Khoảng Cách Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Khoảng Cách Tình Yêu (xem 5994)

Khoảng Cách Tình Yêu

mồ hôi của họ cảm thấy mát rượi, sảng khoái vô cùng.
Bảo Phương vùng tay ra khỏi tay Lăng Phong, đi về hướng xe buýt, quyết định trở về nhà. Không thể day dưa với hạng người này thêm nữa.
Nhưng lăng Phong đã bước đến đi ngang bên cạnh cô ca thán:
– Tôi chưa muốn về nhà.
Bảo Phương liên làm động tác liên quan gì đến tôi, rồi tiếp tục đi thẳng.
– Hình như ai đó nợ mình một bữa ăn thì phải.
Chân bảo phương ngay lập tức khựng lại, giờ thì cô biết thế nào là há miệng mắc quai rồi. Cô quay đầu nhìn Lăng Phong, đôi mắt trong suốt giờ đây có phần giận dữ đầy bất lực đành cuối đầu chịu thỏa hiệp.
Lăng Phong khẽ cười nắm tay Bảo Phương lần nữa kéo đi. Cậu ngoắc một chiếc taxi, đẩy Bảo phương vào trong xe rồi nói ra nơi mình cần đến.
Chương 2: ( tiếp theo – 4)
Khi Bảo Phương về đến nhà thì đã thấy Trí Lâm đứng chờ mình trước cửa, trông sắc mặt không được vui vẻ. Cậu thấy Bảo Phương về thì đứng thẳng dậy nghiêm sắc mặt hỏi:
– Sao hôm nay em lại nghỉ học.
– Hôm nay em đến trễ – Bảo Phương cúi đầu hối lỗi lí nhí đáp.
– Đến trễ – Trí Lâm cau mày nhìn Bảo Phương, bình thường cô luôn đi sớm, sao hôm nay lại có thể đi trễ, cậu lo lắng hỏi – Em không được khỏe à?
– Không! Tại có chút chuyện nên lỡ chuyến xe buýt. Em hơi mệt, em về phòng nghỉ đây – Bảo Phương vội vàng tìm cớ bỏ đi trước khi Trí Lâm điều tra thêm.
Trí Lâm nghe vậy thì cũng không nói gỉ thêm, bảo Phương liền đi nhanh lên lầu về phòng mình. Quả thật hôm nay cô cũng khá mệt. Cô bị Lăng Phong dẫn đi đến công viên giải trí chơi rất nhiều trò. Từ năm 8 tuổi đến bây giờ, Bảo Phương mới lại đến đây chơi, cảm giác có chút lạ lẫm cùng sảng khoái vô cùng. Dường như tâm trạng không vui đã bị cuốn theo những trò chơi có cảm giác mạnh. Nhớ đến cái nắm tay thật chắt tạo cảm giác yên tâm của Lăng Phong khi họ bắt đầu bước vào trò chơi, trong lòng Bảo Phương xuất hiện một cảm giác lạ.
Sáng sớm hôm sau, Trí Lâm đã gõ cửa phòng của Bảo Phương bảo:
– Hôm nay anh chở em đến trường, kẻo lại đến lớp trễ nữa.
Bảo Phương chỉ khẽ ừ chứ không đáp, chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra không có gì phải ngạc nhiên. Trí Lâm năm nay lên 12 nên bận rộn, Bảo Phương không muốn làm phiền anh phải đưa mình đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn ké xe cậu.
Lăng Phong đến bến xe rất sớm chờ đợi, chờ đợi mãi mà vẫn không thấy Bảo Phương đến, thầm nghĩ bản thân thật ngốc lại quên mất việc xin cô số điện thoại. Đang thở dài thì vô ý xoay đầu lại thì bắt gặp một chiếc xe đạp chạy bon bon trên đường, một nam sinh đang chở Bảo Phương.
Cậu thoáng đờ người nhìn theo, mãi đến lúc xe buýt đã đỗ trước bến, đoàn người nối đuôi nhau lên xe huých vào vai cậu, cậu mới định thần lại, cũng leo lên xe.
Bảo Phương vẫn im lặng mỗi khi ngồi trong lớp học, đến giờ chơi thì Thục Quyên lại đến tìm cô, cho nên mãi đến khi ra về Lăng Phong cũng chưa nói chuyện được với Bảo Phương câu nào. Đành thở dài luyến tiếc ra về.
Đang đi thì nhận được điện thoại của Jay.
– Phong! Tan học chưa.
– Rồi.
– Đến Trấn Hưng với mình đi, dạo gần đây có đầu bếp mới nấu ăn ngon lắm.
– Rồi…- Lăng Phong cúp điện thoại, sau đó xuống xe. Nếu muốn đi Trấn Hưng phải bắt một chiếc taxi, mà giờ là giờ ra về gọi xe thế nào cũng bị kẹt, ngón tay gõ gõ mấy cái vào đầu, Lăng Phong quyết định đi bộ cho đơn giản.
Đi ngang qua một nơi bán tạp hóa có cắm đầu cây kẹo tròn, lăng Phong bỗng nhớ lại vị kẹo mà Bảo Phương đã cho cậu lúc hai người núp ở trong cái thùng bất giác khẽ cười. Trong đầu bắt đầu xuất hiện toàn hình ảnh của bảo Phương. Khi cô cười, cô giận, khi cô nhẹ nhàng, khi cô thờ ơ đến nỗi Lăng Phong cũng không ngờ từ việc chỉ muốn trả ơn cho cô mà trở thành dành quá nhiều sự chú ý cho cô, nhiều đến độ chính cậu cũng nghi ngờ bản thân.
Nhưng những dòng hoài niệm rất nhanh chóng bị quấy rầy bởi một nhóm người.
– A…ai như cậu chủ của băng Trấn Hưng vậy ta? – Một giọng nói khó nghe vang lên, một tên có dáng vẻ vô lại đang cặp kè hai em gái đi đến nhìn Lăng Phong cười cợt. Hắn ta bước ra từ con hẻm âm u, từ từ tiến lại gần Lăng Phong, phía sau hắn ta còn có ba bốn tên đô con mặt mũi dữ dằn theo bảo vệ.
Lăng phong nhìn thấy thì cười khẩy.



