Cơ thể Lăng Mạt Mạt co rút lại từng trận một, cô có thể cảm nhận được tốc độ ra vào càng ngày càng nhanh của người đàn ông đang ở trong thân thể mình, mỗi một lần xâm nhập vào của anh đều giống như muốn đâm xuyên qua tâm hồn của cô, Lăng Mạt Mạt cảm nhận được loại khoái cảm tê dại như thủy triều không ngừng ập tới, cô ý loạn tình mê nhắm mắt lại, nhưng đáy lòng lại cực kỳ rõ ràng, người bây giờ đang mang lại cho cô loại cảm giác cực hạn này chính là Enson, người đàn ông mà cô yêu.
Yêu
Nghĩ tới đây, đáy lòng Lăng Mạt Mạt chợt khẽ run lên, không nhịn được mà biến những tiếng rên nhẹ không ngừng phát ra từ miệng thành những câu nỉ non: “Enson Enson”
Ở dưới những tiếng kêu của Lăng Mạt Mạt, thân thể của Enson đột nhiên cứng ngắc lại, tiếp đến toàn thân anh bắt đầu run rẩy, sau đó, Lăng Mạt Mạt cũng cảm nhận được một cỗ nhiệt lưu nóng bỏng vọt vào trong thân thể mình
Vào lúc sau khi liều chết triền miên, Lăng Mạt Mạt hoàn toàn xụi lơ ở trên giường, mà Enson thì hình như cũng kiệt sức, anh nằm ở trên người cô, trầm thấp thở hổn hển.
Cũng không biết đã trải qua bao lâu, vào lúc Lăng Mạt Mạt đang mơ mơ màng màng sắp đi vào giấc ngủ, thì Enson lại đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng sờ vào những sợi tóc bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp của cô, trong âm thanh vẫn xen lẫn một tia ái muội chưa kịp lui đi: “Mệt không?”
Lăng Mạt Mạt nhắm mắt lại, cả người lười biếng không muốn nói một câu nào cả, nhưng trong đáy lòng lại bởi vì hai chữ đơn giản này mà trở nên ấm áp, tuy nhiên lại không biết anh đây là thật sự có lòng, hay là vô tâm.
Enson thấy cô không nói lời nào, liền nhẹ nhàng cúi thấp đầu, hôn một cái lên trán của cô rồi nói: “Ngủ đi, chúc ngủ ngon.”
Nói xong, liền rút chính mình ra khỏi thân thể cô rồi ôm cô vào trong ngực.
Lăng Mạt Mạt thật sự vô cùng mệt mỏi, để mặc cho Enson ôm mình thật chặt, cái đầu nho nhỏ tựa vào trong ngực anh, chỉ một lát say, liền tinh thần mơ mang, nhanh chóng tiến vào giấc ngủ.
**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**
Ngày hôm sau, khi Lăng Mạt Mạt tỉnh lại thì Enson đã như thường ngày rời đi rồi.
Lăng Mạt Mạt cảm thấy xương cốt toàn thân mình giống như bị tháo rời hết ra, cô miễn cưỡng đứng lên từ trên giường , đi vào nhà vệ sinh, sau đó nhìn về phía chiếc gương toàn thân, chỉ thấy ở trên làn da trần trụi trắng như tuyết là một mảnh hỗn độn, tầng tầng lớp lớp đều là những dấu vết màu đỏ thẫm, minh chứng cho buổi kích tình ngày hôm qua đã mãnh liệt đến mức nào.
Lăng Mạt Mạt không nhịn được mà khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, sau đó liền vội vã đi tới bồn rửa mặt để đánh răng, nhưng lại nhìn thấy chiếc bàn chải và tuýp đánh răng vốn được đóng gói đẹp đẽ ở trong phòng khách sạn nay đã bị xé toang ra và được thay đổi vị trí, bây giờ đang ngay ngắn nghiêm chỉnh nằm ở trong cốc súc miệng.
Lăng Mạt Mạt cầm bàn chải đánh răng lên, vào lúc không để ý, lại phát hiện ra ngay cả kem đánh răng cũng đã được bớp sẵn rồi, cô đánh răng, lúc rửa mặt, sữa rửa mặt cũng như thế.
Lăng Mạt Mạt đương nhiên biết rằng Enson làm, đáy lòng của cô có một sự cảm động không nói nên lời.
Mặc dù cô không biết rốt cuộc anh rời đi lúc nào, nhưng trước khi anh rời đi, lại làm được rất nhiều việc nhỏ nhưng ý nghĩa, và cảm động lòng người như vậy.
