Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora (xem 2679)

Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

t mình, ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Thiên Phong, tôi thấy ánh mắt đen thẳm của cậu ấy có gì đó lo lắng.
-Cậu không bị đau ở đâu chứ? Đôi môi anh đào của cậu ấy khẽ mở ra, ánh mắt đen thẳm vẫn nhìn tôi thật ấm áp và có gì đó phức tạp.
Tôi lắc đầu, cảm thấy tim mình càng lúc càng loạn nhịp hơn, tôi đang dựa sát vào người cậu ấy, cơ thể của cậu ấy thật ấm áp và có mùi thơm dịu của hoa dại, nó làm cho tâm hồn tôi tê dại.
-Không sao thì tốt rồi.
Thiên Phong khẽ mỉm cười với tôi rồi lại cùng tôi đi về phía trước hòa vào đám đông xem người nghệ sĩ đang biểu diễn ảo thuật. Bàn tay nhỏ bé của tôi vẫn nằm trong tay Thiên Phong, tôi không có cảm giác cậu ấy đang nắm chặt tay tôi, nhưng tôi cũng không thấy cậu ấy buông ra và tôi cũng không có ý định rút tay về, tôi khẽ mỉm cười hạnh phúc, có lẽ tôi đã tiến xa hơn một chút được rồi.
Thiên Phong vẫn bình thản thả đôi mắt đen thẳm như vũ trụ về phía trước, nhưng vẫn ý tứ bảo vệ cho tôi nếu lỡ có đám đông đẩy lên hay chen lấn, nhờ vậy mà tôi có một chổ đứng khá thoải mái. Bàn tay nhỏ bé của tôi đang được bàn tay chắc chắc của cậu ấy sưởi ấm.
Tôi cảm thấy hạnh phúc.
Giá như thời gian dừng lại ở đây cũng được.
Nhưng không! Thời gian vẫn trôi đi, mọi thứ vẫn trôi đi, và thứ hạnh phúc nhỏ bé của tôi cũng bị cuốn trôi đi. Nhanh chóng.
Những tiếng huyên náo đưa tôi về thực tại.
Trước mặt tôi, một anh chàng ảo thuật gia còn rất trẻ, mặc bộ vét trắng thanh lịch đang cầm trên tay chiếc khăn tay mỏng, rồi vụt một phát, một bông hoa hồng đỏ thắm hiện ra, và vụt một phát nữa, sau chiếc khăn mỏng manh kia một bó hoa hồng đỏ hiện ra, sau đó không biết bằng cách nào mà những bông hoa đỏ thắm đó lại được cài trên ngực những thiếu nữ gần đó, tôi cũng có một bông trên ngực áo.
-Tuyệt siêu!!!!
Tôi reo lên hào hứng, tay chân cũng không làm chủ được mà múa may loạn xạ. Thiên Phong chỉ khẽ mỉm cười nhẹ, nụ cười hờ hững như có như không, lúc này tôi mới nhớ lại bàn tay tôi vẫn ở trong tay của cậu ấy, tôi thôi không múa may kích động nữa, ngoan ngoãn lặng im nắm tay cậu ấy, chúng tôi lúc này nhìn cứ như một cặp vậy.
Anh chàng ảo thuật gia kia lại tiếp tục màn trình diễn của mình, sau tấm khăn mỏng được mở rộng ra, một vệt sáng giống như đom đóm bay vụt lên hòa vào màn đêm mờ ảo quanh khán giả. Đám đông lại ồ lên phấn khích, tôi cũng bất giác nở một nụ cười thật hạnh phúc nhìn theo mấy đốm sáng đang bay đi xa dần kia rồi mới quay sang Thiên Phong và ngạc nhiên.
-Thiên Phong, cậu sao vậy?
Thiên Phong nhìn tôi hơi ngẩn ngơ, khuôn mặt cậu ấy lộ ra sự ngạc nhiên và có thứ gì đó rất khó diễn tả, đôi mắt đen thẳm không còn nhìn về một thế giới xa xôi như mọi khi nữa, mà nó đang chiếu thẳng vào tôi, trong veo và sâu thẳm. Tôi có cảm giác như hình bóng của mình tràn ngập trong màu đen trong veo đó, chúng tôi cứ đứng nhìn nhau, mặc cho không gian ồn ả, mặc cho dòng thời gian vùn vụt trôi qua, mặc cho dòng người đông đúc đang reo hò phấn khích.
Nhưng rồi một khắc sau đó tôi thấy đôi mắt đen thẳm kia cụp xuống, Thiên Phong không còn nhìn tôi nữa, bàn tay ấm áp mềm mại mang mùi hoa dại thơm dịu kia cũng buông ra rời khỏi tay tôi.
Tôi hụt hẫng…
Dường như có cái gì đó rất quan trọng rời khỏi tay tôi, trái tim tôi tự dưng nhói đau và trống rỗng. Bàn tay vừa mới nắm chặt tay tôi kia giờ đây hờ hững chơi vơi giữa không trung. Đúng lúc này anh chàng ảo thuật kia lại hóa ra một chùm ánh sáng lưu ly xanh biếc làm nó lan tỏa khắp nơi. Thiên Phong dường như tràn ngập trong thứ ánh sáng ấy, tôi lại càng cảm thấy cậu ấy mờ ảo hơn, xa vời hơn, và dễ biến mất hơn.
-Thiên Phong…
