_Tôi nói tôi ko phải Thiện mà, với lại cái cái tấm ảnh này………………..mà khoan đã ý cô là thằng Chang Dong Chul ấy hả_Kì vỗ tay 1 cái rồi nói
_Chang Dong Chul_Nhi ngạc nhiên
_Vì trên đời này có người giống tôi đến thế thì chỉ có thằng Chang Dong Chul thôi_Kì nhìn Nhi nói
_Đúng, là Chang Dong Chul đó_Trân từ đâu đi vào nói
Kì nhìn Trân ngạc nhiên
_Sao nhóc biết Chang Dong Chul_Kì hỏi
_Thì anh ta là anh trai tôi_Trân đáp lại
_Trân, Chang Dong Chul là ai thế_Nhi vỗ nhẹ vai Trân hỏi
_Chang Dong Chul là Tôn Thất Hoàng Thiện đó, lúc nhỏ anh ta có qua bên HQ, nên lấy luôn tên HQ, em nghĩ lúc đó là lúc anh ta gặp Thác Vũ Kì đó_Trân nói
_À, thì ra là vậy
_Vậy nhóc là em gái thằng Chul, ý lộn thằng Thiện hả, đúng là trái đất nhỏ thật_Kì nói
_Nhưng cho hỏi, nghe nói anh chán đời lắm mà, sao giờ nhìn anh khác thế_Nhi hỏi
_À, đúng tôi đã từng rất chán đời, cực kì chán đời, nhưng từ lúc gặp thằng khỉ Thiện đó, tôi nhiễm tính nó luôn rồi, nó khiến tôi yêu đời hẳn lên, mà bây giờ nó thế nào rồi, còn chơi bời chứ_Kì hỏi
Cả ko gian như yên lặng đến nghẹt thở, khi nghe câu hỏi của Kì
_Hả sao vậy, nó vẫn tốt chứ
Trân nhìn Nhi, Nhi nhìn Trân, rồi Nhi lên tiếng
_Thiện…..cậu…….ấy……mất rồi
_Hahahahhaha, cô đùa với tôi hả, thằng đó yêu đời như thế, chết sớm nhỉ
Ko gian yên lặng lần 2
_Cô nói ……thật…….hả_Kì nhìn Nhi hỏi
_Anh nghĩ tôi rãnh đến mức, bịa chuyện đó hả_Nhi hét lên
Ko gian yên lặng lần 3
Rồi bỗng nhiên
_Hhahahahha, anh Kì ơi, em chịu ko nổi rồi, hahahahha_Trân cười lớn
_Ờ, tao cũng vậy, hahahhaha_Kì cũng vậy
Nhi ngạc nhiên nhìn Trân và Kì hỏi
_Ơ, hay, con nhỏ này, anh trai em chết sao em lại cười tươi thế
_Chị Nhi à……em xin lỗi……nhưng………HAHAHAHHAHAHA_Chưa nói hết câu thì Trân ngã ra cười tập 2
_Để, tôi nói cho cô biết, thật ra…….chúng tôi thật sự xin lỗi, bé con à, thật sự Thiện-chưa-có-CHẾT_Kì nói rồi ôm đằng sau Nhi
_Thả ra, anh nói cái gì thế hả_Nhi vùng vẫy ngạc nhiên
Trân quỳ gối xuống Nhi nói
_Chị Nhi à, em xin lỗi, vì dấu chị, nhưng thật sự anh hai vẫn chưa chết
_Thằng đó yêu đời như vậy, chết sớm thì uổng lắm, đúng ko tác giả [sao tự nhiên ông hỏi tui'>_Kì nói
_Trân, rốt cuộc chuyện này là như thế nào hả, dì Diệu, Hồng, Đăng, Chi, Kent và cả em đều chung 1 ruột hả_Nhi bốc khói nói
_Xin lỗi, nhưng thiếu tôi_Kì hí hững nói
_Anh câm mồm, và đi xuống địa ngục đi_Nhi nhìn Kì bằng ánh mắt như tôi sẽ giết chết anh rồi nói
_Chị Nhi à, em còn chuyện muốn nói
_Chuyện gì, nói lun thể đi, rồi tao xử từng đứa 1_Nhi phừng phừng nói
_Thật ra cái first kiss của chị là thuộc về Kì, chứ ko phải anh Thiện
_Bây, giờ mà mày còn muốn giỡn cho bà sặc máu hả
_Ko phải giỡn đâu là thật đó, cái first kiss đó đó, nó ngọt lắm, lần đầu kiss 1 cô nàng chưa được ai kiss, cũng thú vị lắm_Kì liếm môi mình rồi nói
_Thật ra, anh hai và Kì luôn thay phiên nhau để nói chuyện với chị, nhưng mà chị ko biết đó thôi, cái lần mà đi xem phim là anh Thiện thật, nhưng cái lúc mà chị qua nhà em lần đầu tiên [xem lại chap 6, 7, hoặc 8'> là Kì chứ ko phải Thiện, với lại anh ta chẳng chán đời gì hết á, anh ta y chang như ông Thiện nhà em à_Trân nói
_Được lắm, 2 anh em nhà mấy người giỏi lắm, giám lừa tôi hả, vậy thì chuẩn bị chết đi_Nhi với cái đầu bốc khói, vớ lấy con dao cạnh mình rồi dí Kì và Trân chạy
_Bà con làng xóm ơi, chạy đi, kẻo chết người, tác giả nữa, chạy hết đi_Trân và Kì cầm dép chạy bán sống bán chết về trường
Tại trường
_Nhi à, bà nuốt giận đi rồi chúng tôi xin lỗi_Hồng xoa xoa tay Nhi
_Bỏ cái tay của bà ra_Nhi nói lại
_Lần này mình chết chắc rồi_Hồng nói nhỏ vào tai Trân
_NÓI???_Nhi bỗng hét lên
_Ui trời, giật mình, tính giết người bằng mồm hả??_Hồng giật thót người nói
_Nói mau, đứa nào dám xử ra ba cái trò hù người như vậy hả, nào là Thiện chết, nào là DNA, nào là đào mộ, đứa nào, khai ra đi_Nhi nhìn đoàn người đang quỳ dưới mình nói
_Hỏi bà tác giả ý [seo cũng lôi tôi vào là seo'>, nói giỡn thôi, chứ ai thông minh, lém lĩnh, ai hoạt bát, lanh lợi hơn Trân đây_Hồng nói rồi liếc Trân
_Trân, em rãnh ko có việc gì làm hay sao thế hả
_Chị Nhi à, tại thấy nó vui mà, với lại cũng đâu có sao
_Vui hả, em nên chui vào “Liar Game” mà bày ra mấy cái trò đó, cũng kiếm được khối tiền đó
_Nếu vào được, thì em cũng vào lâu rồi, nó là truyện tranh, chứ có phải là đời thực đâu chứ_Trân lẩm bẩm
_Vậy, Thiện ở đâu, thằng khỉ ôn dịch đó ở đâu_Nhi hỏi
_Cái đó chị hỏi anh Kì á, ổng ém ông Thiện ở đâu, kĩ quá [kĩ thật'>_Trân nói rồi quay đầu lại chỉ vào Kì đang ngồi gác chân nghe nhạc
_Anh???_Nhi nói
_…………………………………………..