Kẻ trước mặt Lăng Phong chẳng ai xa lạ, hắn ta là con trai lớn của đại ca băng Cầm Long tên là Hải Nam.
Từ lần đầu gặp mặt tên Hải Nam này thì Lăng Phong đã thấy chán ghét cái gương mặt đầy nham nhở của hắn ta. Ít lâu sau đó, tên này thường hay gây sự với cậu để chứng tỏ bản thân hắn, nào giờ bị cậu đá gãy hai xương sườn cộnv ới cái vai trái bị trật khớp, cho nên hắn thật sự rất căm hận cậu
– Lâu quá không gặp, không ngờ cậu lớn lên lại đẹp trai đến thế này, đúng là khiến con gái xin chết vì cậu – Hải Nam buông lời trêu ghẹo.
Lăng Phong vẫn đứng nguyên chỗ cũ, vẻ mặt và ánh mắt cậu tỏ vẻ khinh thường rõ nét.
– Sao ****** lại sinh ra mày được nhỉ, à đúng rồi, bởi vì bà ta là ả đàn bà lẳng lơ vô cùng mà, không biết mày có thật sự là con của ba mày hay không nữa – Hải Nam cố tình bêu xấu mẹ Lăng Phong.
Đáng tiếc cho hắn, Lăng Phong lại không hề thấy tức giận. Lớn lên trong cuộc sống như thế này khiến cho cậu học được cách nhẫn nhịn. Huống hồ mẹ cậu đã chết, bà sẽ không thể nào nghe được mấy lời xúc phạm này để mà đau lòng, vậy thì cậu cứ coi như tên này là chó đang sủa vậy. Lăng Phong nhếch mép cười nhạt. Cậu một ngày nào đó phải khiến cho mọi người phải cúi đầu, phụ tùng nghe lệnh cậu, còn riêng cái tên Hải nam này, cậu sẽ không để cho hắn có cơ hội cúi đầu lần nào hết.
Hải Nam thấy lăng Phong không bị chọc giận thì thấy khó chịu trong lòng, hắn ta chau àmy nhìn Lăng Phong. Bốn tên đàn em nhìn thấy lập tức lao đến lăng Phong sấn tới. Một bàn tay vừa chụp lên vai của lăng Phong thì cậu hơi nhích người ra sau, đùi phải co bật lên khoảng mười phân thụi vào bên sườn của hắn ta, hắn lập tức ngã xuống đất như một trái mít chín.
Nhưng khi tên này ngã xuống thì từ sau lưng Lăng Phong một tên đô con khác lao đến ôm chặt cậu từ phía sau ghìm chặt vào trong cả người hắn. Sức tên này quả là rất khỏe, lăng Phong vùng vẫy nhiều lần nhưng vẫn bị hắn ghị chặt không tài nào thoát ra. Một tên khác thừa cơ hội lao đến định đánh vào mặt Lăng Phong một đấm. Nào ngờ Lăng Phong đã nhanh chân đá vào giữa đũng quần hắn ta, đó là điểm yếu nhất của đàn ông, hắn ta đau đớn đưa ta bụm lấy báu vật của mình, mặt mày xanh l1t ngã xuống đất gào thét rên rĩ.
Tên kia tức khí càng ghì chặt hơn đến độ Lăng Phong cảm thấy nghẹt thở, hắn nhanh chóng nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất. Bất đắc dĩ lăng Phong phải luồn tay ra sau eo hắn ta, nhằm ngay phần bụng mỡ dư thừa của hắn ta mà ra sức vặn khiến hắn đau đớn phải nơi lỏng tay ra. Thừa cơ hội đó cậu thúc một khuỷa tay vào sương sườn trước ngực hắn. Chân thì dùng sức đạp lên đùi hắn khiến hắn đau đớn phải thả cậu ra. Nhờ vậy Lăng Phong có thể giằng mình ra khỏi hắn ta, hít thở lấy không khí tiếp sức. Sau đó quay lại đá một cú vào ngay mạng sườn hắn ta khiến ta đau đến nỗi chảy cả nước mắt.
Hải nam thấy bọn tay chân của mình bị Lăng Phong hạ thê

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Anh tốt đến mức đưa cả bạn thân em đi phá thai hả chồng

Đang ân ái với vợ mới thì điện thoại vợ cũ mới chết tròn 100 ngày rung liên hồi và cái kết kinh hoàng…

Điếng người khi biết “người giấu mặt” hạ bệ tôi ở công ty lại chính là…

Ngày mai em lên xe hoa, em sẽ quên anh mối tình đầu à!

Đừng Tưởng Yêu Trai Nghèo Có Chí Là An Tâm, Thứ Nhận Về Dễ Chỉ Là “cảm Ơn” Và “xin Lỗi”