Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí (xem 6861)

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

Hi nhìn Lục Niệm Ca tràn đầy tình yêu, muốn có bao nhiêu thì có bấy nhiêu, thậm chí lúc cô em, em yêu thảm anh, cho nên em hết cách rồi, em chỉ có thể làm như vậy.”


Lần đầu tiên trong đời, Lục Niệm Ca lại cảm thấy lời yêu trong miệng Giản Thần Hi, cực kỳ giả dối: “Là yêu sao? Nếu nói yêu, có thể uy hiếp anh sao?”


“Cũng bởi vì em yêu anh, em mới uy hiếp anh.” Giản Thần Hi kiên quyết nói như vậy, “Mặc dù anh hận chết em, em cũng muốn ở chung một chỗ với anh.”


“Nếu anh không ở chung một chỗ với em, Niệm Ca, em lập tức phát tán những thứ này ra ngoài, để phá hủy Lăng Mạt Mạt!”


Tay Lục Niệm Ca nắm thành quyền, vẻ mặt thay đổi, một lúc lâu, mới nặng nề nói một câu: “Giản Thần Hi, em đừng để cho anh hối hận khi quen biết em.”


Lời này của Lục Niệm Ca, nói cực kỳ nghiêm túc.


Anh nhìn thấy trong ánh mắt của Giản Thần Hi cũng lóe một tầng ánh sáng đặc biệt sạch sẽ.


Giản Thần Hi nhìn ánh mắt của anh, một hồi hoảng hốt, cô biết, cô và Lục Niệm Ca không thể có duyên phận, không phải là không thể, mà là nửa điểm cũng không có, là cô tự mình cứng rắn vạch ra một chút xíu duyên phận, khiến cho hai người có cơ hội gặp nhau, đến cuối cùng vẫn phải tách ra, nhưng, cô không muốn.


Giản Thần Hi cảm thấy, mình thật rất ác độc, nhưng mà, không ác độc có thể giữ lại Lục Niệm Ca sao?


Mới vừa rồi cô bị Lý Tình Thâm hù dọa cũng không khóc, nhưng bây giờ lúc bức bách Lục Niệm Ca, cô lại khóc, thậm chí cũng khóc thành tiếng, cô vừa khóc, vừa nói: “Không có anh, kết cục của em chỉ là một màu đen, nếu như kết cục màu đen đó đáng sợ như vậy, không bằng giữ anh ở lại bên cạnh, dù sao cũng không còn có chuyện gì đáng sợ hơn việc mất đi anh!”


Chương 339: Tỏ Tình Cũng Có Thể Là Vĩnh Biệt(9)


“Không có anh, kết cục của em chỉ là một màu đen, nếu như kết cục ,àu đen đó đáng sợ như vậy, không bằng giữ anh ở lại bên cạnh, dù sao cũng không có chuyện gì đáng sợ hơn việc mất đi anh !”


Khi Giản Thần Hi nói những lời này, ánh mắt mang theo sự đau đớn, cô cảm thấy cổ họng mình nghẹn ngào, nhưng cô vẫn nói từng chữ rõ ràng.


Lục Niệm Ca cũng nhìn cô, tầm mắt thâm trầm, thủy chung không nói lời nào.


Thật ra thì Lục Niệm Ca đối với Giản Thần Hi không phải không có tình cảm, anh xảy ra tai nạn xe cộ, cô một tấc không rời ở bên chăm sóc anh, sau đó ở bên anh nữa năm, nói thế nào cũng có chút tình cảm.


Nhưng mà tình cảm này chưa chắc là tình yêu.


Giản Thần Hi hít sâu một hơi, cô nhìn Lục Niệm Ca hồi lâu mới lên tiếng: “Niệm Ca, anh yêu Lăng Mạt Mạt sao?”


Vào lúc này lại hỏi vấn đề này, Lục Niệm Ca ngày càng trầm mặt, ánh mắt anh đã trở nên mơ hồ.


“Thật ra thì anh yêu nhưng không dám nói ra, trong lòng anh cũng rõ hơn ai hết, Lăng Mạt Mạt với anh đã không thể nào.” Giản Thần Hi đem tình hình hiện tại phân tích từng cái một: “Bởi vì anh yêu, cho nên, vì cô ta anh sẽ ở lại bên em đúng không?”


“Em muốn thế nào?” Lục Niệm Ca hỏi có chút cứng ngắc.


Giản Thần Hi nói rất đúng.


Anh yêu Lăng Mạt Mạt, nhưng anh không dám nói ra lời yêu cô ấy, anh vì Lăng Mạt Mạt nguyện làm tất cả mọi chuyện, không chút nào để tâm.


“Cùng em kết hôn đi.” Giản Thần Hi không hề lưu lại cho Lục Niệm Ca cái gì, cô hít sâu một hơi, lặp lại lần nữa: “Lục Niệm Ca, em không có yêu cầu khác, anh kết hôn với em đi”


Chuyện cho tới bây giờ, phương pháp duy nhất cô nghĩ tới để có thể trói buộc Lục Niệm Ca, chính là cùng anh kết hôn.


