Đáng tiếc không phải anh - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đáng tiếc không phải anh (xem 5681)

Đáng tiếc không phải anh

Như Yên nói lại một câu, “Bọn họ cũng không làm trái quy tắc trò chơi.”. Anh ta lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.


Đến lượt Hướng Huy quay bút, anh lặng lẽ nhìn tôi, sau khi dừng lại, đầu bút không thiên vị nhắm ngay tôi.


Trước trò chơi, tôi sớm đã quyết định chủ ý, cho dù là lời nói thật lòng hay đại mạo hiểm cũng được, nếu như vào trúng tôi, tôi chỉ lựa chọn uống rượu, tuyệt đối sẽ không để cho Hướng Huy có bất cứ cơ hội nào thăm dò nội tâm tôi.


Cho nên tôi tùy ý nói: “Lời nói thật lòng.”.


Không có người nào cướp hỏi vấn đề, ngay cả Trần Vũ Hoa cũng giữ im lặng, tựa như mỗi người đều biết rõ nên nhường cơ hội này cho Hướng Huy, vì thế anh không phụ sự mong đợi của tôi, nhấn mạnh từng câu từng chữ, “Em có thường xuyến nhớ lại quá khứ của mình hay không?”.


Lời vừa nói ra khỏi miệng, sắc mặt Trần Vũ Hoa thay đổi, những người còn lại đưa mắt nhìn nhau.


Câu này quả thực rất nặng, quả thực là công khai khiêu khích.


Tôi nghĩ mọi người cũng cho rằng tôi lựa chọn uống cạn ly rượu, nhưng tôi không làm.


Tôi nắm tay Trần Vũ Hoa, cùng đan mười ngón tay thật chặt vào tay anh, cười nhạt, bình tĩnh nói: “Từ trước đến giờ đều không có.”.


Tôi thấy Trần Vũ Hoa như trút được gánh nặng thở nhẹ một hơi.


Tôi thấy Hướng Huy thất bại cúi đầu, tự giễu cười.


Tôi thấy Chim To và Lăng Phong đưa ánh mắt khó hiểu nhìn nhau.


Tôi thấy Chu Xuân, Trình Anh và Như Yên vẻ mặt hổ thẹn.


Nếu như bây giờ tôi còn không nhìn thấy chuyện này là do Hướng Huy, Chim To và Lăng Phong thông đồng cùng nhau dò xét tôi, tôi thực sự có thể đâm đầu vào tường.


Tôi không do dự nữa kéo Trần Vũ Hoa, kiên định không nghi ngờ gì nói: “Chúng tôi còn có việc, đi trước.”.


Hướng Huy muốn giữ chúng tôi lại, cuối cùng, tay ngừng giữa không trung, thật lâu vẫn không buông xuống.


Trần Vũ Hoa đưa tôi về nhà, dọc đường đi im lặng không nói gì.


Sau khi xuống xe, tôi cách cửa kính xe hét lên với anh: “Trần Vũ Hoa, em ghét anh yếu đuối, ghét anh không có tự tin về bản thân, cũng ghét anh không tin tưởng em.”.


Anh vội vã lao xuống xe, mạnh mẽ ôm tôi vào lòng, tiếp theo là hàng loạt nụ hôn lên trán tôi, lên mí mắt, lên môi, một lần lại một lần, không ngại phiền hà.


Nụ hôn của anh mang theo chút đau đớn và lo lắng, hoàn toàn khác với sự dịu dàng như xưa của anh.


Thật lâu sau, anh ôm tôi thì thầm: “Diệp Tử, anh rất sợ mất em. Nhưng anh không nên hoài nghi em.”.


Tim tôi không hiểu sao thấy quặn đau, tôi ôm chặt lấy Trần Vũ Hoa, “Em sẽ không rời bỏ anh, vĩnh viễn không làm vậy.”. Giọng nói khàn khàn phát run, câu này là tôi nói với anh, cũng như nhắc nhở chính bản thân mình.


Chương 44


Chúng tôi đã yêu nhau rất sớm, cho nên từ bỏ cũng rất nhanh, dễ dàng nói ra lời hẹn, nhưng lại không muốn chờ đợi kết quả.


Ngày kết hôn còn một tháng nữa, tất cả công tác chuẩn bị cơ bản hoàn thành. Tôi lại càng trầm tĩnh, thường ngồi một mình trong căn nhà mới rộng rãi, suy nghĩ rồi lại tự dưng rơi vào trạng thái mơ hồ không lý do.


Như Yên nói chứng sợ hãi trước hôn nhân của tôi càng ngày càng nghiêm trọng. Trình Anh cười nói tôi muốn được lấy chồng đến sốt ruột, chỉ có mình tôi biết, có một trở ngại tôi vẫn chưa vượt qua được.


Giữa trưa hôm đó, tôi từ chỗ khách hành đi ra, cũng gần một giờ.


Thành thật mà nói, vừa rồi gặp vị khách rất khó tính, may mà cuối cùng cũng thuyết phục được cô ấy kí hợp đồng.


