_Anh còn chuyện gì muốn nói nữa không ? – Đức Hải khinh thường hỏi.
_Chú đã hiểu tôi muốn gì rồi ? – Đức Tiến hỏi ngược lại Đức Hải.
_Tôi chẳng quan tâm anh muốn gì và cần gì cả. Điều duy nhất mà tôi quan tâm, là cho đến lúc này, cô ấy cũng không là gì của anh cả. Cô ấy chỉ là một cô gái trông trẻ cho anh thôi. Nếu đã thế, tôi có thể làm những gì mà tôi muốn.
Đức Hải nhìn thẳng vào mắt Đức Tiến, hắn chậm rãi gằn từng chữ từng từ.
_Anh nghe cho kĩ đây ! Tôi muốn cô ấy, tôi sẽ mang cô ấy đi ra khỏi nhà anh, và tách anh ra khỏi cô ấy.
Tôi choáng váng ngồi không còn vững, tai tôi ù đi, mắt tôi ngơ ngác nhìn Đức Hải. Trong lòng tôi không ngừng gào thét.
Chúa ơi ! Trên đời này, có tên nào vô lý như tên điên này không ? Tôi là một con rối, hay là món hàng hay sao, mà hắn dám đem tôi ra để trao đổi mua bán ?
Ngữ khí kiên định và tràn đầy tự tin của Đức Hải, khiến Đức Tiến bất giác cau mày, đôi mắt hắn tối xầm. Hắn không còn giữ được dáng vẻ điềm tĩnh hàng ngày nữa.
_Chú nói nhăng nói cuội đã đủ chưa ? Nếu đủ rồi, thì hãy mau đi đi ! – Đức Tiến cao giọng đuổi khách.
Trái ngược với khí thế sục sôi lửa giận của Đức Tiến, Đức Hải vẫn ung dung nhàn nhã ngồi ngả người ra sau ghế sô pha, khóe môi hắn vẫn nhếch lên một nụ cười lãnh đạm.
_Anh đừng nổi nóng lên như thế, tôi đã nói tôi muốn cô ấy thì sẽ mãi không thay đổi. Anh dù có không muốn chấp nhận, cũng không được.
Đột nhiên Đức Hải đứng dậy. Khập khiễng bước đến trước mặt tôi, hắn lôi giật tôi đứng lên.
Tôi do không có gì bấu víu, lại bị Đức Hải thô lỗ lôi với lực quá mạnh nên đã ngã nhào vào lồng ngực rộng rãi và nam tính của hắn.
Trong khi tôi còn bàng hoàng không hiểu chuyện gì, Đức Hải đã cúi xuống hôn tôi. Đức Hải cuồng nhiệt hôn tôi, nụ hôn của hắn vừa ôn nhu dịu dàng, lại bá đạo đầy chiếm hữu.
Tôi hoảng hốt giãy dụa, và dùng tay đấm lung tung vào người hắn. Nước mắt tôi rơi xuống, còn mặt tôi tái mét, trái tim tôi đập yếu ớt trong lồng ngực, lòng tôi thống khổ và đau đớn. Tôi khóc vì tủi nhục và bất lực. Tôi thấy mình chẳng khác gì đồ chơi của hai anh em nhà họ Trương.
Một người mà tôi có tình cảm, lại không quan tâm đến cảm giác của tôi. Đức Tiến tuy có lo lắng và để ý đến sự an toàn của tôi, nhưng lại không hiểu được tâm ý của tôi. Người con gái nào cũng luôn tìm kiếm một sự an toàn trong tình yêu. Ai cũng muốn được người con trai mình thương, yêu mình một cách trọn vẹn, và nói cho mình biết trong lòng anh ta đang nghĩ gì.
Đức Hải tuy không phải là một người xấu, nhưng hắn khiến tôi sợ hãi và hốt hoảng. Hắn chẳng khác gì một con ngựa hoang không thể thuần dưỡng. Một cô gái có tính trẻ con như tôi, liệu có thể nắm chắc được dây cương, và cột hắn ở bên cạnh tôi cả đời không ?
Đức Tiến giận dữ lôi giật tôi ra.
Một quả đấm bay thẳng vào mặt Đức Hải.
_Chú đang làm gì thế hả ? Chú đang cố chứng minh điều gì ? – Đức Tiến phẫn nộ hét.
Tất cả mọi người đứng trong phòng đều nín thở, họ sợ hãi, mắt len lén nhìn Đức Tiến. Không một ai dám lên tiếng, ngay cả một cử động nhỏ nhất họ cũng không dám. Lúc này họ chỉ mong có thể nhanh chóng trốn đến một chỗ nào đó, để quan sát từ xa.
Đức Hải ngã bật người ra phía sau, cú đấm của Đức Tiến quá mạnh nên khóe mép của Đức Hải đã chảy máu tươi.
Ngồi bệt dưới sàn nhà, Đức Hải bình thản liếm môi, dùng mu bàn tay phải, hắn chùi mép, đôi mắt đen sâu của hắn vẫn chưa thu bỏ ý cười cợt nhả trong đáy mắt. Đối với hắn, cú đấm của Đức Tiến không là gì cả.
