Mẹ tôi nghiêng đầu nhìn tôi, tôi giả vờ oan ức mếu mếu miệng. Quả nhiên, bà tôi chạy ngay vào gọi báo cho bà nội, xong thì cả 2 bà cùng khủng bố ba tôi, đến nỗi ba tắt nguồn điện thoại.
- Mẹ yên tâm, con rút tiền trước khi sang đây ở. – Mẹ tôi xách hành lí vào. Bà tôi…không phản đối. Kế hoạch hoàn thành được 1 nửa.
*****
- A lô, chú Huy à? Ngày mai ba cháu có đi bàn công việc cùng thư ký Kim không?
- Lâm Phong hỏi để làm gì?- Chú Huy nghe giọng tôi thì hồ hởi, cô Yến mà nghe được còn hồ hởi hơn.
- Không có gì, chú Huy điều tra giúp Phong Phong đi. Điều tra xong thì nói với Phong Phong! – Tôi tắt máy, đưa tay lấy khoai tây nhét vào miệng xem ti vi. Thư ký Kim là người làm được việc nhưng tính cách lại lẳng lơ, hơn nữa, còn hay đứng kế sát vào ba.
- Ngày mai có cuộc hẹn tại nhà hàng “Lan Anh” ạ? À, Phong Phong cảm ơn chú Huy nhiều lắm, chúc chú Huy và cô Yến nhanh chóng có anh hay chị gì đó của Phong nhé!
- Lâm Phong, khuya rồi ngủ đi! – Mẹ tôi đi vào phòng giục.
- Ngày mai chúng ta ăn tại nhà hàng “Lan Anh”…
- Cũng được nhưng con cần phải biết tiết kiệm, mẹ con chúng ta là những kẻ vô gia cư đó!
- Không hề, chỉ có mỗi mẹ thôi vì con biết bà ngoại không đuổi con ra khỏi nhà đâu…
- … – Mẹ nhìn tôi ngơ ngơ, tự nhếch mép cười nhạo bản thân “đại hạ giá”. Nửa đêm rồi mà mẹ vẫn bật bản nhạc “Là Em Tự Đa Tình” nghe rồi khóc rống lên như bò gào thật thảm thiết.
*****
- Mẹ vào đây! – Tôi kéo mẹ vào nhà hàng, hình như ba vẫn chưa đến.
Nhưng cũng sắp đến giờ rồi.
- Con muốn ăn gì?- Mẹ hỏi tôi, tôi đưa mắt nhìn tấm menu, toàn những món chán ngắt nhạt nhẽo. Tôi gọi tạm 2 món: ” 1 tôm hùm, 1 bào ngư đi!”
Tôi thấy mặt mẹ mình chảy dài ra nhưng vẫn gọi món cho tôi. Lát sau, ba đi vào cùng thư ký Kim. Tôi giả vờ đánh rơi chiếc menu, mẹ tôi cúi người nhặt lên, vô tình chạm vào khuôn mặt lạnh như tờ của ba tôi. Đêm qua không có mẹ làm ấm giường có lẽ ngủ không ngon đây mà. Vẫn là ánh mắt hình viên đại, ba ghim nó thẳng vào khuôn mặt mĩ nam của tôi. Thư ký Kim gặp tôi liền reo lên:
- Lâm Phong!
- A, chào thư ký xinh đẹp. Hiện tại ba và mẹ Phong Phong đang giận nhau đến mức sắp li dị, cháu sẽ rất vui nếu cô làm mẹ kế của cháu! – Tôi nở nụ cười nịnh nọt. Miệng thư ký Kim ngoác rộng đến tận mang tai, ba tôi không nghe những lời nói đó nhưng mẹ tôi thì nghe rõ. Mẹ chớp chớp đôi mắt nhìn tôi rồi nhìn thân hình bốc lửa của cô thư ký.
- Mẹ à, ba có tình ý với cô thư ký này nên lúc nào đi bàn công việc
cũng mang cô ấy theo… Mẹ quan sát đi!
Mẹ tôi lẳng lặng quan sát. Rất tốt, thư ký Kim được tôi động viên thì nhiệt liệt thể hiện tình ý, ngả vai, cười nói đủ chuyện. Ba tôi đang giận mẹ nên không cự tuyệt, ba sai rồi ba ơi! Mắt mẹ tôi hoen đỏ, cánh môi đào xụ xuống đáng thương. Mẹ tôi hằn hộc dầm miếng tôm hùm nát ra trong âm thầm. Chỉ 5 phút sau, mẹ đã dắt tôi về nhà của ba chuẩn bị viết đơn li dị. Mẹ quá tin người hay sao nhỉ? Tôi cũng chỉ ngồi đó xem mẹ viết…
Tiếng xe ô tô chạy vào sân nhà. Chắc là ba về. Đúng vậy, ác ma đã về.
Khuôn mặt ba đóng băng đi vào. Mẹ vừa viết đơn xong đưa chuyển viết cho ba. Ba giật cây bút viết mấy chữ vào đơn, ôi thôi, Phong phải sang nhà ngoại ở thật rồi…
Ba đẩy lá đơn lại cho mẹ với 3 chữ rõ ràng ” Không đồng ý”. Khuôn mặt mẹ tôi dãn ra. Hừm…
- Anh không đồng ý gì chứ? Chưa gì đã ngoại tình rồi!
