Nhưng bây giờ có một chuyện đau đầu là chui gầm giường hơi bất tiện . Nàng thò đầu xem xét bốn phía điện Bàn Long đang không có cung nữ thái giám . Nàng thúc giục linh lực , biến thành con chồn nhỏ lần trước . Lập tức quần áo trên người như quả bóng cao su xì hơi , rơi xuống trong nháy mắt .
Trong vạt áo xốc xếch là một cục tròn tròn mập mạp nho nhỏ .
Con chồn nhỏ màu trắng bạc mập hơn tháng trước một vòng , người cũng hơi lớn lên . Đẩy chồng ngân phiếu , nàng giấu từng tờ một vào chậu Phượng Minh bằng ngọc lưu ly .
Nàng rũ lông . Mấy ngày nay làm người đã quen , bỗng lại biến trở về động vật bốn chân nên hơi không quen , lúc đi thì đông lay tây lệch .
Đang định biến thân về thì ngoài cửa bỗng truyền tới một loạt tiếng bước chân . Nàng lập tức bất động , thò đầu nhìn ra ngoài , chỉ thấy Lâm Ân và Ngô Kiến Phong và tất cả nô tài đều vào .
An Hoằng Hàn đi phía trước , long bào màu vàng kim vô cùng chói mắt .
Vừa vào tới không lâu hắn liền nhìn thấy quần áo tán loạn trên đất . Sắc mặt hắn khẽ thay đổi , cau mày , thầm nghĩ chẳng lẽ con chồn nhỏ lại đột nhiên biến trở về ? Nghĩ tới tiểu nhân nhi đáng yêu kia , hắn vô cùng không nỡ .
Nhưng dù biến trở về thì hình thú của Tịch Tích Chi cũng vô cùng khiến người yêu mến .
Lâm Ân là người đầu tiên nhìn thấy con chồn nhỏ dưới gầm giường , kinh ngạc mà hô to gọi nhỏ :” Bệ hạ … Con chồn Phượng … Phượng … Vân trở về ! Người nhìn đi , ở dưới gầm giường .”
Ánh mắt mọi người đều chuyển về phía gầm giường , chỉ nhìn thấy một cục màu trắng lớn cỡ bàn tay , ôm chặt cột đầu giường , đôi đồng tử màu xanh da trời đang nhìn về phía bên này .
Dáng vẻ đáng yêu khiến mọi người nghiêng ngả .
Biểu hiện của Lâm Ân là cao hứng chân thành nhất , nụ cười nơi khóe môi chưa từng ngừng . Mà ánh mắt bọn họ nhìn thấy một đống quần áo trên mặt đất thì hơi buồn bực . Rõ ràng quần áo này là của hài tử kia , sao bỗng cởi ra ném ở đây ?
Nhưng không ai quan tâm tới vấn đề này , bởi vì con chồn Phượng Vân bệ hạ cưng chiều nhất đã trở về !
Vốn Lâm Ân còn đang suy nghĩ , nếu con chồn Phượng Vân không thể về nữa thì có nên kêu người đi tìm không . Mà hôm nay , con chồn Phượng Vân bình an trở về điện Bàn Long , bọn họ cũng yên tâm .
Tịch Tích Chi bước từng bước nhỏ ra khỏi gầm giường .
Trên khuôn mặt lạnh lùng của An Hoằng Hàn không có chút cảm xúc , chỉ ôm lấy con chồn nhỏ , nâng trong lòng bàn tay , vuốt vuốt trán nó đầy cưng chiều .
” Đợi lát nữa trẫm mới hỏi nàng nguyên nhân , bây giờ ăn tối trước .”
Giọng lãnh khốc của An Hoằng Hàn bay bổng , tất cả mọi người tự giác cúi đầu .
Tịch Tích Chi nằm trong lòng hắn , tự hỏi , sao lúc mình là hình người thì chỉ cần hắn làm ra một động tác thân mật nhỏ xíu nào thì trái tim đã đập thình thịch ? Mà khi là hình thú thì tất cả động tác thân mật của hắn lại có vẻ tự nhiên như vậy ?
Nàng suy nghĩ thật lâu nhưng từ đầu tới cuối không nghĩ ra huyền cơ trong đó .
Hắn cúi người , hơi khom người , vuốt vuốt đôi tai xù lông của Tịch Tích Chi .
“ Sống trong điện Bàn Long thật tốt đi , đừng có chạy lung tung .” Trước kia nàng chỉ là con chồn nhỏ , rất nhiều người sẽ không xem nàng như chướng ngại vật của mình . Mà nay không giống xưa , nàng có được cái thân phận ‘ con người ‘ trong sáng này , vậy không thể tránh khỏi rất nhiều chuyện .
Cũng không biết có nghe rõ ràng không , nói chung nàng lắc lắc đầu , hình như là gật đầu .
