– Cô nói lung tung gì vậy?
Hắn chạy vào mở cửa nhà, Chi cũng theo sau.
Ngay lập tức Mỹ kéo nó lại phía cầu thanh rồi tự mình lao thân xuống dưới. Hắn, nó, Chi chứng kiến Mỹ lăn xuống hơn 20 bậc thang đập đầu xuống đất.
– Kiều Mỹ… – hắn kêu thất thanh rồi lao lại phía cô.
– Chị Mỹ… – Quỳnh Chi che miệng để giấu đi sự bàng hoàng.
Nó không tin vào mắt mình, không tin vào những chuyện đang xảy ra. Nó chạy vội xuống cố biện minh cho mình.
– Không phải do em… em…
– Im đi! Mỹ đâu có tội gì sao em lại phải đối xử với cô ấy như vậy? – Hắn mất bình tĩnh quát thẳng vào mặt nó.
– Không phải em là Mỹ…
– Em có tất cả rồi, có mọi thứ hơn Mỹ sao em lại phải như vậy?
– Là do Mỹ… Mỹ không nên xuất hiện – Mỹ yếu ớt lên tiếng – Đáng lẽ Mỹ nên chết rồi… Mi nói đúng… Mỹ không xứng đáng với tình cảm của Khánh…
– Tại sao? Tại sao lại làm vậy?
Nó kéo áo Mỹ.
– Em thôi đi.
Hắn hất tay đẩy nó ra đập người vào chân cầu thang. Nhưng đâu để ý nó, hắn đang lo cho Mỹ.
– Đỡ Mỹ ra xe với anh, Chi.
Tất cả dường như đang quay lưng với nó, không ai nghe nó nói, nó đâu phải người gây ra tội. Tại sao không tìm hiểu mà trút giận lên nó?
Bụp.
Hắn lãnh nguyên cú đấm của Minh vào mặt.
– Cậu có biết cô ta là loại người gì không mà đối xử với Hà Mi như vậy? Trước đây tôi đã tin tưởng giao Hà Mi cho cậu. Sai lầm quả là sai lầm.
– Tôi biết chứ.
– Biết sao cậu còn làm?
– Nhưng lần này là Hà Mi sai.
– Chẳng lẽ cậu còn không hiểu tính Mi?
– Thôi mình về Minh. Nếu người ta không muốn tin có nói cũng đến vậy.
Quỳnh Anh kéo tay cậu bạn. Trước khi đi Minh vứt lại cho hắn một tập tài liệu.
– Tự đi mà xem lấy!
Dứt lời cả hai đi luôn rời khỏi bệnh viện.
Hắn mở tập tài liệu ra xem, là hồ sơ bệnh án của một cô gái tên Layla. Kèm theo là một số hình ảnh thác loạn của Layla, ảnh cô ta tiếp khách ở quán bar, ảnh cô ta đi cùng đại gia vào khách sạn…
– Cha Layla.
Bảo sao trước đây hắn tìm cô dưới tên Kiều Mỹ lại không thấy.
Vừa đúng lúc hắn nhận được điện thoại.
Ba
“Anh lại gây ra chuyện gì rồi?”
Ý ba là sao?
“Nhà bên đó muốn hủy hôn ước!”
Sao. Không thể. Giờ Hà Mi đang ở đâu vậy ba?
“Mỹ. Anh làm sao đó thì làm. Hôn ước này nhất định không được bỏ”
Tút… tút…
.
Tại Mỹ.
Biệt thự Nguyễn Thị.
– Xin lỗi cậu tìm ai ạ? – Một cô hầu gái hỏi
– Cho tôi gặp Hà Mi.
– Cô chủ về nước rồi thưa cậu
– Sao? Tôi cảm ơn.
Hắn lại quay ngược ra sân bay về nước.
Có quá muộn không khi mà bây giờ hắn mới hiểu ra đâu mới là người hắn phải trân trọng. Ở đời việc gì nên làm, phải làm trước đi nếu không sau này không có cơ hội. Và con người cũng vậy, ta chỉ biết ai thực sự quan trọng trong đời khi mà mình đã đánh mất đi.
.
Tại Việt Nam.
Trời tối sầm lại báo hiệu một cơn mưa sắp tới, cho dù hôm nay có thế nào cũng phải tìm được nó.
Biệt thự Nguyễn Thị
– Cậu Khánh? – Chi Hoa chạy ra mở cửa sau một hồi chuông liên tục. Chị không nghĩ hắn là người mất bình tĩnh như vậy.
– Chị cho tôi gặp Hà Mi.
– Cậu nên về đi
– Hà Mi không có ở đây sao?
