Mà Lý Tình Thâm cũng không thèm nhìn dưới đài một cái, thái độ thanh cao ngạo thế, giống như những phóng viên đang ngồi dưới đài kia, căn bản không là gì trong mắt của anh, trên môi nâng lên một nụ cười lạnh, có mấy phần khinh thường nói: “Điều mà một thương gia cần chính là hiệu ích (hiệu quả và lợi ích), ai có thể mang đến giá trị tốt nhất, người đó chính là thí sinh tốt nhất.”
Lời nói của Lý Tình Thâm, làm cho toàn bộ phóng viên ở hiện trường kinh ngạc.
Bọn họ không hiểu trong lúc bất chợt tại sao Lý Tình Thâm lại nói như vậy.
Lăng Mạt Mạt nghiêng đầu, cũng hơi có phần hoài nghi nhìn về phía Lý Tình Thâm.
Ánh mắt Lý Tình Thâm sâu xa, nhìn chằm chằm về phía trước, đáy mắt giống như biển mênh mông rộng lớn, thâm thúy không thấy đáy, lộ vẻ mỹ lệ rung động lòng người, cùng những tình cảm khó nói.
Làm cho mọi người ở đây mờ mịt si ngốc nhìn.
Một giây kế tiếp, bọn họ liền nghe thấy tiếng của Lý Tình Thâm được phát ra.
“Cho nên, căn bản không tồn tại người nào giống như người nào! Sự thật chứng minh, lựa chọn của công ty Du thị là chính xác!”
Tất cả mọi người khẽ chợt hiểu, đây là thần thoại trả lại lời nói của Giản Thần Hi.
Ý trong lời nói của anh rõ rang chỉ rằng công ty Du thị chọn Lăng Mạt Mạt, bởi vì Lăng Mạt Mạt so Giản Thần Hi càng có có giá trị thương mại hơn!
Giản Thần Hi nhìn đoạn video lời nói của Enson, đã sớm biết mình thất bại thảm hại!
Nhưng bây giờ đột nhiên nghe lời nói của Lý Tình Thâm, nhắc tới chuyện kia, sắc mặt của cô ta càng nhợt nhạt thêm.
Cô tuyệt đối không ngờ rằng, chuyện lại có thể xảy ra đến mức độ này!
Cô vốn tưởng rằng Trần Uyển Như xuất hiện, làm cho mưu kế của mình không thành chính là điều tồi tệ nhấc.
Tuy nhiên vẫn không ngờ tới Enson ở trong đâm một cái, làm cho Lăng Mạt Mạt đoạt tất cả phong quang của cô, để cho cô và tình yêu của cô, Lục Niệm Ca đều trở nên nhỏ bé mà ảm đạm.
Vậy mà những điều này còn chưa phải là kết thúc!
Lý Tình Thâm lại đem chút mặt mũi còn sót lại cuối cùng của cô, đều phá nát!
Giản Thần Hi nỗ lực duy trì mỉm cười cùng bình tĩnh của mình, không để cho mình mất thần thái.
Vậy mà, Lý Tình Thâm lại như chưa thấy đủ, mắt nhàn nhạt quay đầu, nhìn chằm chằm vào gò má Giản Thần Hi, cười nhỏ một tiếng, âm điệu rất lạnh, vừa mở miệng là không ai bì nổi: “Mới vừa rồi Giản tiểu thư nói đặc sắc như vậy, tặng cho người mới một cơ hội! Có lẽ người khác thật sự cần cơ hội Giản tiểu thư nhường lại, nhưng mà đối với Lăng Mạt Mạt, Giản tiểu thư tìm sai đối tượng rồi! Lăng Mạt Mạt chính là học sinh của Lý Tình Thâm tôi!”
“Mọi người đều biết Lý Tình Thâm tôi muốn tìm học thuật, tự nhận là không xen vào bất cứ chuyện gì của thương giới (giới thương nghiệp), nhưng tôi không xen vào không có nghĩa là tôi không có quyền lợi, đừng nói là quảng cáo công ty Du thị, dù là Đại sứ hình tượng tập đoàn Bạc đế, chỉ cần tôi muốn, đều có thể để Lăng Mạt Mạt làm!”
Trong nháy mắt sắc mặt Giản Thần Hi trắng bệch!
Biểu tình của cô đã bị Lý Tình Thâm phá triệt để!
Mà trong lúc nhất thời phóng viên cũng thức tỉnh, mới vừa rồi chỉ lo hỏi Lăng Mạt Mạt có đoạt quảng cáo của Giản Thần Hi hay không, lại quên luôn Lăng Mạt Mạt chính là học sinh của Lý Tình Thâm, mà Lý Tình Thâm chính là thái tử của Lý gia của tập đoàn Bạc đế, vì vậy lời của anh nói cũng chính là sự thật, đồng thời cũng ám hiệu một tầng hàm nghĩa khác, Lăng Mạt Mạt không nhận quảng cáo của tập đoàn Bạc đế, mà là quảng cáo của công ty Du thị, rất dễ nhận thấy chính là dựa vào thực lực mà có được!
