Mợ nó, phiền quá đi!!!
- Thôi được rồi, tao dẫn mày đi, im mỏ lại giùm tao cái!!- tui nhăn nhó
- E…he…he…he…đợi tao chút…he..- nó bật cười rồi chạy vô cái chòi gần đó
Thứ…vừa khóc vừa cười ăn mười cục ***.
Lát sau thằng cu chạy ra, tay xách theo mấy cái bánh. Nó nói là đem cho ba má. Rồi tui với nó đi, vừa đi tui vừa gỡ sình dính trên mặt ra, phủi phủi trên đầu xuống nữa, cơ man là sình…
Thằng cu vừa đi vừa luyên thuyên như con sáo, cũng vui, lâu rồi không nghe chim nó hót. Ra ngoài đồng, giờ này đứng nắng rồi, có ma nào đâu.
- Ê cu, có ai ở đây đâu?
- Theo tao…- nó chạy thẳng lại chỗ mấy đống rạ.
Thấy vậy tui cũng chạy theo. Đột nhiên thằng cu dừng lại, trước mặt tui là hai cái mộ. Cu cậu hồn nhiên đặt hai cái bánh xuống:
- Ba má ăn đi, bữa nay nhà mình có nhiều bánh lắm…
Sững người, cuối cùng tui cũng hiểu ra chuyện gì. Đi về nhà, thằng cu kể lại lúc ba má nó mất mà nó gọi là chuyển nhà ra đồng. Nó nói hôm đó là cuối tuần, như thường lệ thì mỗi tuần ba má nó về thăm nó hai ngày thứ bảy với chủ nhật. Hai người buôn bán xa nên không thường xuyên về nhà. Hôm đó, nó nó gọi cho ba má nó đòi mua quà. Lúc đó trời cũng mưa rồi, lớn lắm, ba nó không chịu, nói là để ngày mai sẽ mua cho nó sau. Nó giãy nãy trong đt một hồi má nó mới kêu ba nó chạy ngược lên mua bánh cho nó, rồi tai nạn xảy ra. Cả hai người đều bị xe tải chèn chết, thắng khốn lái xe bỏ chạy. Rồi từ đó ba má nó mới “chuyển nhà” ra đồng ở luôn…
Đang đi thì tui gặp bé Trang.
- Trời ơi, T! Anh có sao không?!!- bé nháo nhào
- Hả? Anh không sao…mà sao em đi có một mình vậy, mấy đứa kia đâu?- tui hỏi
- À, ở ngoài đồng á, thấy có cái đầm nước nên chị Vi kêu em về lấy cần câu.- bé cười
- Ờ, vậy hả?
- Sao mà mình mẩy anh dơ hầy vậy?
- Té sình…
- Hic…con bò có sao không?- bé ngây thơ vô số tội
Bị thọt câu này đau thấu trời…
Thấy tui mặt bư ra bé mới cười:
- Hì hì, em giỡn á, thôi về anh…
- Ừ.
Tui lững thững đi theo bé về nhà, ngoái lại nhìn thì thằng nhóc đi đâu mất tiêu, chắc nó về nhà rồi. Về nhà thì ông bà nội vồn vã:
- Trời ơi, hồi nãy mấy đứa có thấy gì không?
- Dạ…không?- bé Trang không hiểu gì hết
- Con ma, nó dám lên ban ngày luôn…
- Dạ? Ma?- bé ngạc nhiên
- Ờ, mấy đứa coi chừng.- ông nội nghiêm túc
- Nó…nó…ra làm sao hả nội?- bé lắp bắp
- Nó mặc cái áo thun trắng, quần xà lỏn đen. À…Nhìn y như thăng T vầy nè.- nội chỉ mặt tui.
Bé Trang nhìn qua, hình như đã hiểu ra, bé cười che miệng cười khúc khích. Tui quê độ, lủi thằng vô nhà tắm rửa. Thằng cờ hó Lân, kỳ này quyết tâm phục hận…Tắm xong đi ra, tưởng bé Trang đi rồi, ai dè bé vẫn còn ngồi chờ tui.
- Ầy, sao anh tắm lâu vậy?- bé nhăn mặt, tỏ vẻ giận dỗi
- Tại dơ, mà sao em chưa đi nữa?- tui ngạc nhiên
- Thì chờ anh chứ gì…- bé tròn xoe mắt nhìn tui
Hic…anh lạy em, đừng có nhìn anh bằng cặp mắt đó, anh chết mất!!!
- Vậy đi thôi, mắc công tụi nó chửi nữa.- tui ra hiệu cho bé
- Ừ, hì.- bé nhìn tui cười
Đi cùng nhau mà tui cứ cảm thấy ngại ngại, không biết nói gì.
- Mấy giờ rồi anh?- bé hỏi
- Hử..cũng gần 12 giờ rồi. Nắng quá.
- Chắc ra ngoài đó kêu chị Vi về quá, chiều rồi hẳn câu cá…- bé nheo mắt nói.
- Ừ, nắng quá.
Đến đoạn đi vô cái đầm, đường thì hẹp, hai là toàn là ao vũng. Đang bước thì bỗng dưng “Á!!!” rồi bé té phịch xuống đất. Tui chạy lại, ra là con rắn mối. Làm hết hồn. Con rắn cũng chạy mất dép.
- Trang! Có sao không?- tui bước tới đỡ bé dậy.