– Có nhưng cô ấy sẽ không gặp cậu đâu. Mi còn dặn tôi không được mở cửa cho cậu. Cậu nên về đi.
Nói xong những gì cần nói chị Hoa cất bước vô nhà. Trời đã bắt đầu rắc những hạt mưa đầu tiên.
– Không gặp được Hà Mi tôi sẽ không về.
Nó kéo cái rèm cửa sổ phòng lại. Người con trai này lúc nào cũng vậy, luôn quyết định những điều ngang ngược. Hắn khiến nó phải ở cạnh hắn, khiến nó yêu hắn và rồi cũng khiến nó chịu tổn thương vì hắn.
Trời dậy sấm chớp, cơn mưa như trút nước, như muốn xóa nhòa đi tất cả. Phải chăng ông trời đang kêu than giúp nó? Trời vẫn mưa tầm tã, đáng ra nó phải thấy hả hê chứ nhưng sao tâm trạng cứ bứt rứt khó chịu thế này. Cũng chẳng phải vì hắn sao? Hắn vẫn dưới đó đội cả trời mưa, nếu có trách thì phải trách nó đã quá mù quáng khi yêu hắn.
Trời vẫn mưa, đã 2 tiếng đồng hồ rồi mưa vẫn chưa tạnh. Nếu để trừng phạt hắn, hắn vẫn cam chịu. Nhưng nỗi lòng của hắn vẫn chưa được trút bỏ. Chính vì hắn mà nó phải chịu ấm ức, giờ đây hối hận liệu có ích gì?
Nó che ô bước về phía hắn, khuôn mặt giờ đây đã không còn chút ấm áp tinh nghịch như xưa, giờ nó đã học được cách che giấu cảm xúc sau chiếc mặt nạ băng lãnh. Nó dừng bước, giữ khoảng cách giữa hai người. Hắn nhìn vào đôi mắt nó nhưng đã không còn chut dao động gì nữa rồi. Cả hai im lặng đứng nhìn nhau. Họ giao tiếp với nhau bằng cảm quan, hai dòng cảm xúc giao nhau khiến cả hai bất giác rùng mình.
Nó không nói hắn cũng im lặng. Cả hai cứ đứng mãi như vậy cho đến khi hắn chạy lại phía nó, ôm lấy thân hình mảnh mai ấy. Chiếc ô trên tay nó rơi xuống, theo đó những dòng cảm xúc trong mắt nó cũng rơi xuống.
– Anh xin lỗi … là anh sai… anh khiến em phải chịu ấm ức, do anh tất cả là do anh…
Nước mắt hòa cùng làn mưa tan biến, giọng hắn cũng dần bị cơn mưa nuốt chửng. Hắn ngã xuống, cả người lạnh ngắt, vì nó mà hắn cam tâm đứng dưới cơn mưa hơn hai tiếng đồng hồ. Vì hắn sai, hắn sẵn sàng chịu tất cả.
– Khánh… Chị Hoa…
Giọng khản đặc của nó gào lên trong cơn mưa.
.
Cùng lúc đó tại bệnh viện. Mỹ tỉnh dậy không một ai bên cạnh, ngoài cửa sổ trời mưa tầm tã, tập hồ sơ lạnh ngắt đặt cạnh cô. Lập tức sự tò mò đã thúc đẩy cô mở xem.
Bầu trời như tối sầm lại, tất cả với cô đến đây là kết thúc sao? Mọi người đã biết và hắn cũng đã biết. Khóc sao? Oan ức sao? Là do cô tự mình chuốc lấy. Trách ai? Trách ông trời đã bắt cô phải sống để vào vai phản diện này sao?
.
Mỹ cầm điện thoại lên bấm số hắn.
Những tiếng tút vang lên mang thêm cho cô hi vọng, hai ngày giam thân trong nơi ngột ngạt này đã quá mệt mỏi cô đơn.
Phải gọi đến lần thứ hai số giây mới bắt đầu nhảy:
Sao Khánh lại đối xử với Mỹ như vậy? Những chuyện đó là quá khứ rồi, Mỹ hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa. Mỹ thật sự yêu Khánh… cho Mỹ một cơ hội được không?
“Khánh ngủ rồi”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ lạnh lùng. Lúc nó mang thuốc vào cho hắn thì điện thoại đổ chuông màn hình hiện lên số Mỹ.
– Bắt máy đi mất công người ta mong – nó nói giọng đó hắn cũng thừa hiểu là ai gọi đến.
– Không muốn nghe.
Hồi chuông thứ hai lại vang lên. Nó có vẻ mất kiên nhẫn.
– Chẳng phải em muốn nghe sao?
Nó hơi nhếch khóe m