- Ngoại tình cái con khỉ! – Ba tôi gắt lên. – Có phải là do thằng nhóc này không?
- Do cái gì mà do! Anh lúc nào cũng xem thường em! – Mẹ tôi sắp khóc đến nơi.
- Anh xin lỗi! – Ba tôi dịu giọng lại, tôi hơi ngạc nhiên, chuyện trăm năm hiếm có nha…
- Cái gì?- Mẹ tôi cũng ngạc nhiên không kém. – Anh nghĩ xin lỗi là xong sao?
Ba tôi nắm cổ áo mẹ tôi lôi vào phòng mặc mẹ la hét inh ỏi. Vậy là hàn gắn xong rồi đó hả? Phí công tôi suy nghĩ thế nhỉ? Ba mẹ tôi chẳng biết hàn gắn ra sao, 9 tháng sau, tôi có thêm 1 em gái cực kỳ đáng ghét. Thời kì mẫu hệ bây giờ mới bắt đầu…
Ngoại truyện 3: Thành viên mới, “rượu cũ bình mới”.
Lúc mang thai Lâm Phong, thằng bé rất ngoan, không kén ăn như cô bé này. Minh Minh mệt muốn xỉu, nằm thì nhức lưng, ngồi thì mỏi, ăn uống thì bị con bé đạp ra hết.
- Con đừng hành mẹ nữa mà! – Minh Minh chỉ biết khóc ròng.
- Phá thai đi! – Lâm Phong mặt lườm lườm vào cái bụng đã nhô to của mẹ mình.
- Con đừng có điên, con bé là em gái con đó! – Minh Minh mắng “yêu” thằng nhóc.
- Chẳng phải lúc mang thai con mẹ cũng muốn phá hay sao?- À, thằng nhóc đòi quyền bình đẳng. Minh Minh đành nở nụ cười gượng gạo.
Tên Thanh Tuấn bị sai như người làm, nào là đấm bóp cho cô, mua thức ăn cô thích, rót nước cô uống, còn bị cách ly phòng vào buổi tối, không cho ôm ấp nữa. Địa ngục trần gian, biết vậy bớt nhiệt tình thì đâu có đến nỗi nào.
- Chúng ta đặt tên cho con gái đi… Tên gì đẹp nhỉ?- Còn 10 ngày nữa con bé chào đời, cô hào hứng cùng Thanh Tuấn nghĩ ra cái tên.
- Phá thai đi! – Lâm Phong vẫn khuôn mặt lạnh lùng nêu ý kiến, thằng nhóc không thích có em gái, sẽ rất phiền phức.
- Vào phòng ngay cho mẹ! – Minh Minh đứng dậy ra lệnh. Lâm Phong vẫn trơ trơ, không nói, không trả lời, vẫn hầm hầm nóng nảy. Thôi mặc!
- Con tên Lâm Phong, thôi cứ đặt tên nó là Lâm Chung đi! – Thằng nhóc suy nghĩ 1 hồi rồi lên tiếng. Minh Minh suýt nữa thì té xỉu, nó không bảo phá thai nữa, không thì đặt tên Lâm Chung cho đỡ buồn chăng?
- Con không có quyền lên tiếng! – Minh Minh cấm tuyệt đối.
- Chữ lót tên anh là Thanh, chữ lót tên em là Minh. Vậy đặt Thanh Minh đi! – Tên kia nãy giờ nghiên cứu khá kĩ lưỡng lên tiếng. Khóe mắt Minh Minh giật giật, 2 cha con, 1 người Lâm Chung, 1 người Thanh Minh?
- Anh cũng đừng lên tiếng nữa! – Thế là tham khảo ý kiến đặt tên chấm dứt tại đây. Minh Minh tự đặt vậy! Mẹ là Minh Minh, vậy con là Minh Vy!
Minh Vy là bé gái nên đặc biệt được ba chiều chuộng, khác hẳn với Lâm Phong. Mới 1 tháng tuổi, con bé đã lập được chiến tích oanh liệt, tè dầm ra hợp đồng của ba mà không bị quăng ra cửa sổ. Minh Minh cũng thấy rất hài lòng về gia đình hiện giờ, ngoại trừ con bé vẫn hay bị anh nó bắt nạt.
Được 2 tháng tuổi, Minh Vy đã biết trừng mắt cảnh cáo mọi người xung quanh. Con bé trông có nét vừa giống Minh Minh vừa giống Thanh Tuấn nhưng cái điệu liếc mắt này thì không sai dịch 1 nét với ai kia. Vậy mới nói là rượu cũ bình mới, vẫn là cái nết này nhưng… là con gái.
Minh Vy cũng được ông bà nuông chiều không kém anh hai. Anh hai bị “ra rìa” nên rất tức giận, lúc không có mặt bố mẹ thì bưng con nhóc ra cửa nhà để đó cho… ai thương xót thì nhặt. Mẹ nó đã nhặt vào ít nhất 5 lần nên cách ly 2 đứa ra.
Con nhóc rất chai lì, bị anh hai hất hủi cũng không khóc, vừa mới mọc răng thì bò đi trả thù ngay. Sách vở của thằng nhóc bị em nó cắn xé, nước vãi chảy ra tùm lum giường. Lâm Phong vừa phát hiện bế lên, chuẩn bị đánh vào mông nó 1 cái thì bị Minh Vy cắn n

