Lăng Mạt Mạt cong cong môi, làm nũng: “Làm sao em biết được sẽ bị cúp điện chứ.”
Chương 467: Đại Thần Muốn Thổ Lộ (7)
Nói xong, lại chạy thịch thịch xuống dưới, lúc trở về, đã cầm đèn pin trong điện thoại di động, có thể là do chạy tới chạy lui hai chuyến, trên chiếc mũi trắng nộn dí dỏm của cô gái lấm tấm những giọt mồ hôi, nụ cười rạng rỡ khác thường, tay cầm đèn pin soi sang bên Lý Tình Thâm lắc lắc, giọng nói khéo léo lấy lòng: “Thầy giáo, đèn pin đến rồi!”
Lý Tình Thâm nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô, nhìn một hồi, mới lặng lẽ cúi đầu, nhìn về phía đồng hồ điện, Lăng Mạt Mạt mau chóng bật đèn pin soi theo.
Cô và anh có chút gần, hơi thở nhạt nhạt trên người anh chui vào mũi cô, Lăng Mạt Mạt không nhịn được nghiêng đầu, thấy Lý Tình Thâm đang chăm chú nhìn bên trong, ngón tay linh hoạt nhanh nhẹn, không bao lâu, anh làm xong, nhạt nhạt đứng lên, Lăng Mạt Mạt ngây ngốc đi theo, sau đó đẩy cửa chính ra, phát hiện đèn trong phòng tắm đã sáng, mà phòng khách vẫn tối, Lăng Mạt Mạt nhất thời sững sờ, lúc mới vừa rồi bật đèn, đứt cầu chì, ngay sau đó bóng đèn phòng khách cũng bị hỏng rồi.
Lý Tình Thâm đứng sau lưng cô, trong lúc bất chợt mở miệng: “Đèn phòng khách hỏng.”
“Em nhớ là có bóng, để em lấy ra đổi!” Lăng Mạt Mạt chỉ chỉ toilet nói: “Thầy giáo, toilet ở kia, anh rửa tay đi.”
Nói xong, Lăng Mạt Mạt kéo ghế băng ra, đặt lên trên cái bàn ở phòng khách, vừa muốn trèo lên đó, Lý Tình Thâm đứng bên cạnh cô mặt cũng không biến sắc, nghiêng đầu nhìn một chút, đứng dậy, cởi âu phục trên người, đặt trên ghế sô fa, sau đó nói với Lăng Mạt Mạt: “giữ chắc”
“À?” Lăng Mạt Mạt kinh ngạc.
Lý Tình Thâm nhìn Lăng Mạt Mạt nói: “những việc này để đàn ông làm.”
Sau đó, anh dễ dàng nhấc chân, dẫm lên ghế băng, giơ tay lên vặn bóng đèn hỏng xuống, khẽ khom người, đưa cho Lăng Mạt Mạt.
Lăng Mạt Mạt nhón chân lên, nhận lấy, đặt lên ghế sô fa, sau đó lấy bóng đèn mới đưa cho Lý Tình Thâm.
Lý Tình Thâm nhận lấy, lắp vào, Lăng Mạt Mạt đứng ở dưới, nghểnh đầu, nhìn Lý Tình Thâm làm những việc này rất đơn giản, trong khoảnh khắc mắt cô thoáng qua mơ màng.
Cô khát khao cuộc sống sau này của cô, cũng trải qua những việc lặt vặt đơn giản thế.
Tìm một người đàn ông yêu mến, kết hôn, cô nội trợ, anh kiếm tiền, buổi sáng thức dậy cùng nhau, sau đó hai người cùng nhau mua đồ ăn sáng, một phần cho anh, một phần cho cô, cô mỉm cười thật sâu nhìn anh đi làm, buổi tối cô chờ anh tan việc về nhà ăn cơm, ăn xong, anh rửa bát, cô nhìn anh mỉm cười.
Thỉnh thoảng cô sẽ chạy đến con đường anh tan việc về nhà, cùng với anh không hẹn mà gặp, sau đó cô sẽ giả vờ như thể tình cờ gặp được anh, vẫy vẫy ngăn xe anh lại, giảo hoạt nháy nháy mắt, nói một câu: “A, thân ái, thật là đúng lúc!”
Anh mỉm cười xuốg xe, mở cửa xe, tỉ mỉ thắt dây an toàn cho cô, dẫn cô đi ăn, hai người cùng xem phim, sau đó tay nắm tay dạo phố.
Dĩ nhiên, những điều đơn giản trong cuộc sống, bao gồm cả những việc lặt văt như anh trèo lên cao thay bóng điện, cô ở bên dưới giữ ghế băng, cuộc sống đơn giản như thế, nhưng hạnh phúc biết bao.
Chương 468: Đại Thần Muốn Thổ Lộ (8)
Cho tới nay, loại hạnh phúc đơn giản nhỏ bé, trong năm tháng trôi qua, những tưởng rằng chỉ là mộng xa vời không thể chạm tới.
Nhất là một người cô đơn trong cuộc sống, lúc bóng đèn bị hỏng, cũng là mình run rẩy trèo lên ghế băng thay.
