Hắn ngẩng đầu như dấu hiệu cứ kể tiếp, trả thù sao? Khóe môi hắn cong cong như nửa muốn cười, nửa muốn không. Cậu nói:
- Tên Vũ bị rạn xương chân, 2 cô gái thay phiên nhau đạp lên chân hắn!
“Khụ” đang nhai thức ăn, hắn lập tức bị nghẹn lại. Kế sách thật là hạ tiện.
Hắn cầm ly nước lọc lên uống, tâm trạng thấy vui vui đôi chút nhưng đúng là làm mất mặt hắn, ai đời lại ức hiếp người đang bị bệnh chứ? Tên Hiếu không nghĩ hắn sẽ phản ứng mãnh liệt như thế mà ha hả cười. Hắn nhếch mép:
- Còn gì nữa không?
- Thì chậu hoa rớt xuống, em đè lên hắn, giờ vẫn đang bất tỉnh trong phòng cấp cứu!
Hắn cúi xuống ăn tiếp, bình thản như chuyện vừa rồi là chuyện phiếm không có gì đáng quan tâm nữa. Ánh mắt liếc nhẹ qua đồng hồ treo tường, 12 giờ trưa, hắn trầm ngâm suy nghĩ rồi buông đũa đứng dậy. Ngày hôm nay quả thật quá dài…
…
Tôi, Yến, Linh và hoàng tử đang ăn cơm trưa. Nhà trường đúng là không bao giờ có ý tốt cho không. Cô chủ nhiệm phát cho chúng tôi 4 tấm ảnh hình 1 loại lá cây bắt chúng tôi phải tìm. Theo như lời anh nói, đây là má đào, mọc trên thân cây của những cây cao, thân lớn. Ngưỡng mộ thật, cái gì anh cũng biết tuốt. Gia Linh mỉm cười:
- Tôi biết chỗ có loài cây này! Lát nữa tôi sẽ dẫn mọi người đi. Hơi xa đó!
Chúng tôi vẫn chưa bắt đầu lên đường đi tìm lá cây bởi đây là 1 cuộc đua.
Đúng 4 giờ chúng tôi mới có thể đi tìm, sau 1 tiếng, đội nào không tìm được vẫn phải trở về và chịu phạt, nhân tiện lên xe trở về trung tâm thành phố.
Tôi tươi cười gắp cho anh miếng thịt. Anh cũng gắp cho tôi 1 miếng tương tự. Con Yến nhai nhai cơm trong miệng chép miệng:
- Làm bạn với mày hơn 15 năm nay, mày chưa bao giờ gắp đồ ăn cho tao, hôm nay lại gắp cho trai với cái vẻ mặt dâng hiến, vậy là sao?
Tôi ngẩn người nhìn nó, vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ, anh đang ngồi cạnh tôi kia mà. Có cần nó trắng trợn ra là tôi mê trai thế không? Anh cười:
- Gắp cho anh là khẳng định giới tính bình thường!
Tôi đang uống ly nước cam ho sặc sụa, đây là lời giải thích của anh sao?
Anh vỗ vỗ lưng tôi, anh vừa đấm vừa xoa à? Tôi trừng mắt nhìn con bạn:
- Vừa vừa phải phải thôi nha!
Nó gắp cho anh miếng cá, tôi há hốc mồm, nó định quyến rũ công khai à? Ách, tôi cắn môi, nó vẫn tỏ ra bình tĩnh, anh cũng vậy, chỉ có tôi là đang chấn động thần kinh cấp độ mạnh. Nó cười hắc hắc:
- Gắp cho anh là khẳng định giới tính bình thường!
Anh gắp miếng thịt của nó bỏ lại vào chén tôi:
- Gắp gián tiếp là giới tính không bình thường rồi! Tránh xa Minh Minh của anh ra nha!
- Minh Minh! Anh ta đang ăn hiếp ăn tao đó, giờ còn muốn độc chiếm mày luôn kìa. Đừng nói với tao là mày bảo anh ấy làm vậy nha!
- Tao chịu! – Tôi nhún vai. Anh và nó phá lên cười, tôi biết nó chỉ đang trêu tôi mà thôi. Tôi nhìn qua Gia Linh, nãy giờ cô ấy không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ ăn. Đúng là trong bàn tiệc, kẻ im lặng là kẻ phá mồi và ăn nhiều nhất. Tôi gắp cho cô ta miếng cải:
- Sao thấy cô ít nói thế?
- Tôi không quen nói chuyện khi ăn! – Cô cười dịu dàng. Con Yến bĩu môi vẻ khinh thường. Tôi đá chân nó, nó đạp lại chân tôi, cái con nhỏ này!!!
Ăn xong, chúng tôi quay quần bên lớp mình. Anh cũng gia nhập luôn, bọn con gái thấy anh thì hét lên mừng rỡ. Nhưng nhanh chóng, tôi dùng ánh mắt cảnh cáo quét lên từng đứa: ” Thử đụng vào đi, bà cho mày xem!” Anh ngồi xuống cạnh tôi và Hải Yến, căn bản là tôi không thích người lạ ngồi cạnh anh nên mới để anh xem vào giữa tôi và nó. Lớp tôi tổ chức trò chơi đến lượt ai thì người đó phải hát. Anh nhanh chóng là người phải mở đầu vì cái bọn “hám trai” cứ giãy nãy lên đòi. Tôi cười rồi gật đầu nhìn anh, tôi cũng muốn nghe anh hát. Anh lắc đầu:
- Anh không cùng lớp với em cho nên anh không tham gia đâu! Chỉ ngồi đây thôi! – Anh ghé tai tôi nói nhỏ: ” Anh chỉ hát cho mỗi Minh Minh nghe thôi!”
