con số.”


Tôi cố sức xòe ngón tay ra đếm: Một, mười, một trăm, một ngàn, 10 ngàn, trăm ngàn, một triệu, 10 triệu …


Tôi nuốt ực nước miếng: “Tao nghĩ anh ấy kiếm về chỉ tầm 200 vạn thôi ..”


“ Đấy chỉ là thu nhập chính thôi. Một đứa bạn tao cũng mua bán cổ phiếu, ngoại hối; biết ngọn ngành. Nghe nói, hồi trước Tần


Chinh bán khống (4) một số lượng lớn dollar Úc, bảng Anh, Euro, mua một lời một trăm, mua đi bán lại lời ít nhất mấy trăm vạn.


Sau đó, lại vào lúc thị trường đi xuống mà làm ngược lại, bây giờ dollar Mỹ yếu như vậy, tỉ giá dollar Úc đổi dollar Mỹ lúc thấp nhất là 0.6100, bây giờ đã sắp là 1.1 rồi, mày nói anh ta lời bao nhiêu? Đúng là lặng lẽ mà phát tài a…” Nó nói xong khinh bỉ liếc tôi một cái, “Chỉ có loại ngốc ngếch như mày mới có thể cái gì cũng không biết.”


Tôi nước mắt đầm đìa quay ra nhìn cửa sổ: “Anh ấy không nói cho tao biết nha …”


“Chắc là thấy nói cho mày cũng vô ích, có tiền nhiều như vậy, mày vẫn dùng di động nhái như thường. Tần Chinh có khả năng quan sát cực độc, thứ duy nhất nhìn nhầm chính là mày, thẩm mỹ quan của mày cực thấp mà thứ duy nhất chọn đúng lại là anh ta. Oan nghiệt!”


Tôi cảm thấy Thẩm Phong nói chuyện quá độc địa, thật khiến người ta tổn thương, vì thế quyết định giữ im lặng.


Lúc ở nhà hàng, tôi có quét mắt qua danh sách khách mời vài lần, quả nhiên có mấy cái tên như sấm đánh bên tai, còn có mấy vị mà tên họ còn được treo trên các tòa nhà trong trường nữa.


Tôi lại nhớ tới trường cấp ba của chúng tôi, ba tòa nhà dạy học tên tôi đều bị dính lên, sau tên lại còn được treo trên một cái sân vận động nữa, nơi duy nhất không bị gắn tên nghe nói là 80 vạn cái nắp bồn cầu nhà vệ sinh công cộng kia. Ba năm cấp ba kia, 80 vạn trở thành danh từ chỉ riêng toilet. Thầy giáo dạy lịch sử của chúng tôi có nói vài lần: diện tích trường học có hạn, mà lắp chồng lên nhau là không thể, cứ tiếp tục cố gắng, sau này trở về có thể cho “80 vạn” một cái tên xứng đáng.


Cho nên về sau, bạn học muốn đi toilet sẽ nói: “Này, hết tiết cùng đi “Chu Tiểu Kỳ” đi…”


Thà chết cho xong, thật mẹ nó thô bỉ vô hạn.


Trên danh sách ngoài những cái tên như sấm đánh bên tai, còn có mấy cái nhìn vô cùng quen mắt.


“Vệ Dực cũng đi à.” Tôi dừng một chút, “Cậu ấy bây giờ đang làm gì?”


“Việc này tao không rõ, có muốn gọi điện hỏi chút không? Nếu như đủ tai to mặt lớn, phỏng vấn cậu ta đơn giản hơn nhiều so với người khác.” Thẩm Phong gọi đồ ăn, lấy di động ra làm bộ muốn gọi, tôi ngăn nó lại, nói: “Thôi đi, thôi đi, không cần phiền phức như vậy, đến lúc gặp rồi nói sau.”


Thẩm Phong liếc xéo tôi, cười hừ hừ nói: “Chu Tiểu Kỳ, mày thật để ý a?”


“Để ý cái gì?” Tôi chớp chớp mắt.


Thẩm Phong cười mà không nói: “Ăn thôi, ăn thôi.”


Tôi không thật thích đồ ăn Nhật, mà yêu tha thiết cái loại lẩu cay đến chết người kia, ăn đến nước mắt nước mũi ròng ròng mới thôi, nhưng cái loại đàn bà như Thẩm Phong rõ ràng không thể hiểu nổi tình cảm như của đàn ông này giống tôi, luôn thích làm mấy cái điệu bộ như tiểu tư sản, đối với ý thích này của tôi luôn tỏ vẻ khinh bỉ cùng khinh bỉ.


Tần Chinh lại không kén chọn đồ ăn như vậy, ở nhà đều là tôi nấu gì anh ăn nấy, tay nghề của tôi cũng không phải tốt lắm, nhưng cũng không quá kém, lúc đầu nấu hỏng vài lần, anh nếm thử một miếng, cũng không cố ép dạ dày mình làm gì, lặng lẽ nhổ ra, lau lau miệng. Sau thì tôi đã thành công đưa từ thức ăn của lợn thăng cấp thành thức ăn của người, anh ấy cũng nể mặt tôi mà nuốt xuống.


Có điều tôi vẫn thích lôi anh đi ăn lẩu cay, người ở vùng chúng tôi làm sao có thể không ăn được cay chứ! Anh có thể ăn cay, lại còn ăn một cách tao nhã, đầu mày chau lại, hít hà, trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt trắng nõn hơi phiếm hồng, đôi môi mỏng nhạt màu hơi ẩm ướt đầy dụ hoặc, thật là xinh đẹp thanh tú.


Năm thứ nhất đại học, anh bị tôi lôi kéo cùng lắm mới chỉ xem là đồng hương, bây giờ nghĩ lại, rất có khả năng là anh ấy tự mình đa tình rồi, cũng có thể là phương thức thể hiện tình cảm của tôi dễ làm người ta hiểu lầm. Hồi đó, bên ngoài trường mở một quán lẩu cay chính tông, tôi nhiệt tình mời Tần Chinh đi ăn cùng, lần đầu tiên là vào thứ hai anh nói phải lên lớp, lần thứ hai vào thứ bảy anh nói có hoạt động đoàn thể, lần thứ ba vào chủ nhật, cuối cùng anh không thể chịu đựng nổi nữa đành phải đồng ý … Lưu Bị ba lần bái phỏng lều tranh cũng chỉ đến thế mà thôi.


Tôi bỏ vào bát mỗi người ba thìa bột ớt đầy ụ, cả bát đỏ au như đám lửa đang cháy, ánh lên sắc mặt anh thật là đẹp mắt. Tôi còn hơi chột dạ hỏi: “Không phải cậu không ăn được cay chứ …” Khóe mắt anh giật giật, thản nhiên nói: “Không sao.”


Sau đó, tôi ăn khí thế ngất trời, đầm đìa nước mắt; anh thì hai gò má phớt hồng, khóe mắt ửng đỏ. Tôi bị sắc đẹp của anh hút hồn đến ngây ngẩn, ăn cũng chẳng biết mùi vị gì nữa; anh phát hiện ra tôi đang nhìn chằm chằm, nhíu lông mày, khàn giọng hỏi: “N

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện 7 Ngày Làm Gia Sư Full Đọc Online

“Em không muốn nhận quà 8/3”

Có những mối quan hệ càng thân thiết lại càng dễ chia xa

Truyện Gặp Gấu Đi Với Người Yêu Cũ Voz Full

Sếp nữ muốn quan hệ đồng tính với tôi