Đọc Truyện Hồi Ức Mang Tên Em Subinleo Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
pacman, rainbows, and roller s

Đọc Truyện Hồi Ức Mang Tên Em Subinleo Full (xem 5981)

Đọc Truyện Hồi Ức Mang Tên Em Subinleo Full

o bất cứ thứ gì về cuộc sống, chỉ có nhiệm vụ ăn, ngủ, chơi và học mà thôi nếu tôi được như vậy thì tốt biết mấy.


- Hi… Anh…


Lan bỏ cuốn sách xuống khi thấy tôi bước vào, em nở nụ cười chào tôi. Em và Vy luôn mặc đồ giống nhau chỉ khác kiểu tóc thôi. Vy hay cột đuôi gà còn Lan thì nửa cột nửa thả.


- Ừa. – Tôi gật đầu thay lời chào..
- Vy, em vào lấy đồ ăn ra đi. – Lan quay sang bảo Vy.
- Dạ. – Vy vui vẻ đáp rồi đứng dậy đi.


- Hi. – Lan nhìn tôi rồi mỉm cười.
- Ơ. – Tôi thắc mắc trước nụ cười của em.
- Hi.
- Ơ hay, tự nhiên nhìn anh cười. – Tôi đâm ra lúng túng.
- Mặt anh dính cát nè. – Em đưa tay lên mặt tôi vuốt đi những hạt cát đó. Ủa mà sao cát dính trên mặt





ThichDocTruyen.Yn.Lt












«‹567›»











ThichDocTruyen.Yn.Lt




tôi được nhỉ.
- Ơ. – Khỏi phải nói là tôi đơ người như li bơ trước hành động này của em.


- Á. Hai anh chị, coi như em chưa thấy gì nha. – Vy thấy cái cảnh Lan đang vuốt những hạt cát trên má tôi nhưng chắc em tưởng Lan đang… nên quay mặt lại mà nói vậy.
- Ơ. – Tôi đần mặt ra, còn Lan thì rút tay mình lại đôi má ửng đỏ lên.
- Em, em. – Lan ấp úng như muốn nói điều gì đó.
- … – Tôi im lặng. nhìn sâu và đôi mắt ấy chờ đợi câu nói của em.


- Hai anh chi ăn sáng nè..trong tình tứ ghê. Vy nheo mắt nhìn hai đứa tôi mà trêu.
- Ơ.. con bé này. – Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên.
- Không có mà.. – Lan kháng cự yếu ớt, đôi má cao ấy ửng đỏ hơn nữa.
- Hihi, hai anh chị đỏ mặt ngại kìa.. – Hết nói nổi cô nhóc Vy này.
- Thôi thôi ăn sáng, đói quá đi. – Tìm lấy cái ăn mà đánh trống lảng vậy.
- Anh ngốc. – Vy bất giác kêu tôi..
- Thôi ăn sáng đi rồi ăn kem,không thì nó chảy nước hết bây giờ. – Quay nhìn ba hộp kem đang xếp chồng lên nhau thì Lan khẽ nhắc nhở..
- Chị hai.. – Vy lại kêu lên.
- Ăn đi.


Tôi và Lan cùng nhau đồng thanh, Vy thì đưa mắt mà ngạc nhiên tột độ, đành lấy đũa mà gắp những sợi hủ tíu ăn cho Vy đó khỏi tra tấn nữa..


- Anh, ăn kem đi kìa chảy nước hết rồi.
- À… Ừ…
- Mà anh ngốc đêm nay ngủ ở đây đó, mẹ em kêu. – Vy lấy cái muỗng mà cướp của tôi một cục kem..
- Hở.. mẹ em đi đâu nữa vậy.
- Có chuyến hàng gì đó về đây vào đêm nên mẹ em phải kiểm tra. – Giọng nói dịu dàng của Lan đáp tôi.
- À… Ừ… Mà tối anh đi chơi có gì hai em cứ ngủ trước đi nha. – Tôi dặn hai em, thật ra là tôi đi làm.
- Hai em ngủ trước thì anh vô nhà bằng gì. – Lan thắc mắc hỏi tôi.
- Đúng rồi đấy anh, em với chị hai ngủ thì anh ngủ ngoài lang cang à. – Cô nhóc này, lo cho tôi hay trêu tôi đây hả.
- Thì hai em đưa anh chìa khóa được rồi.
- Tụi em khóa trong mà sao anh mở. – Nghe xong lời Lan thì tôi thấy cái ngu của mình lòi ra.
- À ừ… – Tôi không biết phải làm thế nào để hai em ấy ngủ sớm mà tôi vẫn vào nhà được.
- Hi, anh nhớ về sớm là được mà. – Lan mỉm cười rồi nói.
- Ừa, anh biết rồi.
- Hihi. – Hai em ấy cười, nụ cười vẫn rạng rỡ như ánh dương.


Tan ca, tôi lật đật chạy xe trong cơn mưa nặng hạt đang tuông ầm ầm ngoài phố phường. Đạp xe về đến gần cửa phòng hai em thì thấy hai em ngồi đó đưa hai tay hứng mưa trong có vẻ vui lắm. Chạy về nhà thay đồ rồi mới qua lại phòng của hai em.