Hợp pháp hóa quan hệ của bọn họ.


Như vậy, tên của anh và cô định chung một chỗ cả đời.


Lục Niệm Ca xoay mặt, không nhìn Giản Thần Hi.


Trong đầu anh chợt hiện lên lời hứa với Lăng Mạt Mạt ———— một đời một kiếp này của anh nhất định sẽ cưới em làm vợ.


Khi đó lời nói mạnh mẽ hào phóng, bây giờ trở thành lời nói dối rác rưởi.


Nhưng mà, lời nói dối như vậy vẫn hiện lên rõ ràng trong đầu anh.


Lục Niệm Ca trầm mặc thật lâu, anh nói: “Thần Hi, em hãy để anh suy nghĩ.”


Giản Thần Hi gật đầu một cái, đồng ý.


Lục Niệm Ca xoay người đi mất.


Giản Thần Hi nhìn bóng lưng của anh, nắm chặt tay, ánh mắt cố chấp.


Trên bàn, xấp tài liệu cô đưa cho Lục Niệm Ca, bị gió ngoài cửa thổi bay, rắc rắc vang dội, mặt trên có chi chít chữ viết, còn có vài tấm hình, và một hàng chữ màu đen, Lăng Mạt Mạt từng là tiểu thư.


**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**


Lý Tình Thâm trực tiếp đưa Lăng Mạt Mạt về biệt thự.


Lăng Mạt Mạt đi dạo một ngày phố, lại bị Giản Thần Hi bắt cóc một lần, lăn qua lăn lại cũng đủ mệt, ăn cơm tối, tắm rửa, vừa nằm xuống giường liền say giấc.


Lý Tình Thâm không có bối rối, vốn là đứng trong phòng ngủ nhớ lại sự tình, trong lúc bất chợt liền nghe được tiếng chuông cửa dưới lầu.


Có rất ít người đến biệt thự của anh, cho nên đáy lòng Lý Tình Thâm không tránh khỏi nghi hoặc, vừa suy nghĩ là ai vừa xuống mở cửa.


Lý Tình Thầm tùy ý lướt qua màn hình trên tường, nhìn thấy chính là Lục Niệm Ca, nét mặt nhất thời lạnh xuống.


Chương 340: Tỏ Tình Cũng Có Thể Là Vĩnh Biệt(10)


Anh ta tới đây làm gì?


Đối với người đàn ông Lăng Mạt Mạt từng oanh oanh liệt liệt nói yêu, Lý Tình Thâm cực kì không hoan nghênh.


Nếu như không phải bởi vì Lăng Mạt Mạt yêu Lục Niệm Ca, anh tỏ tình cũng có khả năng trở thành vĩnh biệt, anh đã sớm thổ lộ với cô gái kia nhiều năm trướ đây.


Mà bây giờ, cũng sẽ không đến nông nổi như hiện tại.


Cùng với tuổi tác lớn dần, tình cảm cũng không vì thời gian kéo dài mà trở nên lạnh nhạt, ngược lại càng thêm nồng nàn, sau đó con người liền trở nên càng nhát gan, càng không dám thổ lộ.


Bởi vì, càng sợ mất đi.


Cho nên Lý Tình Thâm không nhấn điều khiển mở khóa tự động, để Lục Niệm Ca tự đi vào, mà là lựa chọn đi ra ngoài.


Lý Tình Thâm mở cửa biệt thự ra, tà tà tựa vào ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm Lục Niệm Ca, mặt không chút thay đổi, trầm mặc không nói .


Lục Niệm Ca thấy người mở cửa là Lý Tình Thâm, đáy mắt có chút mất mát, nhưng vẫn tuân theo tác phong nho nhã, giọng điệu dịu dàng: “Lý tiên sinh, rất xin lỗi, không có sự cho phép của ngài, tôi đã tự tiện tới.”


Lý Tình Thâm nhắm mắt, “Có chuyện gì sao?”


Lục Niệm Ca liền tranh thủ đưa cái túi trong tay cho Lý Tình Thâm: “Tôi đi qua nhà Mạt Mạt, phát hiện bên trong không ai, cho nên tôi nghĩ có lẽ cô ấy ở chỗ này, vì vậy lại tới, tôi tới đưa đồ Mạt Mạt làm rơi ở biệt thự Thần Hi.”


Lý Tình Thâm vươn tay, nhận túi quần áo, gật đầu một cái, cái gì cũng không nói.


Lục Niệm Ca dừng lại một chút, nhưng vẫn lên tiếng hỏi: “Mạt Mạt ở đây?”


Ánh mắt của Lý Tình Thâm nhất thời trở nên sắc bén nhìn Lục Niệm Ca, anh vẫn trầm mặc như trước, chỉ là lần này lại có động tác, về thẳng biệt thự, đóng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chỉ vì cố một vài chén rượu với bạn bè mà tôi đã phải ân hận cả đời

Con Bé Tôi Yêu – Võ Hà Anh

Xem tử vi ngày 03/04/2017 Thứ Hai của 12 cung hoàng đạo

Truyện Nếu Không Phải Là Anh Full

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Full