Chậm rãi, từ từ, chống tay phải xuống đất, hắn ngồi dậy.
Đứng đối diện với Đức Tiến, hắn phun ra từng câu từng chữ.
_Cú đấm này coi như tôi trả anh công đã chăm sóc Khánh Băng trong mấy ngày vừa qua. Kể từ hôm nay, cô ấy sẽ do tôi chăm sóc và bảo vệ cô ấy. Hai chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.
Nói xong, Đức Tiến lôi giật tôi lại gần, một tay hắn vô tư ôm siết lấy eo tôi như thể tôi là người tình hay là vợ của hắn.
Đức Tiến mắt rực lửa nhìn Đức Hải, cơn giận của hắn đã lên đến đỉnh điểm.
_Buông cô ấy ra ! – Hắn hét vang như sấm.
_Tại sao ? – Đức Hải nhàn nhạt hỏi, giọng hắn vẫn ung dung và thờ ơ như trước.
_Đừng nhiều lời, tôi bảo chú buông cô ấy thì hãy buông ra !
Đức Hải cười nhạt, mắt hắn giễu cợt nhìn Đức Tiến.
_Anh nghe cho rõ đây, tôi yêu cô ấy, nên không thể để cô ấy ở bên cạnh anh. Nếu anh muốn đánh nhau với tôi, tôi chấp nhận. Còn nếu không, anh nên tránh sang một bên để hai chúng tôi còn phải đến buổi họp báo vào chiều tối nay.
Nếu có chuyện gì khiến tôi bị sốc, bị khủng hoảng thần kinh và không dám tin, thì chính là chuyện này. Tên…Tên điên khùng này vừa nói gì ? Hắn…hắn yêu tôi ? Tôi…tôi không có nghe nhầm chứ ?
Lời tuyên bố của Đức Hải, chẳng những khiến tôi kinh hoàng, mà ngay cả Đức Tiến cũng trợn tròn mắt nhìn hắn trân trối.
Đôi mắt đen sâu của Đức Tiến đã biến thành một màu đen kịt của bóng đêm, đôi môi lãnh khốc và vô tình của hắn mím chặt. Khuôn mặt vốn bình thản và phẳng lặng của hắn giờ vặn vẹo, và đau đớn giống như có đang đó đang giày xéo và giẵm đạp lên cơ thể và trái tim hắn.
Một lúc lâu sau, Đức Tiến mới có thể trấn tĩnh lại được một phần tinh thần hỗn loạn của mình, hắn khàn giọng hỏi.
_Chú…chú nói rằng, chú yêu cô ấy ?
_Đúng. Anh có gì thắc mắc sao ? – Đức Hải khôi hài đáp, đôi mắt giễu cợt và khinh thường của hắn, vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt vì đau đớn mà tối xầm của Đức Tiến.
_Đừng đùa giỡn nữa. Một người như chú thì đâu hiểu thế nào là tình yêu.– Đức Tiến căm phẫn quát.
_Tôi không nói đùa, cũng không đem cô ấy ra để đùa giỡn. Tôi yêu cô ấy là thật. – Đức Hải nhàn nhạt trả lời Đức Tiến, ngữ khí của hắn vẫn ôn hòa và kiên định.
Đức Tiến đối diện với đôi mắt bình thản và vững vàng giống như bàn thạch của Đức Hải, rồi lại chú ý đến vòng tay ôm siết lấy eo của tôi.
_Chú yêu cô ấy ? – Đức Tiến bật cười điên loạn. _Chú nói câu này nghe dễ dàng quá ! – Đang tươi cười, Đức Tiến đột nhiên dừng lại, hắn rít giọng cảnh cáo Đức Hải. _ Kết thúc trò chơi ngớ ngẩn của chú ở đây đi ! Tôi không muốn tranh cãi và đánh nhau với chú !
_Tôi mặc anh có tin hay là không, tôi sẽ dùng hành động và thời gian còn lại trong cuộc đời mình để chứng tỏ tình yêu của tôi dành cho cô ấy.
Nói xong, Đức Hải bỏ mặc Đức Tiến đứng ở cửa, hắn lôi tôi đi.
Tôi ngu ngơ và hồ đồ đi theo Đức Hải. Tôi thấy mình đang rơi vào một vòng xoáy đen ngòm. Thần trí của tôi nửa tỉnh nửa mơ, tôi không thể nhận biết mình đang rơi vào hoàn cảnh nào. Ngay cả hai anh em họ nói chuyện gì, tôi cũng không nghe rõ.
Trong đầu tôi vẫn còn vang vọng câu nói: “Tôi yêu cô ấy” của Đức Hải. Tôi đang mơ hay là đang gặp phải ác mộng đây. Tên ác ma này sao lại yêu tôi, hắn đang nói đùa, hay là hắn thực lòng yêu tôi ?
_Đứng lại !
Đi được mấy bước, Đức Tiến quát chúng tôi.
Đức Hải dừng lại, đôi vai hắn run run, tay hắn bướt bát mồ hôi, hắn đang tức giận, đang phẫn nỗ. Hình như Đức Tiến đã khiến cho cơn giận dữ mà hắn cố kìm nén,