_ANH???_Lần 2
_Hả, em gọi anh hả, nhưng xin lỗi anh là Kì chứ ko phải Anh, em nên nhớ tên người mình kiss chứ *chớp chớp*
_Anh dẹp đi, Thiện đâu???
_Thằng đó hả, nó đang ở Pháp chơi với mấy em ngoài đó đó
Vừa nói hết câu Trân chạy lại bốp vào mỏm Kì 2 cái , rồi nói nhỏ
_Sao anh lại nói ra chuyện đó, anh chân thật quá nhỉ
_Chơi với mấy em LÀ Ý GÌ HẢ?????????????????????_Nhi hét lên
_TRÂN, NGÀY MAI ĐƯA CHỊ QUA PHÁP_Hét lên lần 2
_Nhưng em đâu có nhìu tiền như thế chứ_Trần van nài
Nhưng Nhi ko nghe, đi thẳng về nhà ko thèm ngoáy đầu lại
End chap 23
End Phần I của Fic
Lời tác giả
*Cúi đầu* Xin lỗi các đọc giả vì đã nói dối quá nhìu trong fic, có ai nhận ra là có 2 Thiện từ đầu fic ko ???
*Cúi đầu lần 2 * Tác giả hứa sẽ ko nói dối nữa [ko biết được'>, 1 lần nữa xin lỗi đọc giả
*Cúi đầu lần 3 * Rất xin lỗi đọc giả vì rắc rối của fic mấy hôm nay, khiến mọi người giận
*Cúi đầu lần 4* Cảm ơn các bạn đã đọc đồng hành cùng fic của tôi cho đến hết phần 1 của Fic.
Tôi rất mừng vì fic của mình đã trở lại như cũ, nó cũng đóng lại phần 1 của Fic, phần 2 của Fic sẽ bắt đầu vào ngày mốt hoặc 5 ngày nữa, tôi cũng muốn nói thêm vài điều, như tôi đã nói trên, fic đã đóng lại phần 1, nếu ai muốn post chap mới nối tiếp chap 20 của tôi ở mấy tháng trước, thì hãy nói với tôi 1 tiếng, rồi muốn post gì thì post, như chỉ trong phạm vi phần 1 mà thôi.
Thân
Phần 2, chap 1
Sáng hôm sau tại sân bay Tân Sơn Nhất, Nhi đã đứng đó đợi từ sớm, mà vẫn chưa thấy ai đến.
Vừa lúc đó thì Nhi thấy bóng dáng của Kỳ
_Yah, anh đến đây làm gì nữa hả???_Nhi quát Kỳ
_Đừng có mới sáng sớm ra quát người ta như thế chứ, ko đi ra nước ngoài thì ra sân bay làm gì, hỏi lạ_Kỳ mệt mỏi [thiếu ngủ hả ông nội'>
_Anh đi đâu???_Nhi hỏi
_Ơ, hay, đi Pháp chứ đi đâu_Kỳ ngạc nhiên
_Ơ, hay, anh ra Pháp thì làm sao tôi biết được ai là Kỳ ai là Thiện_Nhi nói lại
_Trời ơi là trời, phải ko đây, nhưng ko sao, nó giờ nhuộm tóc rồi, tóc nó vàng khè à, còn tóc tôi đen thui, giờ nhận ra chưa_Kỳ lè lưỡi
_Sax….., sao Trân lâu đến vậy nhỉ
_Nó bỏ quên cô rồi hả
_Anh…….zip mồm lại dùm tôi đi
_Chị Trân, xin lỗi vì tới muộn_Trân vừa lúc đó chạy tới chỗ Nhi và Kỳ
_Cho hỏi cô Trân, lý do sao lại đi trễ vậy_Kỳ hỏi Trân
_Chỉ 2 chữ thôi “ dậy trễ”_Trân nói
Toàn rạp xỉu
_Rãnh nhỉ, thôi đi, kẻo muộn_Nhi nói
30 phút sau
3 người đã ngồi yên vị trên máy bay
_À, mà anh Kỳ, cũng lâu lắm rồi em ko gặp 2, 2 khỏe chứ_Trân nhìn Kỳ hỏi


