Đáng tiếc không phải anh - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Đáng tiếc không phải anh (xem 5740)

Đáng tiếc không phải anh

nhíu mày lại, cười nhạt.


Tôi bị anh làm cho tâm trí hoảng loạn, bắt lấy cánh tay anh lay mạnh, “Em đi chính là vì không muốn anh lại dùng mỹ nam kế với em.”.


Anh nâng tay, ấn nhẹ ngón tay vào trán tôi, trong mắt tràn đầy ý cười vì mưu kế thực hiện được.


“Chúng ta đi mua ít hoa quả, hay là vài thực phẩm dinh dưỡng, đúng rồi, ba mẹ anh bình thường uống loại thuốc bổ nào?” Tôi cứ thế nói, Hướng Huy ôm hai vai tôi, hai tay bận vậy nhưng vẫn rảnh rỗi nhìn tôi.


“Làm sao?” Tôi trừng lớn mắt.


Anh cười nhẹ, “Em rất có tiềm năng làm hiền thê, lương mẫu.”.


Tôi không thèm để ý anh, anh lại giữ chặt tôi, “Không cần tiêu pha vậy.”.


“Nhưng như vậy không tốt lắm đâu.” Tôi do dự nói.


Anh véo chóp mũi tôi, “Anh nói không cần là không cần.”. Tôi không nghi ngờ gì anh đúng là đồ bá đạo.


“Vậy được rồi.” Tôi nhún vai, anh đã nói như vậy, tôi còn có thể làm thế nào được.


Đi vào trong khu chung cư cao tầng, đến thang máy, Hướng Huy ấn vào nút tầng mười hai, tôi hít sâu một hơi, hình như vừa nãy cũng không lo lắng đến vậy.


Chìa đầu một đao, lui đầu cũng là một đao, vì sao bỗng nhiên tôi lại có cảm giác như lên pháp trường hành hình thế này.


Đúng là tôi nghĩ ngợi hết sức lung tung, một tiếng “Đinh đông”, cửa thang máy mở ra.


Hướng Huy dắt tay tôi, tôi giãy dụa vài cái không thành công.


Anh lấy chìa khóa mở khóa, trong bụng tôi nghĩ sẵn trong đầu, cân nhắc dùng lời nói thế nào làm mở đầu để không có vẻ đột ngột.


“Diệp tiểu thư, mời.” Anh làm một cử chỉ đưa tay khiến tôi bật cười.


Vừa mới vào cửa, một vật lông mượt mà chạy tới đón chào tôi, tôi không hề nghĩ ngợi giơ tay nhận lấy, sau khi nhìn rõ, bị dọa hét toáng “Oa Oa”.


“Sao, sao vậy?” Từ bên trong một người phụ nữ đi ra, làn da ngăm đen thô ráp, dung nhan già nua, nhìn thoáng qua thì không có chỗ nào giống Hướng Huy.


Bà ôm con chó nhỏ bị tôi ném xuống đất, con chó đáng thương liếm đầu lưỡi đòi hỏi, bà hiểu ý vuốt ve bộ lông rậm mềm mại, cười nói: “Đừng sợ, Cát Toa Toa sẽ không cắn người.”.


Tôi bối rối, lần này toi rồi, tính thế nào cũng không nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt mẹ chồng tương lai lại trong hoàn cảnh như vậy.


Cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, đến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn, tôi ấp úng nói không ra lời.


Tôi cảm thấy chán nản sao Hướng Huy không đến giúp tôi giải vậy, anh nhìn sang người phụ nữ trung niên, lễ phép chào hỏi, “Dì à, cô ấy là bạn gái con.”.


Ơ, không phải mẹ anh, tôi vô thức thở phào.


Dì nheo mắt cười cười, “Đã thu xếp sạch sẽ, dì cũng nên đi thôi.”. Nói xong, bà bế con chó gửi vào vòng tay tôi, tôi lui về sau một bước dài, kiên quyết không chìa tay ra.


Hướng Huy cố nén cười ôm con chó nhỏ, đưa dì ra cửa, anh quay lại trêu tôi, “Em không phải luôn cho rằng mình không sợ trời không sợ đất sao?”.


Trong phòng khách có đặt một cái gương lớn phản chiếu sắc mặt tái nhợt của tôi lúc này, tôi từ nhỏ chỉ sợ chó, không rõ vì sao, tóm lại đã nhiều năm cũng vẫn không thay đổi.