- Hông…hông sao đâu anh…- bé nói vậy nhưng mặt mày nhăn nhó, chắc là đau
- Em đi được không?- tui hỏi
- Chắc..vậy..
Tui đỡ bé, bước được vài bước thì bé khụy xuống, mặt mày tái mét.
- Có sao không Trang?
- Chắc bị bong gân rồi…- bé nhăn nhó, xoa xoa mắt cá chân.
- Để anh cõng em cho…- tui đưa cho bé cầm mấy cây cần câu.
- Nhưng mà…- bé ngập ngừng
- Nhưng nhị gì? Em cứu anh hai lần rồi, giờ tới lượt anh.- tui nói
- À…ừm…- bé ậm ừ.
Rồi tui cõng bé đi.
- Hic…nặng quá!! Em bao nhiêu kí vậy??- tui than
- Xì…người ta có 45kg mà anh than nặng.- bé bĩu môi
- Thôi đi chị hai, tui có 50kg, cô gần bằng tui rồi còn gì…
“Bóc!”
- Ui da, sao gõ đầu anh?- tui nhặn mặt.
- Dám chê em nặng, còn kêu em là chị hai, ý anh là anh chê em già đó hả?
- Trời ơi, đầu óc chị hai phong phú quá quá trời quá đất, vậy cũng suy ra được…
“Bóc!”
- Ui da, gì nữa?- tui đau điếng
- Mới kêu em chị hai nữa đó.- bé cau mày
- Rồi rồi, không dám kêu nữa, sợ luôn rồi đó…- tui bước tiếp
Bé thì cười khúc khích, không hiểu cười cái gì.
Chap 42
Hì hục cõng bé Trang, đi khoảng 5 phút mới tới cái đầm. Xa kinh dị. Lết thết ra được tới đó, cả đám nhìn tui cõng bé Trang, mắt chữ A mồm chữ O…Chữ A với O lớn nhất là của Linh với Vi em…
- Ê ê, phụ coi, đứng đó làm gì vậy?!- tui réo mấy thằng chiến hữu
Tụi nó nghe vậy liền chạy lại đỡ bé Trang phụ tui.
- Vụ gì vậy?- Vi em lên tiếng
- Em bị té, trật chân nên anh T mới cõng em.- bé Trang giài thích
- Để chị coi.- Vi em khom xuống nắn nắn chân bé Trang.
Cả đám bu lại. Linh cũng lo lắng, hỏi han bé Trang. Phiu…không như mình tưởng. Ngồi lại đó 1 lát rồi cả đám mới về, bé Trang nói chân bớt đau rồi nhưng vẫn còn cà nhắc. Về nhà, Bóng biển với thằng cũng về tới. Ăn cơm, lại cá nữa, cá của ngày hôm qua. Không ăn cá, cũng không muốn ăn trứng…nói vậy chứ them thấy mẹ, tại Linh không chiên cho thôi. Tui bẻ trái chuối sứ ăn chung với nước tương. Nhóp nhép cho qua bữa. Suốt bữa Linh với bé Trang không nói câu nào, chỉ gục mặt xuống mà ăn cơm. Linh cảm có chuyện không lành…
Ăn cơm xong, Linh rửa chén. Tui nhảy vô phụ. Thấy vậy bé Trang với Vi lẳng lặng đi lên nhà trước để tui với Linh nói chuyện.
Rửa chén, mặt Linh vẫn hầm hầm, không thèm nhìn tui nói câu nào.
- Linh.- tui gọi em
Em vẫn không trả lời.
- Linh.- tui gọi thêm lần nữa.
- Gì?- mặt em lạnh tanh
- Em bị làm sao vậy?- tui hỏi
- Em…không có gì hết.- Linh ngập ngừng, giương cặp mắt lờ đờ nhìn tui.
- Sao chiều giờ em không nói gì hết vậy?
- Đâu…đâu có gì đâu anh…- Linh vẫn ngập ngừng
- Em giận anh à? Chuyện hồi chiều không phải như em nghĩ đâu, tại vì…
“XOẢNG!!”, tui quay qua thì Linh đã nằm song soài dưới đất, cái dĩa trên tay em rơi xuống đất, vỡ tan. Tui sững người trong giây lát rồi lao tới đỡ em dậy.
- Linh! Linh! Em sao vậy?! Linh!- tui vỗ vỗ nhẹ lên mặt em.
Cảm đám bạn trên nhà trước nghe động liền chạy xuống.
- Chuyện gì vậy?!!!- Tụi nó nhao nhao
Tui bồng Linh lên, đem em vô phòng. Tụi nó cũng nhao nhao đi theo.
- Sốt rồi, trán Linh nóng lắm.- Vi đặt tay lên trán của Linh
- Xuống dưới lấy giùm tao cái khăn ướt coi!- tui kêu một thằng.
Khăn được đem lên. Tui chườm lên trán em.
- Tụi bây đi ra ngoài bớt đi, cho Linh khoảng trống.- tui quay ra nói với đám chiến hữu.
Tụi nó cũng ậm ừ rồi quay đi. Tui trở lại, ngồi lên giường với Linh, mặt em tái nhợi.
Chiều, Linh cũng chưa hạ sốt. Trán em vẫn nóng bừng.
Năm giờ chiều, Vi với bé Trang nấu cơm. Lại là cá. Thấy là ngán. Tui không ăn.
-