Sáu giờ rưỡi, xách cặp ra khỏi nhà. Hít một hơi thật sâu, tui leo lên xe, từ từ đạp đến trường. Gió thổi hiu hiu, buồn ngủ quá…
Đến trường, dắt xe đi gửi. Thằng trực cổng đưa tui cái thẻ xe, vừa cầm lên thì bị giật mất. Hơ… Ngó qua, ra là con trực cổng hôm qua..
- Đưa đây.- tui giơ tay định giật lại
- Không dễ đâu cưng…- nó nguýt dài
- Muốn gì đây?- tui ra vẻ khó chịu
- Ê, hôm qua đẩy tui té ngã thì ít nhất cũng phải xin lỗi chứ.
- Vậy giờ muốn sao?
- Xin lỗi đi.- trực cổng đanh đá.
- Xin cái cù loi.- tui giơ cùi chỏ lên rồi quay đi. Qua lắm tí nữa về lên văn phòng nói mất thẻ xe, làm giấy tường trình thôi.
- Ê!!! Cái thằng du côn kia!!! Có đứng lại không?!!!- trực cổng dậm chân xuống đất bình bịch.
Mặc kệ nó, tui đi lên lớp. Tâm trạng chán nản, không biết làm sao để liên lạc được với Linh đây.
Vô lớp, thảy cái cặp xuống cái rầm, không thèm đi đâu hết, chỉ ngồi 1 chỗ suốt, nhai sin- gum. Bóng biển lại ngồi chung tui.
- Ê, gì mà buồn qua mậy?- nó ra vẻ quan tâm
- Haizz, Linh đi rồi mày à.- tui thở dài, nhìn lên trần nhà.
- Cái gì?!- nó sửng sốt
- Ừm, tao chán quá…Linh đi rồi…
- Mày biết Linh đi đâu không?
- Tao không biết nữa…
¬Vừa nói, tui vừa cầm cục sin- gum nhai trong họng ra, kéo kéo.
- T!
Tui giật mình đứng dậy.
- Nè, Châu đền cho T nè…- nhỏ Châu đưa tui hộp socola.
- Ơ…T nói là không mà…- tui trố mắt
- Không…mình làm hư thì mình phải đền, cầm đi.- nhỏ Châu dúi hộp socola vào tay tui rồi đi ra thẳng ra cửa lớp. Không nói thêm 1 lời.
- Ha ha ha…chưa gì mà lớp mình có thêm nàng nữa cảm nắng mày rồi.- Bóng biển cười gian xảo.
- Im mày, ông đây sẽ chờ Linh.- tui nắm chặt tay lại ra vẻ quyết tâm
- Mày thì được mấy bữa.- Bóng biển cười khẩy
- Rồi coi, con cờ hó.- tui dứ dứ nắm đấm vô mặt nó.
Nó đi ra, tui không quên khuyến mãi cho bạn hiền một cục sin- gum trang trí đít quần.
- Ê! Có ai kiếm mày kìa T, hình như lớp dưới!- thằng Tín chạy vô.
- Ờ…ra liền.- tui nhét hộp socola vô hộc bàn rồi chạy ra.
- Aiiii…vậy?- tui chạy ra
Lại là nó, con nhỏ trực cổng.
- Chuyện gì nữa đây?!- tui nhăn mặt
- Trả nè.- nó đưa tui cái thẻ xe.
- Cám ơn.- tui giật cái thẻ rồi toan đi vô lớp.
- Khoan đã…- trực cổng ngập ngừng
- Cái gì nữa? Muốn lại thẻ à? Nè.- tui giơ cái thẻ về phía trực cổng.
- Không phải…
- Chứ gì?
- Bạn học lớp này à?
- Không thấy sao mà còn hỏi?- tui hất hàm
- Ờ…y như du côn, đầu tóc bờm xờm như tổ rơm, ăn mặc không chỉnh tề, ghi sổ!- đột nhiên trực cổng hét lên.
- Kiếm chuyện nhau à? Ngon nhào vô kiếm cơm.
Trực cổng lại lấy cái sổ nhỏ xíu ra, nó ghi ghi chép chép. Rồi nó bỏ đi. Bực mình.
Đi vô lớp.
“Tùng! Tùng! Tùng!” vô tiết. Tiết đầu, lại ngữ văn…ngán tận cổ, tui úp mặt xuống bàn ngáy ngủ. Vừa ngủ vừa nghe giảng sướng lắm, được thoải mái cộng thêm hiểu bài nhanh chóng, lúc đó tưởng tượng ra nhiều cái cực kì hay. Đang mông lung thì bà cô không giảng nữa. Có tiếng nói chuyện, nghe như của cha giám thị.
- Các em!!! Nghe cô đây!!! Lớp ta hôm nay có thêm một học sinh ở lớp khác chuyển qua.
Chuyển qua thì thay kệ nó chứ. Tui vừa ngủ vừa lầm bầm.
- Cô nghĩ không cần giới thiệu đâu, chắc các em ở đây cũng biết bạn này rồi.
