Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2779)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

ếu không sai thì chắc ẵm được 5 điểm. Hắn liếc sang tôi:
- Muốn mấy điểm?
- 1! Dở hơi! – Đang lúc bực bội, tôi nói thẳng ra con số đáng ghét nhất trong đầu. Hắn thăm dò bài làm của tôi từ trên xuống dưới rồi hừ lạnh:
- Vừa đủ 1 điểm!
- !!!!
- Muốn mấy điểm hả?- Hắn chán nản hỏi lại, bài thi của hắn vẫn 1 trang giấy trắng tinh mà còn mạnh miệng. Nếu tôi tin lời hắn thì tôi thật giống 1 đứa ngớ ngẩn. Tuy nhiên, tôi nhìn vào chiếc nhẫn trên tay, I Believe… Thôi thì Believe đại 1 lần đi, giờ thì đầu óc tôi cũng chẳng nghĩ được ra thêm cái gì nữa.
- 10 điểm!
- Chép nhanh, còn 10 phút cuối! – Hắn bắt đầu đặt cây bút lên bài làm của mình. Tôi cũng nhanh chóng liếc đáo liếc để. Xin lỗi thầy cô, em đã không thể thực hiện đức tính trung thực trong học tập của mình như lời em đã hứa trong những bài văn! Nhưng không quá quan trọng, nhắm mắt thì cũng có thể cho qua lần này nhỉ? Hắn làm bài rất nhanh, không cần bấm máy tính mà ghi ra ngay kết quả. Chỉ 2 phút sau, bài thi đã được hoàn thành 7/10. Phần cuối do phải vẽ hình nên hắn làm khoảng 3 phút. Tôi vẫn cắm cúi chép, thắng thua gì cũng chịu, trong giở kiểm tra mà vỗ ngực hô to: ” Ta trung thực, ta sống bằng chính thực lực, ta không dựa dẫm vào người khác!” thì quả thật quá điên rồ, điên nặng luôn ấy!


Tôi cũng nhanh chóng hoàn thành bài thi của mình vào 2 3 phút cuối. Mấy ngày tiếp theo, vẫn là hắn hướng dẫn tôi. Tôi thầm cảm thán trong lòng, có khi nào hắn đã phải bỏ ra số tiền khổng lồ để mua đề rồi học thuộc lòng đáp án chỉ để chỉ giúp cô bạn gái bé nhỏ này không? Cảm động, quá cảm động, không kiềm được cảm xúc!


1 tuần nặng nhọc trôi qua rất nhẹ nhàng, đến khi phát bài ra, tôi mới bội phục hắn sát đất. Anh yêu à, anh đã quá lao tâm vất vả vì em rồi. Chỉ cần bài thi chạm vào tay tôi đều xuất hiện con 10 tròn trĩnh kể cả môn Văn trời đánh, dù tôi là tiểu thuyết gia nhưng không có nghĩa là lời văn sinh động, miêu tả hoàn mĩ, thơ thẩn chau chuốt. Hắn đọc cho tôi viết toàn bài văn, còn mình thì bỏ giấy trắng bởi vì… làm biếng viết. Nhiều lúc, tôi cũng thấy tội nghiệp hắn, phải chăng vì lo lắng cho tôi quá, không biết tự chăm sóc mình nên 1 bên bán cầu não bị ung thối rồi chăng?


Tôi và hắn cùng đi bộ trên đường, tôi hỏi hắn:
- Sao anh có thể làm kiểm tra chính xác đến vậy?
- Huh?
- Anh mua đề đúng không?
- Không!
- Láo!
- Chỉ có những đứa như em mới có thể nghĩ ra những chuyện này. Anh luôn luôn là học sinh xuất sắc lúc còn học cấp 2. Lên cấp 3 thì dần chán nản!
- Anh học giỏi thì sao lại phải chán?
- Học để làm gì?
- Kiếm tiền!
- Vậy kiếm tiền được rồi thì học làm gì?- Hắn nhếch mép xoa xoa đầu tôi. Tôi né ra, hắn biết kiếm ra tiền sao? Sau 1 hồi tra tấn cái tên chỉ biết ậm ờ đó thì tôi biết thêm tin nữa về hắn, hắn đang thử việc tại công ty của gia đình. Dù là con cháu đi nữa thì cũng phải leo lên từ những chức bé nhỏ, có lúc còn phải photo tài liệu. Giờ thì hắn đã làm phó giám đốc!!! Hắn còn bồi thêm 1 câu rất rất đáng ghét, đầy vẻ cao hãnh và kiêu ngạo: ” Chỉ trong 1 tuần nữa, anh sẽ trở thành tổng giám đốc và thành lập 1 công ty riêng!”


- Anh có thể giúp em trở thành người giống anh không?- Mắt tôi long lanh, long lanh, so cute!
- Em thì phải học rồi!
- Tất nhiên! – Tôi gật đầu chắc nịch tỏ ý chí quyết tâm.


Những ngày rãnh rỗi nối đuôi nhau sau đó, thay vì dắt tôi đi la cà hàng quán thì hắn lại lôi tôi về nhà hắn giải bải tập. Nhưng hình như… tôi bị “quấy rối” nhiều hơn là học. Có nên kiện hắn không? Hắn là tên xấu xa, chỉ biết thừa nước đục thả câu!!!!


