“Ngày…tháng…Hôm nay tròn 20 ngày anh biệt tăm. Mình định nhắn tin cho anh vì không chịu nổi. Anh cứ trách mình đi, cứ căm thù mình đi, nhưng anh có biết em đang khó xử lắm không? Anh có biết em khổ sở vì những lần cãi cọ, đấu tranh để rồi to tiếng trong nhà với mẹ không? Mẹ bảo em là đứa con ngang ngược, cứng đầu và mê muội, anh ạ!”
“Ngày…tháng…Em lên cơn sốt và co giật, mãi mới tỉnh trở lại. Khi đó em tưởng tượng mình chết thật để anh phải ân hận vì bỏ rơi em những lúc cô độc và tuyệt vọng nhất…”
Mình đọc lướt qua rất nhanh những dòng chữ nắn nót nhưng mong manh rồi thở dài cái thượt. Im lặng chả biết nói gì, cúi xuống hôn nàng. Khiếp, đắng ngắt, chắc nàng mới uống thuốc, nghe rõ cả mùi viên sủi hạ sốt. Nàng kéo mình xuống thấp hơn rồi áp mặt vào ngực mình…
- Hiii…dạo ni lười tắm quá nha, toàn nghe mùi mồ hôi chua lòm à.
Mình bảo ăn còn lười, nói chi tắm. Nàng bảo răng mà tự nhiên bê tha rứa? Mình bảo nỏ biết, tự nhiên rứa. Rồi nàng bắt kể những chuyện đã qua trong gần 2 tháng không gặp nhau. Mình bảo nhớ nàng lắm, và để quên nàng mình đã quyết định tán một em cô giáo tầm tuổi nàng nhưng hơi lùn so với quy định. Tán rất nghiêm túc vì nếu thuận tình có lẽ sẽ cưới làm vợ luôn, già rồi tình yêu chả tình yêu thì thôi, sống có nghĩa với nhau là được.
- Rồi răng? Có đổ không?
- Chưa biết, đã tiếp xúc nhiều mô.
- Nhưng anh có thấy thích người ta không?
Chả lẽ bảo chỉ thích thích cái mông tròn của cô giáo, ai lại rứa?
- Cũng quý mến, nhưng…thích thì chưa.
- Rứa mà cũng tán người ta, lỡ họ đổ thật thì tội nghiệp, anh mang tiếng lừa tình đó!
Mình cười, bảo anh bây giờ còn lừa được ai. Lừa mãi em mà nỏ xong đây này!
Đang ôm nhau thủ thỉ thì nghe tiếng dép lạch cạch ngoài sân. Nàng hất tay mình ra, kéo chăn nằm…ngay ngắn và nghiêm trang trở lại. Bỏ mợ, có biến rồi, chắc mẹ nàng. Mặt mình đờ ra, dài như cái bơm, ngực đập thình thịch.
- Ai đến nhởi đó, Huyền?
Mẹ nàng thật. Giọng gắt vãi.
- Dạ…(ho mấy phát tương đối chất lừ)…
- O đi chơi về ạ?
Bà bước vào, mặt không cảm xúc.
- Ờ, tên chi hè? Huy à???
- Dạ, Huy ạ!
Chap 13:
Sau khi ngó mình một lượt từ đầu đến chân, mẹ nàng tiếp tục nhìn mớ trái cây mình mang đến rồi chép miệng “Hoa quả dừ toàn phun hóa chất Trung Quốc đó, cẩn thận…”. Mình độn mặt ra. Huyền nháy mắt ý bảo “Kệ cho mẹ nói”. Ừ thì chả kệ.
Ngồi một lát thì mẹ nàng gọi ra uống nước.
- Có người yêu chưa cháu?
- Dạ chưa o ơi.
- Long đong hè! Nhìn cụng sáng sủa chơ có đến nỗi mô…hay là kén đó?
Mình gãi tai.
- Cái duyên chưa đến thì chịu thôi o, chớ cháu thì có chi mà dám kén chọn!
Nhả miếng trầu vào bô, mẹ nàng nhấm nhá.
- Mà dưới thị trấn thiếu đếch chi gái, chẳng qua là mần răng đó thôi…(chắc muốn tỉa đểu mình dính phốt vụ nào đó nên khó kiếm vợ dưới thị trấn).
- Dạ, o nói rất chuẩn men ạ.
- Hây? Chuẩn men là chi?
- Dạ, là rất bá đạo ạ!
- Mi nói chi tau nỏ hiểu chi cả, hề hề.
Mình lúc ấy chỉ muốn chọc chơi tí, nhưng mẹ nàng chả hiểu chi nên mất hết cả hứng. Vừa lúc ấy Huyền lò dò đi ra. Mẹ nàng chỉ ngay vào cái tủ lạnh mới mua đặt bên góc nhà.
- Anh T. (à thằng cu yên tâm đê) tâm lý rứa đó, biết em hay phải cất hoa quả, bánh trái…nên bựa trước mới mua cho cái ni (khoát tay chỉ vào cái tủ lạnh Sanyo), sướng rứa chi nựa!
