tại sao hắn cùng những người bạn hay đàn em của hắn lại khác xa lũ man di mọi rợ này tới mức như vậy?Nó tự hỏi rằng, phải chăng sống trong một xã hội với môi trường khác nên hắn cũng khác sao? Đâu có phải, bởi dù chưa bao giờ trước mặt nó hắn thể hiện nhưng nó biết về cách sử trí “ có thù tất báo, có ân tất trả” của thì chắc chắn nó biết không các nhau…
Khẽ thở dài, nó cũng chẳng biết là nó vì sao lại dính vào cái này nữa; đặc biệt lại còn kéo theo cả nhỏ bạn thân đến con kiến còn không giết chết được này. Đẩy Ly về phía sau lung mình, ánh mắt nó lạng lùng quét một lượt rồi buông một chữ:
_ Tránh
Nhưng dường như một chút lời nói của nó cũng không có trọng lượng. Tên cầm đầu tóc nhuộm đỏ rực, xa đen mặt búng ra mụn nhìn nó khinh khỉnh phất tay ra hiệu cho lũ đàn em. Sau cái phất tay đó, lũ kia không nói gì chỉ lù lù tiến về phía nó và Ly. Trong đầu nó suất hiện cảm giác không lành, quay về phía Ly đang đứng sau nó đang khẽ run lên kia nói nhỏ:
_ Tui mở đường, cậu chạy đi thật nhanh nhé. Tuyệt đối không được quay lại.
Ly còn chưa kịp đồng ý đồng ý hai phản ứng lại thì đã bị nó kéo lên. Nó dơ chân, bổ một đường từ cao xuống đập thẳng vào vai một thằng tóc xanh đang tiến tới làm thằng đấy đau quá loạnng choạng ngã xuống. CHớp lấy thời cơ, ngay lúc đấy, nó đẩy nhỏ bạn ra khỏi vòng vây hét lớn:
_ Đi mau…. Mặc tui…
Ly trần trừ không đi nhưng ngay khi mặt nó đầy lo lắng, hét lớn khiến Ly giật mình liền theo phản xạ chạy đi. Nó ở lại nhìn lũ kia đang trừng mắt nhìn mình mà cười nhạt. Nó biết võ nhưng để bảo vệ đương Ly – người không thể làm được việc nặng đúng chất một tiểu thư thì rất khó để Ly không bị sây sát gì. Nếu có trách giờ nó chỉ có thể thầm trách rằng ai đó đã nghiêm cấm nó không được học võ khiến giờ nó phải trật vật tới như vậy đây. Nó để Ly chạy trước không chỉ vì Ly không giúp gì được cho nó, có khi còn bị thương mà có một người có thể cứu thoát nó nếu nó cố cầm cự… Người đó chắc chắn sẽ tới cứu nó và nó tin chắc chắn không chỉ đơn thuần là cứu thoát nó đâu…
Chạy ra ngoài đường cái, Ly dừng lại, tay trống vào tường, từng hụm hít lấy không khí mà thở dốc. Lo lắng quay người lại, Ly khẽ thở phào nhẹ nhõm . Nhưng chưa vui mừng được bao lâu thì gương mặt cô lại tái mét, trong đầu cô luẩn quẩn suy nghĩ rằng nếu chúng không đuổi theo cô tức là người chúng cần không phải cô mà chính là Thiên Anh. Càng nghĩ người Ly càng khẽ run lên sợ hãi, nếu Thiên Anh thực sự có truyện gì sảy ra thì không biết được rằng họ sẽ làm ra những truyện gì nữa… Nhớ tới người đó, bàn tay Ly run run bấm một dãy số dài mà cô đã thuộc lòng dù không mấy khi sử dụng. Hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần tỉnh táo, để cho mình ngừng run rẩy nghe tiếng chuông đổ dầi bên đầu dây kia…
….
Trong một căn phòng rộng, chính xác có thể gọi đó là một hội trường lớn nhưng lại khá là tối tăm, ánh sáng duy nhất phát ra là ở màn hình máy chiếu thật to được gắn trên bức tường đối diện kia. Ánh sáng mờ ảo soi rõ những con người đang khoác trên mình những bộ vest sang trọng, đắt tiền cùng gương mặt nghiêm túc. Ai cũng yên lặng hướng mắt lên trên màn hình nghe người đang đứng thuyết trình từ nãy giờ kia. Trên màn hình là những con số, tư liệu khó hiểu lên tới hàng nghìn hàng tỷ số khiến cho người không chuyên khó hiểu. Không chỉ vậy, mỗi cử động trên gương mặt người con trai kia cũng sẽ khiến cho họ phải toát mồ hôi, nhất là mỗi khi anh nhíu mày thì sau những gương mặt trầm tĩnh kia là mồ hôi đang thấm dần sau lưng dù cho họ đang ngồi phòng máy lạnh…
Anh là ai? Anh là chính là vị CEO trong truyền thuyết của công ty Hoàng Vũ chuyên buôn bán nhà đất lớn nhất Việt Nam. Người đàn ông độc thân ba mươi tuổi thành đạt khiến người ta phải ghen tỵ. Và anh cũng là núi băng lớn giữa trời hè oi bức này; không khiến người ta mát chỉ khiến cho người ta cảm giác lạnh lẽo đến sởn da gà…
RING…..RING….RING….