Khi đó cô nghĩ, nếu như có một người đàn ông bên mình, thay mình làm những việc đơn giản này, thật tốt biết bao a!
Nhưng mà cô không nghĩ tới, giờ này ngày này ban đêm, ở nơi đây năm tháng tưởng chừng như tĩnh lặng, thế nhưng điều đó lại sảy ra.
Lăng Mạt Mạt nhìn Lý Tình Thâm có chút mất hồn, trong lúc bất chợt có chuông điện thoại vang lên. Lăng Mạt Mạt còn chưa kịp phản ứng, Lý Tình Thâm cúi đầu, nhìn Lăng Mạt Mạt nói: “Giúp anh nghe điện thoại.”
Lăng Mạt Mạt sững sờ gật đầu một cái, một tay đỡ ghế băng, một tay nỗ lực bắt lấy âu phục của Lý Tình Thâm, móc điện thoại trong túi áo anh ra, cúi đầu nhìn xuống, là Selene gọi đến, cô ngẩng đầu nhìn lên, nói với Lý Tình Thâm: “Thầy giáo là Selene.”
Vẻ mặt của Lý Tình Thâm rất bình tĩnh, vẫn vặn bóng đèn, không chút để ý nói: “Em nghe giúp anh đi.”
Lăng Mạt Mạt ừ một tiếng nhấn nút nghe, điện thoại nhất thời truyền đến một giọng nữ cực kỳ dễ nghe, dùng tiếng anh lưu loát: “Thân ái, anh đang ở đâu?”
Lăng Mạt Mạt ngẩn người, nghĩ cô gái kia dáng vẻ không những trong sáng đẹp mắt, giọng nói cũng rất dễ nghe, nhất thời cô có chút qua loa lấy lệ “Ồ” một tiếng.
“A! Cô là ai?”trong điện thoại Selene nghe thấy Lăng Mạt Mạt nói tiếng trung nên cô cũng chuyển thành khẩu ngữ tiếng trung: “Tình Thâm đâu?”
Lăng Mạt Mạt ngẩng đầu lên nhìn Lý Tình Thâm một chút, lơ đãng thuận miệng trả lời: “ Anh ấy đang ở trên tôi.”
Lý Tình Thâm đang vặn bóng đèn tay hơi dừng lại một chút, sau đó vẫn bình tĩnh tiếp tục xoáy bóng đèn như cũ.
Lăng Mạt Mạt không chút nào ý thức được lời nói của mình rốt cuộc có gì không ổn, tiếp tục nói: “Chờ một lát, anh ấy sẽ gọi lại cho cô.”
Giọng nói của Selene có mấy phần kinh ngạc nói: “A, thật xin lỗi, hai người cứ tiếp tục.” Sau đó vội vã cúp điện thoại.
Lăng Mạt Mạt cau mày liếc nhìn điện thoại di động, đáy lòng hồ nghi nghĩ ngợi tiếp tục cái gì?
Vì vậy để điện thoại sang một bên.
Lý Tình Thâm lúc này đã lắp xong bóng đèn, dễ dàng nhảy từ trên xuống, đi đến chỗ công tắc ấn một cái, cả phòng sáng ngời, Lý Tình Thâm cười như không cười nhìn Lăng Mạt Mạt, đi đến ghế sô fa cầm điện thoại di động của mình lên, gọi cho Selene một cuộc.
Lăng Mạt Mạt biết Lý Tình Thâm gọi lại cho Selene, thì dựng lỗ tai lên nghe, thỉnh thoảng Lý Tình Thâm khẽ đảo mắt.
“Thế nào?” điện thoại rất nhanh đã có người bắt, âm điệu của Lý Tình Thâm rất nhạt, không biết trong điện thoại Selene nói gì, Lý Tình Thâm cười cười nhẹ nhàng nói: “Không có, không phải như em nghĩ chỉ là, thật sự anh ở trên cô ấy.”
Sau khi Lý Tình Thâm nói đến đây, bất chợt trong đầu Lăng Mạt Mạt ầm ầm nổ tung, lúc này cô mới nghĩ ra vừa rồi trong điện thoại mình nói với Selene rốt cuộc lời nói đó có bao nhiêu ám muội.
Chương 469: Đại Thần Muốn Thổ Lộ (9)
Trong nháy mắt mặt của Lăng Mạt Mạt đỏ bừng, lúng túng và bứt rứt đứng ở nơi đó, đáy lòng ảo nảo không thôi.
Lý Tình Thâm nhìn dáng vẻ của cô đáng yêu như vậy, tự nhiên tâm tình rất tốt, giọng nói không nhanh không chậm nói qua loa lấy lệ nói hai câu thì cúp máy.
Lăng Mạt Mạt, đứng ở đó đang quẫn bách, không dám thở mạnh, nói chi là cử động.
Lý Tình Thâm nhìn Lăng Mạt Mạt cười chúm chím. Lăng Mạt Mạt bị anh nhìn có chút không được tự nhiên, hai mắt đảo qua đảo lại, theo bản năng bèn giải thích: “Thầy giáo vừa rồi không phải là em cố ý, em..”
Trong mắt Lý Tình Thâm mang theo sự thân mật, tự