- Anh đi chơi hay đi tắm mưa vậy.. lỡ bệnh thì sao?. – Lan trách tôi, cái tội có áo mưa mà không mặc lại còn dầm mưa.
- Hì. Ủa mà Vy đâu. – Tôi đành đánh trống lảng qua chuyện khác.
- Vy thấy anh về thì vào ngủ rồi, ngồi đợi anh mà em ấy cứ than buồn ngủ quài à.
- Èo. Vậy anh lại làm phiền hai em rồi..
- Không sao mà anh.


Tôi và Lan cứ ngồi nói chuyện được một lúc thì thấy vai tôi nặng nặng, quay sang nhìn thì Lan đã ngủ từ lúc nào, đôi môi em mấp mấy trong giấc mơ đẹp khẽ cười, tôi nhìn em, sao lúc ấy bất giác thấy em xinh quá. Mỉm cười trước khuôn mặt ấy, nhìn từng hạt mưa rơi vào đêm khuya lạnh giá.


Bầu trời đêm đỏ rực báo hiệu những cơn mưa đêm nhưng lại có những vì sao sáng, hiện tượng lạ của thiên nhiên phải không nhỉ. Bình minh ngày hôm nay cũng không kém phần lạ, trời tối đen nhưng vẫn có một vì sao sáng giữa ban ngày, vẫn cố len lỏi để phát sáng. Có lẽ em là bầu trời đó, còn anh là vì sao nhỏ bé kia và đang tìm mọi cách để tỏa sáng cũng như cố tìm đường vào tim em.


Những cơn gió hiu hiu, không gian xung quanh đột ngột tĩnh lặng đi, những tiếng côn trùng kêu, vẫn êm tai và thấy cô đơn trống trải, ngoài trời mưa vẫn rơi, người con gái ấy vẫn đang ngủ rất ngoan trên bờ vai tôi.


Gió lạnh buốt thổi qua, tôi chợt rùng mình. Mưa vẫn rơi đều trước mắt tôi, mưa đêm đẹp lạ thường, mưa đêm luôn mang một vẻ cô đơn vốn có của nó. Mưa chỉ đẹp khi rơi và ban đêm, mưa chỉ rơi khi mặt đất buồn và tình chỉ nhỏ lệ khi tình phai.


- Anh chưa ngủ sao?. – Tiếng Lan nhỏ nhẹ bên tai tôi..
- Chưa. – Tôi mỉm cười nhìn em, hai hàng mi vẫn nhắm.. miệng chu chu lên để nói chuyện với tôi.
- Hihi, lạnh quá anh nhỉ?. – Em nói rồi dụi đầu vào vai tôi mà ngủ tiếp..
- -… – Tôi bất giác cười. không lẽ tôi có tình cảm với người con gái này sao, con tim thấy ấp ấm lạ thường.


Đôi mắt tôi cũng dần khép lại vì mệt mỏi, đóng cửa lại rồi dựa vào tường ngủ luôn một phần vì làm biếng còn một phần là không muốn phá giấc ngủ người con gái bên cạnh.


Chương VI.


Ánh nắng yếu ớt chiếu vào mắt tôi, tiếng chim hót vang vào sáng sớm, cảm giác se se lạnh vào những ánh ban mai luôn mới lạ.


- Hihi. – Tôi hé mắt ra để xem tiếng cười của ai.
- Hihi. – Cô nhóc Vy đang dùng điện thoại chụp liên tục về phía tôi.
- Ơ. Em làm cái gì thế. – Tôi hốt hoảng đứng dậy mà quên kế bên mình Lan đang dựa đầu vào mà ngủ.
- Cốp. – Tiếng đầu tôi tiếp xúc với vách tường vì quay lại đỡ Lan vì em đang dần ngả xuống theo quán tính.
- Ui… đau.. – Tôi xoa xoa cái trán mình, còn Lan vẫn còn ngủ ngon lành trong vòng tay tôi.
- Hihi. Anh ngốc ôm chị hai kìa, chụp lại thôi. – Vy thì còn đang hí hửng với chiếc điện thoại mà chụp lại cái khoảnh khắc này.
- Không được chụp nữa.
- Plêu plêu, em thích chụp anh làm gì em nào. – Vy đứng nhún nhảy chụp hình, tôi có cảm giác Lan đang siết chặt tay mình lại để tôi không thoát ra được.
- Ơ… – Lần này tôi cảm giác rõ là Lan đang vòng tay ôm tôi lại khi tôi cố vùng ra, help me!.
- Lan!. – Tôi gọi em.
- Lan!. Có nghe anh nói không?.
- Dạ. – Em nhướng đôi mi cong ấy lên nhìn tôi, tay dụi dụi mắt, chú mèo con dậy rồi đây còn bây giờ bỏ tay ra được rồi đấy.
- Em dậy đi, Vy em ấy chụp hình mình nảy giờ kìa.
- Dạ, sao ạ?.- Em ngạc nhiên nhìn tôi.
- Vy chụp hình nãy giờ kìa.
- Vy sao em?. Lan liền quay sang nhìn Vy bằng ánh mắt phải nói là muốn ăn tươi nuốt sống cô em gái bé bỏng của mình.
- Dạ dạ, em xóa ngay em xóa ngay. – Vy run sợ trước ánh mắt của chị

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn Full

49 ngày con trai, mẹ ra thăm mộ con thì thấy mảnh giấy cháy dở rơi trên tấm bia, đọc nó xong thì bà trở nên…

“Khờ quá, càng đau càng thích chứ? Anh cứ làm đi…”

Mẹ bảo đàn ông ngoại tình là bình thường mà sao giờ mẹ nổi đóa làm căng thế

Truyện ngắn: Gia đình tôi