Tiếng chuông điện thoại reo vang, tất cả các cặp mắt đều đồng loạt đổ về phía ấy. Họ tự hỏi không biết ai xấu số lại đi để chuông khi đang trong cuộc họp quan trong như thế này. Nhưng ngay sau đó họ lại chuyển từ trạng thái cảm thông sang thành khó hiểu khi biết tiếng chuông điện thoại đó chính là của vị giám đốc của mình. Người con trai khẽ nhíu mày nhìn màn hình nhấm nháy sáng, chỉ khi anh xác nhận cuộc điện thoại gọi đến là của một người quan trọng thì mới nhấc lên nghe. Giong nói anh hơi trầm nhưng lại nhẹ nhàng chứ không còn lạnh lùng và đầy khí chất muốn dọa chết người như bình thường nữa:
_ Anh đây, sao thế?
_ Anh… Anh! Mau tới, Thiên Anh bị người ta chặn đánh rồi…hixx… anh tới nhanh đi, tới cứu Thiên Anh nhanh đi anh… _ Giọng người con gái đầu dây bên kia nghẹn ngào, cố kím nén tiếng khóc nhưng càng nói về sau cô không kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở.
_ Nơi nào? _ Giọng anh đanh lại, lạnh lùng nhưng trong đó là sự lo lắng tới tột cùng khi nghe đến cái tên “Thiên Anh” kia.
Người con gái trong điện thoại nức nở nói ra một địa chỉ nào đó. Anh nhanh chóng cúp máy, với lấy chiếc áo khoác, gương mặt lạnh lùng giờ đây nhíu lại vì sốt ruột bỏ đi khi nói với mọi người trong phòng: “ Chuyển cuộc họp sang hôm sau”. Đám nhân viên ngỡ ngàng nhìn cánh cửa mở ra rồi đóng lại mà không biết phải nói như thế nào. Vị giám đốc vốn nổi tiếng lạng lùng, kỷ luật và vô cùng điềm tĩnh trước mọi sự việc kia giờ đây lại vội vàng, lo lắng để lộ cả cám xúc của mình ra ngoài. Không những vậy, anh biết rõ tầm quan trọng của buổi họp này vậy mà anh sẵn sàng bỏ lại hợp đồng mấy trăm tỷ chỉ vvì một cú điện thoại không đúng lúc kia; rốt cục người nào hay việc gì lại có thể khiến anh – con người của công việc bận tâm đến vậy?
……
Quay lại với nó lúc này, mặc dù biết chút võ nhưng lại không thông thạo và cũng đã bỏ từ bao lâu nay rồi nên giờ để đánh thắng năm tên này với nó là không thể. Cách duy nhất với nó giờ đây chính là tập chung tinh thần né đòn của bọn lưu manh này để tránh đi tổn thương lớn cho cơ thể của mình và đợi con người đó sẽ tới cứu mình kịp. Nhưng dường như không đúng trong dự kiệu của nó thì phải…
Tên cầm đầu nhìn nó và lũ đàn em của mình, bốn thắng vờn một đứa con nhóc như mèo vờn chuột nhưng con mèo ở đây lại là nó khiến hắn chịu hết nổi. Ngay lúc nó trở nên yêu thế, cơ thể bắt đầu mệt vì né tránh mà mất tập chung, hắn bước tới và phang thẳng vào đầu nó. Nó đứng lại, sững sờ nhìn tên con trai đang cười ngạo nghễ trước mặt mình kia. Bỗng dưng mắt nó trở nên sáng rực , đôi môi hồng nhạt tự nhiên khẽ nghoẻn miệng cười cho dù lúc đó máu đỏ từ trên chán nó đang chảy xuống.
Lúc này, đến lượt lũ đó chết sững người nhìn nó; một người bình thường bị đánh như thế chắc chắn sẽ ngất ngay tức khắc vậy mà nó không những không sợ mà còn nghoẻn miệng cười… rốt cục nó là loại người như thế nào? Đúng lúc chúng lơ là phòng bị, nó thoắt một cái di chuyển lách người qua chúng rồi chạy thật nhanh, lấy đà bật khỏi nhảy qua bức tường cao hai mét kia. Khi chúng hoàn hồn thì nó đã chạy thoát thành công,buông miệng chửi mấy câu rồi chúng cũng kéo đi.