Á! Tôi đỏ mặt, 2 tay ôm đôi má đang nóng bừng. Bọn người trong lớp nhìn tôi như thú lạ, nhìn cái gì mà nhìn. HẠNH PHÚC quá đi mất! Trong đầu tôi âm vang giai điệu 1 bài hát:
Khi chúng ta già đi
Anh rời thành phố
Mua một căn nhà nhỏ bên ngoài ngoại ô .
Nơi yên tĩnh, nơi thanh bình
Mỗi khi chiều, đôi ta ngồi ngắm mây trôi
Ánh hoàng hôn buông .
Khi chúng ta già đi
Em về miền quê
Nuôi thêm mấy con gà ngoài sân sau
Anh đọc sách, em pha trà
Trước hiên nhà trồng thêm những khóm hoa thơm
Khoe sắc ngày mới .
Tôi cười thầm trong bụng nắm lấy tay anh. Mấy đứa con gái trong lớp tôi hò reo tán thưởng. Anh cũng ngạc nhiên vì hành động đó của tôi nhưng cũng nắm chặt lại. Bình yên quá! Con Yến hát rất hay nên nó bắt đầu trước, con này đang bị tự kỉ hay sao mà hát bài “Khi người lớn cô đơn”. Đến lượt tôi, tôi bĩu môi, đó giờ tôi có biết hát đâu. Lúc tiểu học đi học, mỗi lần đến lượt tôi, cô giáo đều cho đạt khi không cần nghe tôi hát. Về sau tôi mới biết giọng hát của tôi có sức công phá thế nào!
Tôi nhanh chóng đổ qua cho Gia Linh:
- Sao không để hoa khôi trường mình hát thay tôi nhỉ? Tôi mà hát là mọi người không còn tâm trí đi tìm lá cây nữa đâu!
- Đúng, tôi nghe nó hát rồi! – Con Yến đệm vô. Mọi người gật đầu dồn sự chú ý vào Gia Linh. Cô ngại ngùng gãi đầu rồi cũng cất giọng hát bài tiếng Anh nào đó, tôi nghe như nước đổ lá khoai, hoàn toàn mù tịt. Tuy nhiên, cô ấy hát rất hay, có lẽ hay nhất trong bọn luôn í. Số 1! ^^
Hát xong, cả bọn túa nhau chơi rượt đuổi. Nhưng có phần đặt biệt là phải chọn thêm 1 người làm “bồ” của mình. Tôi tất nhiên là giành hoàng tử trước rồi. Xưa nay đều chơi với con Yến, thấy nó 1 mình cũng tội tội nhưng nó cũng bắt cặp với Gia Linh. Cả lớp thừ cũng phải 15, 16 cặp, chuyến này không sợ bị bắt “đừ” rồi. (Đừ ý chỉ là chỉ có 1 đôi phải bắt từ đầu đến cuối).
Đây là 1 khởi đầu kém may mắn, tôi oẳn tù tì thua bét. T^T Anh xoa xoa đầu tôi an ủi. Được lắm, tôi sẽ bắt hết từng đôi 1. Nhưng xui xẻo thày là chân tôi ngắn, chân anh dài, tôi bị té thảm hại. Anh lắc đầu, không nỡ để tôi bị té hoài nên bế tôi lên. 1 lần nữa, cả bọn hét ầm lên. Tôi ngượng ngùng, ai đời cùng chơi rượt đuổi anh chỉ vác theo bao gạo 1 mình chạy đi thế? Anh nhăn mặt nhấc lên nhấc xuống người tôi. Nặng lắm á???
- Minh Minh, em rốt cuộc là bao nhiêu kí?
- 44kg. Vẫn nặng à? Em đã giảm cân rồi mà! – Tôi nhăn nhó. Anh thả tôi xuống quan sát từ trên xuống dưới chép miệng:
- Không quan sát dáng em nên không thấy em gầy, chỉ có cái mặt là không mất miếng thịt nào! Gáng ăn thiệt nhiều đi cô bé!
Anh véo má tôi. AAAAA, sao má tôi véo đâu cũng dính thế này. Con Yến đi đến cạnh tôi lên tiếng:
- Rốt cuộc 2 người định chơi rượt đuổi hay thể hiện tình cảm?
Anh cười hì hì bế tôi lên rồi chạy về phía đám đông. Anh nói với tôi:
- Em nhớ giơ tay ra bắt họ nha!
- Okay! – Tôi thích thú.
Đúng là không sợ “đừ” anh chạy rất nhanh, thế là có 1 cặp đôi thế vai cho chúng tôi. Ước gì thời gian đừng trôi đi!
4 giờ…
Gia Linh dắt chúng tôi vào cánh rừng, đến ngã tư, cô gãi đầu:
- Mọi người chia nhau ra tìm rồi lát sau chúng ta lại đến chỗ này nha! Anh đi phía này, Yến đi phía