An Hoằng Hàn không làm sao được với nàng , lại sợ bộ dáng nửa hình người của nàng bị người ta nhìn thấy , cầm miếng khăn đen đội lên cho nàng ,” Luôn luôn chú ý một chút , trong hoàng cung lắm thầy nhiều ma , một khi lộ tẩy thì trẫm cũng không thể giữ được nàng .”
Cố ý dùng lời nói hù dọa tiểu hài tử , hắn thấy hai mắt nàng trợn to , dường như cơn buồn đã tan đi , mới yên tâm thu tay lại . Vừa định rời đi , hắn lại bỗng cảm thấy cái đuôi sau lưng Tịch Tích Chi đong đưa , khuôn mặt lạnh lùng của hắn càng lạnh hơn :” Chẳng lẽ muốn trẫm chém cái đuôi kia đi mới biết giấu nó đi à ?”
Tịch Tích Chi rất không có cốt khí mà ưỡn thẳng lưng , cái đuôi màu trắng bạc xù lông sau lưng từ từ chui vào làn váy .
Sắc mặt An Hoằng Hàn lúc này mới tốt hơn , sau đó ném ra ngon ngọt ,” Đợi lát nữa trẫm phân phó thái giám đi ngự thiện phòng bảo bọn họ chuẩn bị một con cá Phượng Kim Lân cho nàng .”
Biết tiểu hài tử này thích thứ gì nhất , cho nên hắn vô cùng dễ dàng dụ dỗ được nàng mặt mày rạng rỡ .
“ Một lời đã định .” Tịch Tích Chi xốc chăn bông , đồng tử lóe sáng rạng rỡ nhìn An Hoằng Hàn chằm chằm .
Mỗi tiếng nói cử động của hắn cũng bá đạo một cách tự nhiên . Hắn chính là vương giả trời sinh , bất kể một câu nói , một động tác nào cũng có thể thể hiện ra uy tín của hắn , không ai dám khiêu khích ranh giới cuối cùng của hắn .
Cung nữ thái giám chuẩn bị cho Tịch Tích Chi một đống bánh ngọt , rất dễ để nàng xem như đồ ăn vặt mà ăn khi đói bụng .
Hôm nay sau khi hạ triều , An Hoằng Hàn cũng không trở về điện Bàn Long mà là đi ngự thư phòng xử lý chính vụ . Bởi vì hôm qua xuất cung du ngoạn tốn quá nhiều thời gian nên hắn có rất nhiều chuyện phải làm .
Tịch Tích Chi ngẩn trong điện Bàn Long , rảnh rỗi buồn chán liền muốn đi ra ngoài . Nhưng vừa nghĩ tới trên đầu mình có hai cái tai dài khác hắn người bình thường lại thu chân về , nhìn trời ngẩn người trên ghế mây tiếp .
Lâm Ân lẳng lặng trông coi bên cạnh , tự nhủ tiểu hài tử này không nóng à ? Trên đầu luôn bọc một cái khăn đen .
Tiếng bước chân truyền tới từ đằng xa , cái tai nhahy bén của Tịch Tích Chi run lên , mắt nhìn về phía cửa chính điện Bàn Long .
Theo tiếng bước chân tới gần , người xung quanh cũng nghe thấy . Lâm Ân rất buồn bực . Lúc này lại có ai tới điện Bàn Long ? Cho nên hắn thò đầu ra nhìn .
“ Ơ … Lâm tổng quản ở đây à ? Có phải bệ hạ cũng ở điện Bnà Long không ?” Hoa phi bước từ xa tới gần . Nàng xách làn váy , bước từng bước sen về phía này .
“ Không có đâu , bệ hạ đang xử lý chính vụ ở ngự thư phòng .” Mặt mày Lâm Ân cứng rắn khi nói ra những lời này .
Tịch Tích Chi cũng quay đầu nhìn nàng , chỉ thấy trên mặt Hoa phi không có chút đau khổ nào . Chẳng phải tỷ ta vừa mất đệ đệ ư ? Sao lúc này còn rảnh mà tới điện Bàn Long dạo ?
Hoa phi liếc mắt liền nhìn thấy tiểu cô nương bên cạnh Lâm Ân , nhớ tới lời đồn đãi lan truyền gần đây , lập tức cười không nổi . Nàng thần nghĩ cẩn thận , rốt cuộc tiểu cô nương này có lại lịch thế nào ?
“ Vị này chính là Tịch cô nương ?” Hoa phi quen thuộc mà ngồi vào cái ghế bên cạnh , vừa ngồi xuống đã bắt chuyện với Tịch Tích Chi .
Tịch Tích Chi sợ nhất là nhưng nữ nhân như bọ cạp này , hận không thể tránh xa chừng nào tốt chừng đó , lập tức đứng lên , nói :” Hôm nay thời tiết rất tốt , tar a ngoài phơi nắng , Hoa phi muốn chờ An Hoằng hàn thì xin cứ tự nhiên .”
[p