Chúng cứ tưởng Thiên Anh chạy thoát nên không đuổi theo nhưng thực ra ngay khi nhảy qua được hàng rào
Khẽ thở dài, nó cũng chẳng biết là nó vì sao lại dính vào cái này nữa; đặc biệt lại còn kéo theo cả nhỏ bạn thân đến con kiến còn không giết chết được này. Đẩy Ly về phía sau lung mình, ánh mắt nó lạng lùng quét một lượt rồi buông một chữ:
_ Tránh
Nhưng dường như một chút lời nói của nó cũng không có trọng lượng. Tên cầm đầu tóc nhuộm đỏ rực, xa đen mặt búng ra mụn nhìn nó khinh khỉnh phất tay ra hiệu cho lũ đàn em. Sau cái phất tay đó, lũ kia không nói gì chỉ lù lù tiến về phía nó và Ly. Trong đầu nó suất hiện cảm giác không lành, quay về phía Ly đang đứng sau nó đang khẽ run lên kia nói nhỏ:
_ Tui mở đường, cậu chạy đi thật nhanh nhé. Tuyệt đối không được quay lại.
Ly còn chưa kịp đồng ý đồng ý hai phản ứng lại thì đã bị nó kéo lên. Nó dơ chân, bổ một đường từ cao xuống đập thẳng vào vai một thằng tóc xanh đang tiến tới làm thằng đấy đau quá loạnng choạng ngã xuống. CHớp lấy thời cơ, ngay lúc đấy, nó đẩy nhỏ bạn ra khỏi vòng vây hét lớn:
_ Đi mau…. Mặc tui…
Ly trần trừ không đi nhưng ngay khi mặt nó đầy lo lắng, hét lớn khiến Ly giật mình liền theo phản xạ chạy đi. Nó ở lại nhìn lũ kia đang trừng mắt nhìn mình mà cười nhạt. Nó biết võ nhưng để bảo vệ đương Ly – người không thể làm được việc nặng đúng chất một tiểu thư thì rất khó để Ly không bị sây sát gì. Nếu có trách giờ nó chỉ có thể thầm trách rằng ai đó đã nghiêm cấm nó không được học võ khiến giờ nó phải trật vật tới như vậy đây. Nó để Ly chạy trước không chỉ vì Ly không giúp gì được cho nó, có khi còn bị thương mà có một người có thể cứu thoát nó nếu nó cố cầm cự… Người đó chắc chắn sẽ tới cứu nó và nó tin chắc chắn không chỉ đơn thuần là cứu thoát nó đâu…
Chạy ra ngoài đường cái, Ly dừng lại, tay trống vào tường, từng hụm hít lấy không khí mà thở dốc. Lo lắng quay người lại, Ly khẽ thở phào nhẹ nhõm . Nhưng chưa vui mừng được bao lâu thì gương mặt cô lại tái mét, trong đầu cô luẩn quẩn suy nghĩ rằng nếu chúng không đuổi theo cô tức là người chúng cần không phải cô mà chính là Thiên Anh. Càng nghĩ người Ly càng khẽ run lên sợ hãi, nếu Thiên Anh thực sự có truyện gì sảy ra thì không biết được rằng họ sẽ làm ra những truyện gì nữa… Nhớ tới người đó, bàn tay Ly run run bấm một dãy số dài mà cô đã thuộc lòng dù không mấy khi sử dụng. Hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần tỉnh táo, để cho mình ngừng run rẩy nghe tiếng chuông đổ dầi bên đầu dây kia…
….
Trong một căn phòng rộng, chính xác có thể gọi đó là một hội trường lớn nhưng lại khá là tối tăm, ánh sáng duy nhất phát ra là ở màn hình máy chiếu thật to được gắn trên bức tường đối diện kia. Ánh sáng mờ ảo soi rõ những con người đang khoác trên mình những bộ vest sang trọng, đắt tiền cùng gương mặt nghiêm túc. Ai cũng yên lặng hướng mắt lên trên màn hình nghe người đang đứng thuyết trình từ nãy giờ kia. Trên màn hình là những con số, tư liệu khó hiểu lên tới hàng nghìn hàng tỷ số khiến cho người không chuyên khó hiểu. Không chỉ vậy, mỗi cử động trên gương mặt người con trai kia cũng sẽ khiến cho họ phải toát mồ hôi, nhất là mỗi khi anh nhíu mày thì sau những gương mặt trầm tĩnh kia là mồ hôi đang thấm dần sau lưng dù cho họ đang ngồi phòng máy lạnh…
Anh là ai? Anh là chính là vị CEO trong truyền thuyết của công ty Hoàng Vũ chuyên buôn bán nhà đất lớn nhất Việt Nam. Người đàn ông độc thân ba mươi tuổi thành đạt khiến người ta phải ghen tỵ. Và anh cũng là núi băng lớn giữa trời hè oi bức này; không khiến người ta mát chỉ khiến cho người ta cảm giác lạnh lẽo đến sởn da gà…
RING…..RING….RING….