Lúc này vẻ mặt của Lý Tình Thâm mang theo một phần nghiêm trang, giọng điệu có chút bén nhọn: “Cho nên, Giản tiểu thư, cô cảm thấy học sinh của Lý Tình Thâm tôi còn cần người cho gì sao?”
Chương 245: Phiên Bản Cô Bé Lọ Lem Hiện Đại (5)
Ngữ khí chán ghét cùng không được tốt, xuyên qua micro, truyền vào rõ ràng trong tay từng người.
Giản Thần Hi gắt gao nắm tay, móng tay thật dài đâm vào lòng bàn tay của cô, có chất lỏng ướt nhẹp sền sệt từ từ chảy ra ngoài.
Sắc mặt Lục Niệm Ca cũng tái nhợt một mảnh, anh nhíu mày, khuôn mặt trước sau như một ôn hòa cũng xuất hiện một chút tức giận.
Vậy mà dám giận, cũng không dám nói.
Không chỉ Lục Niệm Ca, ngay cả phóng viên, cũng bị câu nói sau cùng của Lý Tình Thâm làm chấn động.
Tất cả bọn họ đều trợn mắt há mồm, bên tai vẫn còn lời nói bén nhón đó vang lên.
Hiện trường một mảnh an tĩnh quỷ dị.
Hơn nữa buổi Lăng Mạt Mạt mới kịp phản ứng, mới vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cô theo bản năng liền nghiêng đầu, thấy vẻ mặt Giản Thần Hi thảm như tro tàn, trong nháy mắt đó, lòng của cô từng chút từng chút thoải mái!
So với những lời cô ta nói thì cái này chẳng đáng là gì!
Lăng Mạt Mạt nhàn nhạt quay đầu, vẫn duy trig nự cười yếu ớt như cũ.
Cô biết, cô không cần nói cái gì, cũng không cần làm gì, vào giờ phút này, liền diễn tốt nhân vật trầm mặc vô tội là được rồi.
Có vài phóng viên lấy lại tinh thần, mọi người mới kinh ngạc nhìn về phía Giản Thần Hi.
Từ trước tới giờ ở trước mặt truyền thông, Giản Thần Hi đều đoan trang hào phóng, chưa từng giống như bây giờ, sắc mặt trắng bệch, cánh môi run rẩy, muốn bao nhiêu nhếch nhác có bấy nhiêu nhếch nhác, các phóng viên hồi hồn, lúc này mới cầm máy ảnh lên chụp hình.
Không ngừng đèn flash cùng âm thanh chụp ảnh làm thức tỉnh Giản Thần Hi, cô nghĩ muốn nỗ lực mỉm cười một cái, lại phát hiện căn bản không ngụy trang được, cô ở chỗ này lâu thêm một giây đồng hồ, chính là cho mọi người có thêm một giây xem chuyện cười.
Trời mới biết đáy lòng của cô bây giờ, có bao nhiêu tức giận, không chịu nổi, phát điên, nhiều hơn nữa là sự không cam lòng khoét sâu trong da thịt!
Cô không cam lòng cứ như vậy thua bởi tay Lăng Mạt Mạt!
Cánh môi Giản Thần Hi từ từ giương lên ngày càng gấp, cuối cùng cô không thể kiềm chế được đột nhiên đứng lên, không nói bất cứ điều gì, trực tiếp đi ra cửa.
Bóng lưng cô ta mang giày cao gót rời đi, có chút bối rối cùng run rẩy, cùng với thần thái cao ngạo và hòa phóng giống như hai người.
Lục Niệm Ca nhìn Giản Thần Hi rời đi, đứng lên, nhẹ nhàng khom người một cái, hơi mím môi, cứng ngắc nặn ra hai chữ: “Xin lỗi.” Liền vội vàng đuổi theo.
Ba nhân vật chính của buổi họp báo đã rời đi hai, mà bây giờ tất cả mọi chuyện cũng đã giải thích, dĩ nhiên kế tiếp chính là kết thúc!
Dung nhan nghiêng nước nghiêng thành của Lý Tình Thâm đã khôi phục lại sự bình tĩnh lạnh nhạt như ban đầu, thật đơn giản đứng lên, xoay người liền muốn rời đi, căn bản không muốn nói với phóng viên nơi đó lời từ biệt.
Nhưng mà, Lú Tình Thâm có năng lực rời đi như vậy, nhưng Lăng Mạt Mạt lại không làm được, cô vẫn ngoan ngoãn khéo léo đứng lên, nhìn về dưới khá đài, quy củ hiểu chuyện mở miệng nói: “Cám ơn mọi người!”
[p


