Điều Ước Từ Biển Cả - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Điều Ước Từ Biển Cả (xem 4299)

Điều Ước Từ Biển Cả

o cất ba lô đi và lại quầy cầm khay nước bắt đầu công việc.
-Phục vụ đâu !!!! hai đứa nhân viên quèn kia, mau mang ra cho chị……(một dãy dài dằng dặc những món ăn từ đầu đến cuối menu được Cát Cát đọc ra), nhanh lên, hôm nay Minh Nhật sẽ là người trả tiền.
Minh Nhật nghe xong ngã ngửa ra sau, quay lại nhìn cô bé với khuôn mặt khổ sở, cậu nhăn khó khẩn thiết.
-Lớp trưởng…sao tớ lại trả tiền, tớ và cậu đã hẹn hò hết một ngày từ lâu rồi mà?
-Thế hôm hẹn hò đầu tiên của tớ, vì ai mà tớ bị lạc đường đến gần sáng mới về đến nhà hả ? Cát Cát quay sang cậu trừng mắt cười nhạt. Leo và Anh Vũ thì nhìn hai đứa lắc đầu.
-Anh Vỹ ! Đã có chuyện gì xảy ra sao ?
Leo nhìn sang tên nhóc tóc vàng rồi quay sang anh thắc mắc, dường như đã có chuyện gì liên quan đến Anh Vũ mà anh ấy không muốn cho cô bé biết, nhưng Khôi Vỹ vẫn không nói gì, đặt ly nước và hai chiếc hamboger vào khay cho cậu, anh ra lệnh.
-Mang tới cho thằng nhóc đó đi, đừng để nó nói chuyện gì với Anh Vũ.
Leo nhìn anh hơi nghĩ ngợi, rồi cậu cũng quay đi. Quán trà hôm nay khá vắng khách, dường như ngày lễ nên mọi người đã đi chơi hết rồi, trong quán chỉ có mấy đứa Cát Cát, Minh Nhật đang chọc phá nhau, Lãm vẫn ngồi yên nhìn ly nước đã tan đá trên bàn, cậu đã ngồi được một tiếng rồi nhưng không đụng đến đồ ăn, đôi mắt dán chặt vào chiếc bánh nghĩ ngợi. Anh Vũ định đi lại hỏi chuyện cậu ta một lát nhưng đã bị Leo và hai đứa bạn quấn lấy, hôm nay là ngày nghĩ lễ nên nhỏ lớp trưởng kéo cả bọn đến đây quậy phá, tội nghiệp cho ba đứa bạn bị đem ra làm trò chơi giải khuây cho con bé đanh đá đó…
-Cậu không sao chứ? cảm thấy không khỏe sao ?
Leo đặt một cốc nước lọc trước mặt Lãm, cậu vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh trên bàn không trả lời. Leo hơi nhíu mày, cậu cảm thấy tên này hôm nay có gì đó rất lạ, nó không tỏ ra quậy phá, nghịch ngợm đùa giỡn như những lần trước nữa, cậu nhớ trước đây cứ nhìn thấy Anh Vũ là nó lại xáp tới gần, vậy mà hôm nay nó ngoan ngoãn ngồi yên. Khôi Vỹ ngồi ở quầy tính tiền vẫn theo dõi nhất cử nhất động của cậu bé, khuôn mặt anh đôi lúc hơi cau có…
-Lãm ! Hôm nay cậu lạ quá, đã xảy ra chuyện gì sao ?
Anh Vũ đi đến trước mặt nó lo lắng, khổ lắm mới thoát được hai đứa bạn quậy phá đằng kia. Lãm ngước nhìn cô bé cười buồn bã, rồi cậu đứng dậy đi ra.
-Tạm biệt, Anh Vũ !
-Lãm !!!!!
Anh Vũ vẫn nhìn theo cậu bé thắc mắc, rốt cuộc là có chuyện gì chứ ? Leo nhìn xuống phần bánh trên bàn cậu gọi khi nãy, ly nước còn nguyên, một chiếc bánh được bóc giấy ra nhưng cậu không đụng đến, và nhìn kĩ thì trên tờ giấy bọc, Lãm đã viết gì lên đó, Leo cầm tờ giấy lên xem, đó là dòng chữ được hằn mạnh:
“DOA. NHÀ KHO SỐ BA…6H30….”
Một địa chỉ hơi lạ mà Lãm cố tình để lại cho cậu biết, Leo hơi nhíu mày, dường như cậu biết địa chỉ nơi này, đó là….
Xế chiều…
-Tạm biệt Anh Vũ !!!! Minh Nhật đưa tay vẫy vẫy rồi quay chiếc mô tô đi tới nơi Cát Cát đang chờ.
Anh Vũ cũng mỉm cười vẫy tay với tụi nó. Hai đứa nhóc quậy phá cuối cùng cũng chịu rời khỏi quán đi về nhà, sau khi Minh Nhật đã vét sạch ví tiền trả từ đầu cho đến cuối menu những món mà Cát Cát gọi. Anh Vũ thở phào nhẹ nhỏm. Vậy là có thể nghĩ ngơi được rồi, đang định đi vào quán thì có một thằng nhóc hớt hãi chạy lại gọi tên cô bé:
-Anh Vũ !!!! Anh Vũ !!!!!
-Mãi ! Có chuyện gì thế. Cô bé quay sang mỉm cười, thằng nhóc Mãi mặt mũi bê bết mồ hôi nhìn cô qua nhịp thở gấp…
-Anh Vũ !!!!Cậu hãy đi cản Anh Khôi và thằng Lãm lại đi, tụi nó…
-Sao ?
….
Đôi mắt trong veo của Anh Vũ mở to hoang mang, cả người cô hơi run rẫy, vậy là khi nãy Lãm tới đây là muốn nói với cô chuyện này sao, và Khôi Vỹ đã cố tình không cho cô biết. Tại sao chứ ? Cô bé nghiến răng, quay vội vào trong quán tìm anh mình…