Tiếng chuông điện thoại reo vang, tất cả các cặp mắt đều đồng loạt đổ về phía ấy. Họ tự hỏi không biết ai xấu số lại đi để chuông khi đang trong cuộc họp quan trong như thế này. Nhưng ngay sau đó họ lại chuyển từ trạng thái cảm thông sang thành khó hiểu khi biết tiếng chuông điện thoại đó chính là của vị giám đốc của mình. Người con trai khẽ nhíu mày nhìn màn hình nhấm nháy sáng, chỉ khi anh xác nhận cuộc điện thoại gọi đến là của một người quan trọng thì mới nhấc lên nghe. Giong nói anh hơi trầm nhưng lại nhẹ nhàng chứ không còn lạnh lùng và đầy khí chất muốn dọa chết người như bình thường nữa:
_ Anh đây, sao thế?
_ Anh… Anh! Mau tới, Thiên Anh bị người ta chặn đánh rồi…hixx… anh tới nhanh đi, tới cứu Thiên Anh nhanh đi anh… _ Giọng người con gái đầu dây bên kia nghẹn ngào, cố kím nén tiếng khóc nhưng càng nói về sau cô không kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở.
_ Nơi nào? _ Giọng anh đanh lại, lạnh lùng nhưng trong đó là sự lo lắng tới tột cùng khi nghe đến cái tên “Thiên Anh” kia.
Người con gái trong điện thoại nức nở nói ra một địa chỉ nào đó. Anh nhanh chóng cúp máy, với lấy chiếc áo khoác, gương mặt lạnh lùng giờ đây nhíu lại vì sốt ruột bỏ đi khi nói với mọi người trong phòng: “ Chuyển cuộc họp sang hôm sau”. Đám nhân viên ngỡ ngàng nhìn cánh cửa mở ra rồi đóng lại mà không biết phải nói như thế nào. Vị giám đốc vốn nổi tiếng lạng lùng, kỷ luật và vô cùng điềm tĩnh trước mọi sự việc kia giờ đây lại vội vàng, lo lắng để lộ cả cám xúc của mình ra ngoài. Không những vậy, anh biết rõ tầm quan trọng của buổi họp này vậy mà anh sẵn sàng bỏ lại hợp đồng mấy trăm tỷ chỉ vvì một cú điện thoại không đúng lúc kia; rốt cục người nào hay việc gì lại có thể khiến anh – con người của công việc bận tâm đến vậy?
……
Quay lại với nó lúc này, mặc dù biết chút võ nhưng lại không thông thạo và cũng đã bỏ từ bao lâu nay rồi nên giờ để đánh thắng năm tên này với nó là không thể. Cách duy nhất với nó giờ đây chính là tập chung tinh thần né đòn của bọn lưu manh này để tránh đi tổn thương lớn cho cơ thể của mình và đợi con người đó sẽ tới cứu mình kịp. Nhưng dường như không đúng trong dự kiệu của nó thì phải…
Tên cầm đầu nhìn nó và lũ đàn em của mình, bốn thắng vờn một đứa con nhóc như mèo vờn chuột nhưng con mèo ở đây lại là nó khiến hắn chịu hết nổi. Ngay lúc nó trở nên yêu thế, cơ thể bắt đầu mệt vì né tránh mà mất tập chung, hắn bước tới và phang thẳng vào đầu nó. Nó đứng lại, sững sờ nhìn tên con trai đang cười ngạo nghễ trước mặt mình kia. Bỗng dưng mắt nó trở nên sáng rực , đôi môi hồng nhạt tự nhiên khẽ nghoẻn miệng cười cho dù lúc đó máu đỏ từ trên chán nó đang chảy xuống.
Lúc này, đến lượt lũ đó chết sững người nhìn nó; một người bình thường bị đánh như thế chắc chắn sẽ ngất ngay tức khắc vậy mà nó không những không sợ mà còn nghoẻn miệng cười… rốt cục nó là loại người như thế nào? Đúng lúc chúng lơ là phòng bị, nó thoắt một cái di chuyển lách người qua chúng rồi chạy thật nhanh, lấy đà bật khỏi nhảy qua bức tường cao hai mét kia. Khi chúng hoàn hồn thì nó đã chạy thoát thành công,buông miệng chửi mấy câu rồi chúng cũng kéo đi.
Chúng cứ tưởng Thiên Anh chạy thoát nên không đuổi theo nhưng thực ra ngay khi nhảy qua được hàng rào