Chương 436: Nhật Ký Đùa Bỡn Đại Thần
Tuy cô không biết anh rốt cục là rời đi lúc nào, nhưng trước khi anh rời đi, làm nhiều việc tế nhị nhỏ nhặt không đáng kể, lại có thể rung động lòng người.
Tâm tư của Lăng Mạt Mạt lại một lần nữa bị Enson làm cho cảm động sâu sắc từng ly từng tí. Sau khi cảm động, Lăng Mạt Mạt hơi rũ vành mắt, nét mặt đau thương , giữa cô và anh, chẳng qua cũng chỉ là triền miên như vậy hết lần này đến lần khác thôi, sẽ không có kết quả.
Thế nhưng tối qua bọn họ làm bốn lần, vậy đại biểu cơ hội ở cùng của bọn họ tiếp theo sẽ ít đi bốn lần. Lăng Mạt Mạt nghĩ tới đây, có chút khổ sở.
Mặc dù như thế, nhưng cô lại phát hiện ra, những tình cảm bản thân cô vất vả đè nén, lại vì những tình tiết nhỏ của người nào đó mà sâu sắc thêm mấy phần!
Mọi người biết lạc đường muốn quay lại, mà cô biết rõ rồi mà vẫn cố phạm phải!
Lăng Mạt Mạt không nhịn được nâng môi lên, lộ ra nụ cười đắng chát, biết rõ lòng dạ, chấp mê không dứt, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
Sau đóLăng Mạt Mạt đi tắm, khi cô trùm khăn tắm lau tóc từ phòng tắm đi ra, điện thoại di động vang lên, cô nhanh chóng đi đến, liếc mắt nhìn hiển thị cuộc gọi đến là Lý Tình Thâm gọi đến.
Lăng Mạt Mạt nhanh chóng nghe điện thoại, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Thầy giáo”
“ lúc trước đã làm trễ nải một thời gian, kế tiếp có thể hơi bận, muời đơn khúc đầu của album đã có năm khúc được viết, còn lại một khúc, yêu cầu em viết, chờ chút anh gửi khúc phổ vào mail cho em , em xem một chút, sau đó điền xong đưa lại cho anh xem.” Lý Tình Thâm trong điện thoại nói một đoạn dài lời nói nhàn nhạt.
“Biết rồi, thầy giáo.” Lăng Mạt Mạt gật đầu, trả lời, sau đó đợi một hồi, lại không thấy Lý Tình Thâm nói chuyện, bèn hỏi lại: “Thầy giáo anh còn chuyện gì nữa không?”
“ Không” Lý Tình Thâm muốn nói lại thôi: “Em vẫn khỏe chứ?”
Tối hôm qua, anh hình như có chút điên cuồng, không biết cô có mệt mỏi hay không.
Lăng Mạt Mạt chớp chớp mắt, đáy lòng có chút hồ nghi Lý Tình Thâm hỏi cô những lời này là có ý gì, chẳng qua chỉ là hồ nghi lại hồ nghi. Lăng mạt mạt vẫn cung kính trả lời: “Em vẫn khỏe”
Lý Tình Thâm nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, sau đó mới lại nói: “Có gì không hiểu thì gọi điện thoại.”
“ Biết rồi thầy giáo” Lăng Mạt khéo léo trả lời Lý Tình Thâm, lúc này mới cúp điện thoại.
*********************************************************************************.
Lăng Mạt Mạt về đến nhà, thì mở điện thoại, gmail của Lý Tình Thâm đã gửi tới, cô tải xuống mở ra.
Lăng Mạt Mạt xem khúc phổ rất tỉ mỉ, phát hiện âm nhạc rất chậm rãi, nhưng lại rất có sức sống, cô vừa ngâm vừa cảm thụ bài hát, lời ca mang đến cho người ta cảm giác sâu sắc nhất.
Vậy mà, lúc Lăng Mạt Mạt vẫn chưa hoàn toàn đọc hiểu lời bài hát này, lại nhìn thấy cuối khúc phổ, có dòng chữ — —— mỗi người, đều cất giữ một bí mật sâu nhất, mà bí mật của anh, là yêu em.
Trong nháy mắt Lăng Mạt Mạt hiểu ra câu nói này chính là chủ đề bài hát. Vẫn như cũ mở rộng quanh đề tài thầm mến, chẳng qua trọng điểm chính là bí mật.
Lăng Mạt Mạt cắn ngón tay, cầm bút, ngồi trên bàn khổ sở suy nghĩ cả buổi chiều, mới sơ lượt được bản thảo.
Lăng Mạt Mạt ăn xong bữa tối, lúc trở