Hê, khoe hàng đây. Mình gật gù ra vẻ ngưỡng mộ lắm, nói cái ni có lẹ phải đến mấy chục triệu, nhìn hiện đại thôi rồi…Huyền cau mặt ra hiệu đừng chém nữa. Mình mới thôi.
- Thôi ngồi nhởi nha, o đi bẻ lá cho hươu đã!
Mẹ nàng tất tả đứng dậy cáo lui…
Còn lại 2 đứa, Huyền bảo để em gọt cam cho anh ăn nha. Mình bảo thôi, cam giờ toàn hóa chất Trung Quốc, cẩn thận…Nàng véo vào má mình, dậm dọa “Anh nhìn rứa mà hay trêu ngươi hè, ghê gớm…”.
Mình ôm lấy nàng, mắt không quên nhìn ra cửa đề phòng người lạ đi vào.
- Thôi anh về đây, em giữ sức khỏe nha.
- Nỏ…khoan đã về…
- Anh có việc bận rồi, mà ở đây lâu người ta nhìn vào không tiện cho em…
- Nỏ tiện chi cả, ở đây tối về chi?
- Không, về đây.
Gỡ tay nàng ra, ngồi nói chuyện thêm một lúc. Mình bảo chuyện của em và anh cuối cùng cũng nỏ đến đâu, tốt nhất mình đừng gặp nhau nữa, anh cũng đau lòng lắm nhưng không thể làm gì hơn…
Nàng không nói gì nhưng ánh mắt buồn vãi, có điều gì như là sự tuyệt vọng đang dâng tràn…Im lặng hồi lâu, nàng hỏi “Anh về rồi đi tán tiếp cô giáo nớ chi?”
Mình cười ậm ờ, thì tán chớ răng, nỏ lẹ định ở vậy à? Anh sẽ tán, nếu xuôi xuôi sẽ lấy, coi như hoàn thành sứ mệnh cao cả và chó chết với đời, he he…
Cười nhe nhởn vậy nhưng buồn chán vãi cả đái. Chán đến nỗi người thừ ra, chai lỳ đến vô cảm.
Rồi chào nàng về.
Ngang qua quán trà đá tạt vào ngồi nghỉ lấy sức, vớ lấy điếu cày bắn liền 3 phát, khói cay sè hết cả mặt mũi…
Chap 14: Thiên đường mù.
Nhiều người đọc chuyện này sẽ hỏi: Ký sự toàn chuyện yêu đương tại sao lại đặt tên là Đòi nợ?
Đối với mình, trong suốt cuộc đời còn lại thì những mối tình đi qua, những mối tình dang dở, vô vọng và bế tắc…sẽ luôn là những món nợ khó đòi, hay nói đúng hơn sẽ trở thành nỗi ám ảnh không nguôi mỗi khi nghĩ về nó.
Một trong những nỗi ám ảnh đó là ex, kẻ cho mình tất cả cung bậc cảm xúc: ngọt ngào lãng mạn lẫn khổ đau và uất hận. Hồi đó mình là cái bóng vật vờ sau cú sốc tưởng như khiến mình gục ngã, bởi ex khi đó là không chỉ là người tình, mà là tri kỷ, một đứa con gái lo cho người yêu hơn cho chính bản thân mình. Suốt một tuần sau đó, mình gần như mất phương hướng hoàn toàn.
Những buổi chiều chui vào hiệu sách Tràng Tiền đọc ngấu nghiến hết cuốn này đến cuốn khác để đầu óc không còn khoảng trống nghĩ về nàng. Có những lần loạng choạng từ hiệu sách ra, sau khi đọc Rừng
ThichDocTruyen.Yn.Lt
«‹121314›»
ThichDocTruyen.Yn.Lt
Na Uy của Murakami Haruk…(cuốn sách nói về sự bế tắc trong việc đi tìm ý nghĩa cuộc sống) mình đã suýt đâm phải đầu xe bus vì không thoát khỏi sự ám ảnh từ câu chuyện trong sách. Thằng phụ xe bus đu người ra chửi “DM mày chán sống à?”. Mình trợn mặt lên, lẩm bẩm “Thế chúng mày nghĩ tao thèm sống lắm hở?”. Tất nhiên là nó không nghe rõ…
…Trở lại với hiện tại.
Bây giờ nhiều lúc mình thấy mình là một thằng bất cần, đó là tâm lý của một kẻ từng cầm vàng còn để vàng rơi, một kẻ đáng ra có tất cả trong tay nhưng cuối cùng éo có chi cả.
Cuộc sống đời thường đi qua nhạt nhẽo không dấu vết. Ngày hôm qua là bản sao của ngày hôm nay, ngày hôm nay là chiếc bóng của ngày mai, tất cả đều nhờ nhờ như cốc nhân trần đá pha loãng.
Để quên chúng, buổi tối mình ha