-Anh Vỹ ! Có phải Anh Khôi và thằng tóc vàng đó tối nay sẽ đi tới nhà kho DOA đánh nhau với ai đó không?
Mới đi đến phòng khách, Anh Vũ đã nghe tiếng Leo đang nói chuyện với Khôi Vỹ. Cô bé hơi dừng lại đứng bên ngoài, cô muốn nghe Khôi Vỹ sẽ nói gì.
-Cậu nghe đâu ra thông tin đó ? thằng nhóc Lãm khi nãy nói với cậu sao ? Khôi Vỹ nhíu mày nhìn cậu.
-Không ! Là tự em đoán ra . Hôm qua Anh Vũ bị một bọn mafia tấn công, rõ ràng là cô ấy đã bị nhầm với một kẻ nào đó có khuôn mặt y chang mình, và người đó chỉ có thể là Anh Khôi mà thôi. Điều này rất hợp lí vì cậu ấy mới được thừa nhận là kẻ thừa kế chính thức của Hoàng Long, vậy người mà bọn sát thủ nhắm vào là Anh Khôi chứ không phải Anh Vũ, nhưng vì họ sinh đôi nên bọn kia đã nhẫm lẫn hai người đó. Hôm nay thằng tóc vàng có thái độ rất lạ, nó lại là thuộc hạ của Anh Khôi nên em đoán là hai đứa nó sắp đi làm công việc đầu tiên….và rất nguy hiểm…
-Thế thì sao ? Khôi Vỹ nhìn cậu với vẻ không hài lòng.
-Anh biết…Vậy là Anh Khôi đang gặp nguy hiểm thật sao? Lãm đã để lại cho em một dòng địa chỉ, có phải tụi nó sắp đánh nhau tranh giành địa bàn với một tên trùm nào đó của thế giới ngầm không ? Leo nhìn anh hơi lo lắng, khuôn mặt cậu thoáng nét đăm chiêu…
-Đúng vậy, tụi nó sắp đi đánh nhau để tranh giành một kho hàng với bọn Trường Dương…và có lẽ tụi nó sẽ thua…
RẦM !!!!!!!!!!!
-ANH HAI !!!!
Anh Vũ giận dữ đá mạnh cánh cửa bước vào, Leo và Khôi Vỹ quay lại giật mình vì sự xuất hiện của cô bé.
-Anh hai !!!! Anh biết Anh Khôi đang gặp nguy hiểm sao ? tại sao anh không cho em biết ?Anh Vũ nhìn anh trai mình giận dữ. Nhưng đáp lại ánh mắt đen long lanh đó, Khôi Vỹ cau mày nhìn cô.
-Anh Vũ! em nghe cho rõ đây, em và anh đã rời khỏi nhà họ Hà rồi, những chuyện xảy ra trong dòng họ đó không còn liên quan gì đến chúng ta nữa, em không được phép can dự vào công việc của họ.
-Nhưng Anh Khôi là anh ruột của em, anh ấy cũng là em trai của anh, sao anh thấy anh ấy gặp nguy hiểm mà không có chút mảy may lo lắng như thế, anh thật là kẻ máu lạnh….Anh Vũ nhìn Khôi Vỹ giận dữ, cả người cô run run, cô chưa bao giờ thấy thất vọng về anh trai mình như bây giờ. Nhưng Khôi Vỹ cũng tỏ ra giận dữ không kém:
-Lo thì sao ? Chúng ta có thể làm được gì cho nó? Em đừng quên chính nó chọn ở lại nhà họ Hà, chúng ta không có quyền can thiệp vào cuộc sống của nó. Chúng ta đã từ bỏ dòng họ rồi, đối với Anh Khôi bây giờ chúng ta chỉ là những kẻ xa lạ mà thôi, chúng ta không có lí do gì can thiệp vào cuộc sống của nó cả.
-Không đúng ! Chúng ta đã ra khỏi nhà đó, nhưng chúng ta vẫn là anh em, anh đừng quên chúng ta đang chảy chung một dòng máu. Anh có thể trơ mắt nhìn anh ấy gặp nguy hiểm nhưng em thì không làm như vậy được.
Nói rồi cô bé vội quay đi, nhưng trước khi bước ra được đến cửa, Khôi Vỹ đã hét lớn:
-Anh Vũ ! Đứng lại ngay cho anh !!!!! Nhìn cô với ánh mắt sắc lẻm, Khôi Vỹ gằn giọng.-Anh Vũ !!! Không được đi, nếu em can thiệp vào công việc của lão già, ông ta sẽ không tha cho chúng ta đâu….
….
-Nếu em nhúng tay vào việc này, em sẽ không còn đường lui nữa . Em nghĩ tại sao ông ta lại dễ dàng bỏ qua cho chúng ta trong hai năm nay? Đó là vì ông ta không cần đến chúng ta nữa, đó là vì chúng ta không còn quan trọng nữa. Nhưng nếu bây giờ em làm gì cản trở ông ta, ông ta sẽ không tha cho em đâu.
-Em không quan tâm ! Cô bé nhìn anh với vẻ bất cần.
-Anh Vũ ! Nếu em dám bỏ đi tới đó….thì đừng b

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện XuXu Đừng Khóc!!! Full

Bé lại anh nói nè! Anh yêu em!

“Em lừa mẹ chồng hay gã chồng ngốc của em thì được… (P3): Chấp nhận “gạt” hàng xóm để con có bố

Nữ vương hắc đạo: Ông xã chớ làm loạn

Truyện Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau! Voz