Tôi mấp máy môi, đôi mắt trong veo vẫn nhìn cậu ấy đang tràn ngập trong thứ ánh sáng xanh lơ huyền ảo kia. Thiên Phong đưa đôi mắt đen thẳm xa vời nhìn tôi bình thản.
-Xin lỗi…
Khóe môi đẹp đẽ của cậu ấy khẽ mấp máy, rồi cậu ấy quay đi nhìn theo luồng ánh sáng xanh đang bay vụt lên trời. Đôi mắt đen thẳm xa xôi trong phút chốc dường như có một bức màn sương che phủ, nó cho tôi nhìn thấy khoảng cách giữa tôi và cậu, nó cho tôi cảm giác như cậu ấy muốn cho tôi biết một điều gì đó, một điều gì đó mà tôi luôn sợ hãi mỗi lần nghĩ mình phải đối diện.
-Cậu về trước đi, tôi muốn đi một mình.
Cậu ấy nói với tôi và vẫn đứng im nhìn theo thứ ánh sáng huyền ảo. Tôi lặng im, không biết nên nói gì lúc này. Tôi muốn hỏi cậu ấy tại sao? Tại sao lại lại buông tay tôi? Tại sao không nhìn tôi nữa? Tại sao lại muốn tôi một mình quay về? Tại sao? Rất nhiều câu hỏi tại sao tôi muốn cậu ấy giải đáp, nhưng tôi không thể nói lên lời. Trái tim tôi trùng xuống vì thất vọng và lo sợ. Tôi sợ nếu hỏi Thiên Phong, đến một lúc nào đó, tôi sẽ nhận lấy một câu nói vô tình và tôi không còn được làm bạn với cậu ấy nữa. Tôi không chắc rằng kết quả sẽ đi đến mức đó, nhưng tôi không có can đảm để thử. Tôi không dám thử.
-Ờ…
Tôi khẽ gật đầu, cố nở nụ cười gượng gạo với Thiên Phong trước khi quay đi. Nhưng không hiểu sao ngay khi tôi quay lưng đi thì một giọt nước trong suốt nhòe ra từ khóe mắt tôi. Lạnh ngắt. Tôi khóc sao? Tôi khẽ đưa tay lên gạt đi, thì ra là nước mắt, vậy đúng là tôi đang khóc?
Tôi cố bước đi nhanh hơn, nhanh hơn nữa, rồi cuối cùng tôi nhận thấy mình đang chạy, tôi cắm đầu chạy, nhắm chặt mắt để những giọt nước trong veo kia nhòe ra nhanh hơn, để tim tôi đỡ nặng trĩu hơn, nhưng không hiểu sao nó vẫn cứ đau quá…
Đau quằn quại…
Đau nhức nhối…
Đau không chịu nỗi…
Chương 17: Có những thứ rất quan trọng ở ngay bên cạnh, nhưng vì vô tâm đôi lúc chẳng nhận ra
-Cậu làm vậy là có ý gì?
Giữa đám người đông đúc đang vây quanh anh chàng ảo thuật gia reo hò, không ai để ý một chàng trai đang nắm cổ áo một chàng trai khác tức giận.
-Thiên Lam?
Thiên Phong đưa đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào người đang đứng trước mặt mình. Rồi cậu chậm rãi gỡ tay người kia ra khỏi cổ áo.
-Đừng có hành động như trẻ con thế, Thiên Lam.
-Rõ ràng cậu biết Nhật Hạ thích cậu, sao lại thờ ơ với cô ấy như vậy? Thiên Lam trừng mắt tức giận.
Người con trai kia vẫn im lặng, ánh mắt đen thẳm vẫn thả về nơi xa xôi. Buồn…
-Nếu cậu không thích Nhật Hạ thì cũng đừng tạo cho con bé hi vọng để rồi nó phải thất vọng. Rốt cuộc thì cậu đang nghĩ cái quái gì vậy?
-Tôi không thể thích Nhật Hạ được. Thiên Phong cất tiếng, giọng nói mơ hồ, ánh mắt đen thẳm như vũ trụ xoáy sâu vào đôi mắt đang mở to tức giận trước mặt mình.
-Không thích? Thiên Lam cười nhạt rồi bất ngờ lao về phía trước.-Không thích thì có quyền làm nó tổn thương sao?
Một cú đấm rất nhanh được giáng thẳng vào mặt Thiên Phong, nhưng rồi nó không thể chạm đích. Thiên Phong lùi lại, bình thản như chẳng có chuyện gì. Thiên Lam hơi ngạc nhiên, cậu không nghĩ là tên nhóc ẻo lả trước mặt mình thân thủ nhanh nhẹn như vậy. Rõ ràng Thiên Phong không phải là một kẻ đơn giản như cậu nghĩ.
-Cậu đuổi theo Nhật Hạ đi! Thiên Phong nhìn người con trai trước mặt rồi hờ hững quay lưng đi.
-Cậu nói vậy là sao?
-Tôi…phải đến một nơi khác, không thể đi cùng Nhật Hạ được, cậu mau đuổi theo cô ấy đi. Để cô ấy đi một mình sẽ không an toàn.
Thiên Lam nhíu mày khó hiểu nhưng chàng trai kia đã quay đi rồi, không kịp để cho cậu thắc mắc

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô Gái Ðến Từ Hôm Qua – Nguyễn Nhật Ánh

Đòn trả thù cao tay của cô con dâu bị nhà chồng lừa cưới

Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3)

Hẻm Cụt

Em không chê nhà bạn trai nghèo, nhưng nghèo đến mức này thì thật choáng váng