Tôi day day huyệt thái dương, dường như mỗi lần đi đàm phán kí hợp đồng, không chỉ có kiến thức chuyên môn xuất sắc mà còn phải có miệng lưỡi ba tấc không nát.


Không muốn về công ty ngay, chẳng dễ gì mới có được hợp đồng, dành một buổi chiều lười biếng cũng không nhiều nhặn gì.


Một số những con người mang bóng dáng giống sinh viên đi ngang qua tôi, thanh niên tươi trẻ, tinh thần năng động, tôi như thấy hình ảnh mình lúc mới tốt nghiệp.


Nơi này cách đại học J không xa, tôi cũng không biết sao muốn trở về thăm trường cũ, từ sau khi tốt nghiệp, cảm giác trước nay chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này.


Qua tiệm cháo bác Vương, mùi hương xông vào mũi, biết vậy nên cái bụng đói bắt đầu kêu vang.


Tôi dừng bước, do dự một lúc mới đi vào.


“Cô bé đã lâu không tới.” Bác Vương nhìn thấy tôi vẫn luôn nhiệt tình như vậy. Dù sao những năm gần đây tôi cũng được xem như khách quen.


“Dạ, công việc gần đây của cháu rất bận.” Tôi nhỏ nhẹ đáp lại.


Bà cũng không hỏi tôi dùng cái gì, thực đơn vốn đã quen thuộc, “Mang lên sớm thôi, chờ chút nha.”.


Tôi gật đầu.


Đã hết giờ cao điểm ăn trưa, tiệm ăn cũng chỉ còn tốp năm tốp ba mấy người khách, nhưng lại cứ gọi hết một bát lại một bát, cũng không có thời gian rảnh rỗi.


Bưng cho tôi bát cháo là một chàng thanh niên khỏe mạnh, làn da ngăm đen, nhìn qua là người trung hậu thành thật. Thấy bác Vương đang vội vàng thu dọn bát đũa bàn kế bên, tôi thuận miệng hỏi: “Đây là người làm mới ạ?”.


Chàng trai cười mỉm cười, chẳng hề trả lời, bác Vương cười tít mắt: “Nó là con trai bác.”.


Tôi hơi ngạc nhiên, bác Vương lại nói tiếp: “Cuối cùng bác cũng tìm được nó.”. Nét mặt bà đầy sức sống, đáy mắt hiện lên ý cười.


“Chúc mừng bác, cuối cùng bác cũng chờ đến ngày này.” Tôi phát ra lời chúc phúc từ nội tâm.


“Cô bé à, cháu nhất định sẽ chờ được cậu ấy.” Bác Vương nói thâm ý.


Tôi cảm thấy bối rối, mặt đỏ lên. Tâm tư của tôi chưa từng qua được mắt của bà.


Cầm chiếc thìa tùy ý khuấy cháo, đây đều là chuyện quá khứ, bác Vương ở nơi này chờ con trai, còn tôi, cho dù đợi đến khi anh trở về, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bởi vì chúng tôi mãi như hai đường thẳng không còn giao nhau nữa.


“Đừng nản lòng, còn nhớ lời bác từng nói không, chỉ cần kiên trì nhất định có hy vọng. Cháu thấy đấy nguyện vọng của bác gần như không thực hiện được, giờ đây đã trở thành sự thật, cháu cũng sẽ như vậy.” Bác Vương vui vẻ an ủi tôi.


Tôi ngẩng đầu, cười cảm kích. Không biết nên giải thích cái gì, bà là người tốt bụng, bà hy vọng mọi người đều có thể tìm được hạnh phúc như bà, vì thế tôi nên để bà thỏa mãn tâm nguyện nhỏ nhoi đó.


Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.


Áo sơ mi trắng, cà vạt màu xanh ngọc, âu phục màu xám bạc khoác lên cánh tay, phong thái nhẹ nhàng, tự nhiên không miễn cưỡng.


Anh bước nhanh hướng đến chỗ tôi, “Anh có thể ngồi chỗ này được không?”. Tiếng nói êm tai, nụ cười ấm áp, dường như mọi thứ chỉ mới như ngày hôm qua.


Tôi nắm chặt ngón tay, cho đến khi các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, “Mời anh ngồi, tôi ăn no rồi, đi trước một bước.”.


Tôi đặt tiền xuống rồi đi, anh gần như ngay lập tức chặn đến trước mặt tôi, “Diệp Tử, anh có lời muốn nói với em.”.


“Chúng ta không còn gì để nói cả.” Tôi không quay đầu lại nhìn.


Anh đuổi theo ra tiệm cháo, rồi bắt lấy tôi.


Tôi vung tay anh ra, cắm đầu chạy như điên.


Sau khi chạy được mấy trăm mét, phát hiện thấy

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ai cũng nói mình dại khi lấy anh nhưng 5 năm sau mình khiến mọi người sửng sốt

Làm dâu

Xem tử vi ngày 22/03/2017 Thứ Tư của 12 cung hoàng đạo

Người đến đúng thời điểm sẽ là người cuối cùng…

Thấy chồng vui vẻ với thư kí trên xe hơi, vợ âm thầm làm điều này khiến chồng và nhân tình chết sững