“Ô!!! Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ!!!” – cả lớp nháo nhào lên. Tui vẫn úp mặt xuống bàn, miệng lẩm bẩm, học sinh mới thôi mà, có gì ghê gớm…
- Em xuống bàn ba ngồi đi.- bà cô nói
Tui thì vẫn úp mặt xuống bàn…
“Tùng! Tùng! Tùng!”- tiếng trống báo hết giờ.
- Tất cả đứng dậy chào cô!- lớp trưởng dõng dạc.
- Chúng em chào cô ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ!!!- nhựa khiếp
- Thôi đươc rồi, các em ngồi xuống.- cô đi ra ngoài.
Lớp học bắt đầu ầm ĩ, tui thọt hai tay vô túi quần rồi đi ra ngoài. Không thèm để ý đến học sinh mới của lớp. Trong khi mấy thằng chiến hữu bu xung quanh đứa mới vô. Chắc dằn mặt chứ gì. Ma cũ ăn hiếp ma mới, nhìn nản.
Đi tới chỗ cầu thang để xuống nhà vệ sinh thì bất chợt có bàn tay chạm vào vai tui. Giật mình, quay lại…Cô nàng nhỏ nhắn, khuôn mặt tựa như thiên thần, đôi môi nở một nụ cười. Cảm giác như tim mình ngừng đập, không phải vì bất ngờ mà là vì sung sướng.
Nếu đây là mơ thì đừng để tui tỉnh lại, nếu đây là thật thì xin đừng biến nó thành một giấc mơ. Tui hồi hộp, từ từ đưa tay lên, chạm nhẹ vào má em.
- Linh?- tui mơ hồ
- Em đây…- em gật đầu
- Em…thật là Linh không?
- Thật…
- Tại sao…? Em đi mà không nói anh một tiếng là sao?- tui run run
- Em không đi đâu hết.
- Vậy tại sao mọi người…ai cũng nói là…em đã chuyển đi…?- tui thở gấp
- Tất cả là do em làm hết, em muốn coi sau này nếu không có em thì anh sẽ như thế nào thôi.- Linh nói
- Vậy từ đầu tới cuối đều do em sắp đặt, sao em nói dối anh như vậy chứ?!!! Em có biết anh đau khổ lắm không?!- tui gắt lên
- Em xin lỗi…- Linh lí nhí
Tui không nói gì, chỉ đứng đó vịn lan can, thở dốc.
- Em xin lỗi…- Linh ôm tui từ phía sau.
Tim tui lúc đó như tan chảy ra, mọi đều nhạt nhòa trừ em. Khoảnh khắc này tui không bao giờ quên được. Nắm lấy Linh, tui quay người ra sau, ôm em thật chặt, như muốn nghiền nát em ra, không muốn em chạy đi đâu nữa. Vòng tay Linh cũng xiếc chặt lấy tui…
Chap 55:
Nắm lấy tay Linh, tui nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của em.
“Đừng bao giờ…đừng bao giờ bỏ đi như vậy nữa nha em”- tui nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của em rồi thì thầm.
“Em hứa…em sẽ không bao giờ rời xa anh.”- Linh khẽ gật đầu
“Em sinh ra là dành cho anh”- tui mỉm cười.
Đi về lớp, Linh vẫn còn bẽn lẽn nắm tay tui.
- Lớp em ở bên kia mà, sao lại đi theo anh?- tui hỏi
- Em chuyển lớp rồi…
- Hử? Chuyển qua lớp nào?
- Hồi nãy lớp anh có học sinh mới đó…- Linh cười
- Hả? Ra là…- tui há hốc mồm
- Sao? Sợ em ở đây thì anh không tán được em nào hả?- Linh tinh nghịch
- Đâu có đâu…
- Đừng có lo, anh muốn trồng cây si nhỏ nào trong lớp cũng được hết á…
- Thiệt hả?- tui trố mắt
- Ừ, rồi về nhà em trị anh sau.- Linh bĩu môi
- Hơ, cái này ác dữ nữa…- tui le lưỡi
- Xì…- Linh nguýt dài
Tui chỉ lắc đầu cười trừ. Cả hai rảo chân bước về lớp.
- Ế!!! Lão đại về kìa!!!- Năm nổ la làng
Thằng này tuy miệng mồm nó như cái bô xe lứa, ăn nói vô duyên nhưng nó chơi tốt với anh em, không bao giờ bỏ rơi chiến hữu.
- Ùi uiiiiiiii!!!- cả lớp trầm trồ.
Tui chỉ biết nhe răng cười, còn Linh thì e thẹn, hai má em đỏ bừng.
Vô chỗ ngồi, thằng Tín quay qua bàn tui.
- Lão đại quá siêu!!!
- He he- tui không nói gì, chỉ cười khẩy
Tiết hai. Anh Văn. Thầy kêu lên bảng trả bài, ghi từ mới. Gì chứ Inh- gờ- lích thì tui không ngán.
- T, em lên làm câu số hai cho thầy.
Tui tự tin bước lên, cầm phấn làm roẹt roẹt. Loáng cái xong.
- Tốt, chín điểm.- ông thầy nheo mắt.
Bước về chỗ dưới ánh mắt thán phục của bọn con gái. Hé hé. Quay về chỗ ngồi.
- Lân, em lên dịch đoạn này ra tiếng Việt cho thầy.
Thằng Châu Phi