Bây giờ tôi mới biết, hắn dường như chỉ nói chuyện nhiều khi chỉ có 2 đứa. Hôm nọ, cả đám Chihuahua kéo lại nhà hắn tổ chức tiệc tùng, tất nhiên là có Thiện Nhân và Hải Yến đi cùng. Hơn nữa, ả Thiện Nhân còn kéo theo Thanh Thanh. Từ bao giờ mà nó để mắt đến con gái thế nhỉ? Suốt buổi, hầu như hắn không nói câu nào, hắn chỉ giơ tay vuốt vuốt mái tóc trong lòng hắn. Đến lúc gần tan tiệc, hắn mới nói với tôi 1 câu: ” Em nghĩ anh sẽ tha sao?”


Câu đó xuất phát từ trò chơi oẳn tù xì véo mũi. Chẳng biết trời xui đất khiến gì mà cả bọn ra giấy, chỉ có mình tôi ra cây búa. Tôi cứ ngỡ người xa lạ sẽ ra mạnh tay, nhưng hoàn toàn ngược lại. Có lẽ là do họ ngại nên véo 1 cái cực kì nhẹ nhàng. Nhưng hắn thì… Tôi ngước đầu lên nhìn hắn nở nụ cười ngây ngốc: ” Anh sẽ không véo đúng không?” Kết quả là tôi nhận được đáp án như trên. Cái mũi tôi bị hắn dùng lực “nhẹ nhất có thể” làm đỏ gắt lên như trái cà chua! Cầm thú, huhu!!!


Sau khi tiệc tàn, tôi mới bất chợt nhớ đến bóng dáng hoàng tử. Chỉ sau vài tháng, 2 buổi tiệc, 2 cảm giác. Tôi vừa thu dọn đống chiến trường vừa hỏi hắn:
- Dạo này anh Huy không về nhà ạ?
- Sang nước ngoài chuẩn bị thành lập chi nhánh rồi!
- Không về nữa?
- 2 tuần nữa về! Sao em lại hỏi về anh ấy?- Thấy hắn có biểu hiện tức giận, tôi bĩu môi rồi cười 1 cái tỏ vẻ ta chỉ ngây thơ quan tâm chút xíu thôi mà!


Vào 1 ngày đẹp trời, ngay khi chương cuối cùng của tác giả MiLo được post lên trang truyện thì hứng không biết bao nhiêu gạch đá. Nhưng tôi thấy nó cũng tàm tạm được mà, tôi đã phải rất tốn chất xám suy nghĩ. E hèm, Thanh Tuấn nhận được tin dữ hắn và Quang Huy là anh em, cho nên không thể giành giật với nữ chính nữa. Tuy nhiên, truyện chưa dừng lại ở đó. Thanh Tuấn quá buồn nên đi bar uống rượu, đúng lúc gặp nữ chính. 2 người bắt đầu tâm sự, xóa bỏ hiềm khích trước đây. Đột nhiên, nữ chính nhận ra, Thanh Tuấn mới là người mà cô có tình cảm. Hắn ta cũng vậy. 2 người nắm tay nhau đi về vùng trời hạnh phúc bỏ lại nam chính ở phía sau. Minh Minh ta rửa tay gác kiếm tại đây, không viết truyện nữa… Viết tiếp thì chắc chỉ có mỗi mình mình đọc để “thẩm du tinh thần”!


Tôi đem chuyện này kể cho hắn nghe thì hắn tỏ vẻ rất hài lòng, rất nghiêm túc: ” Truyện rất hay!” Chắc chỉ có tôi và hắn biến thái đến mức này. Bạn gái tự vẽ vời, bạn trai cỗ vũ khen đẹp.


1 hôm, Minh Minh phát hiện nhà hắn có chuột, cô hỏi hắn lí do. Hắn chỉ hờ hửng đáp:
- Chắc là do không có mèo!
- Sao anh không nuôi 1 con nhỉ?
- Không thích!
- Vậy nuôi chó thích không? 1 con Chihuahua! – Minh Minh rất yêu động vật, đặc biêt là loài thông minh như là chó, khỉ.
- Chẳng phải em vẫn hay gọi anh là cái tên đó hay sao?
- Nhưng anh thì hoàn toàn không bằng đâu! Nuôi đi nha! – Cô nũng nịu cả buổi cũng chỉ để nuôi được chó. Rốt cuộc vì Minh Minh quá trời phiền phức nên hắn dắt cô đến 1 tiệm vật nuôi. Minh Minh chọn 1 con chó khá cao, có bộ lông trắng muốt, thoạt nhìn còn tưởng giống chó sói. Minh Minh còn mơ hồ tưởng tượng đến cảnh nó đứng thẳng 2 chân, có khi cao hơn cô. Minh Minh vui vẻ đặt tên con chó “đực” này là Thanh Tuấn!!! Hắn rất không hài lòng, đòi đem con chó này bán lại quán ” thịt cầy”. Minh Minh tất nhiên là ra sức biểu tình không đồng ý.


Hôm bữa, con chó bị bệnh, hắn đưa đến bác sĩ. Minh Minh tìm không thấy nên ra sức tra hỏi. Hắn nói là đã bán lại cho 1 người bạn vì nó quá phiền phức. Minh Minh không nói không rằng ngồi khóc suốt buổi, bỏ xó hắn luôn. Đến khi hắn phải v

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bạn gái nói dối về quê để đi phượt với người lạ

Mệt rồi thì cứ nghỉ đi!

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Lão hàng xóm đáng ghét

Ám ảnh lo sợ khi gặp lại tình một đêm