Tôi bĩu môi, ánh mắt Hướng Huy khó hiểu nhìn kĩ tôi, đặt con chó xuống đất dỗ, “Ngoan, Toa Toa, tự đi chơi đi.”. Cái mũi hồng nhạt hít ngửi hai cái, đôi mắt to thận trọng cảnh giác quét qua tôi, lắc thân thể vàng nhạt bao phủ lông rậm, đuôi ngắn dựng thẳng hấp tấp chạy đi.


“Tới đây ngồi.” Hướng Huy vỗ chנngồi bên cạnh.


Tôi liếc xéo anh, hung hãn nói, “Rửa tay trước đã.”.


Thừa dịp anh đang ở toilet rửa tay, tôi quan sát sơ qua căn nhà độc đáo hai phòng.


Phòng khách bố trí đặt bộ sô fa một bên, rất hiện đại, đối diện đặt kệ tủ TV, góc tường kê cái tủ lạnh, không có gì khác cồng kềnh, khiến cho phòng khách to lớn càng có vẻ trống trải, kết hợp mọi chỗ lại, tôi đi đến kết luận chỉ hai chữ: đơn giản.


Hướng Huy ném gói bánh Oreo tới, “Đói thì ăn tạm cái này trước.”.


“Vâng.”, tôi mở gói bánh, cắn nửa cái bánh quy đầy miệng, “Anh có muốn ăn hay không?”. Ngẩng đầu kinh sợ khi thấy anh xuất hiện với một chiếc tạp dề khoác trên người, suýt nữa cười phát choáng.


Nhưng nhìn bộ dạng thông thạo của anh thế này, lại rất có phong cách đàn ông gia đình.


Tôi bất giác cười.


Anh tinh tế cảm thấy được cái gì, lông mày khẽ nhếch, “Tới đây giúp anh làm vài thứ.”.


Tôi ngoan ngoãn đi qua, nghe theo lấy thịt đông từ tử lạnh, anh cười tít mắt vỗ đầu tôi, “Trong tủ lạnh có đồ uống và hoa quả, trong kệ tủ TV có đĩa phim và tạp chí, em sẽ không nhàm chán đâu, anh sẽ chuẩn bị rất nhanh.”.


“Anh định nấu ăn thật à?” Tôi vẫn thủy chung ôm thái độ hoài nghi.


Anh làm bộ giơ con dao thái trong tay dọa, tôi chạy vội ra ngoài.


Tạp chí toàn kiểu tài chính và kinh tế, tin tức bất động sản, không hứng thú.


Đĩa phim tất cả đều là phim chiến tranh, tôi trước giờ không xem.


Tôi chán nản, ngồi lên ghế sô fa, tùy tiện mở một kênh, đang chiếu một bộ phim già cỗi “Tân Bạch nương tử truyền kì”, thấy Hứa Tiên và Bạch Xà tranh luận đối thoại tình cảm, tôi ngáp vài cái.


Cảm giác dưới chân ngưa ngứa, tôi ngửa đầu ra xem, con chó nhỏ Toa Toa không biết từ đâu chạy ra, đang liếm láp ngón chân tôi, tựa như có mùi ngon.


Đầu óc tôi thoáng chốc trống rỗng.


Một phút tôi mới phản ứng kịp, “Hướng Huy, anh mau đến đưa nó đi, a a a a…”. Tôi khóc nước nở hô to gọi nhỏ, Hướng Huy từ phòng bếp lao tới, trong tay còn cầm thìa, thấy tình cảnh lúc này, cất tiếng cười to.


“Anh còn đứng đó làm gì? Còn không ôm nó đi?” Tôi như sắp bật khóc lần nữa, thân thể phát run rẩy.


“Đây là phương thức nó thể hiện tình cảm yêu mến đấy.”


“Em thà không muốn.”


Hướng Huy kéo con chó nhỏ, nó bốn chân nhảy loạn, hai mắt đen nháy như chịu bất công nhìn chằm chằm tôi.


Tôi mím môi, cũng trừng mắt nhìn nó, đồ chó thúi, ngay cả ngón chân của tôi cũng xem như cục xương thịt.


Hướng Huy thấy biểu tình của chúng tôi cười không ngừng, tôi mạnh mẽ yêu cầu, phải nhốt con chó nhỏ ngoài ban công.


Cho đến khi Hướng Huy khép lại cửa sân phơi, tôi mới thở phào một hơi.


Hướng Huy không ngừng lắc đầu, “Thực sự chưa thấy em sợ cái gì như thế này.”.


Tôi không phản bác được, vẫn tiếp tục xem phim truyền hình.


Khoảng nửa giờ sau, Hướng Huy đi ra phòng bếp, cởi tạp dề xuống, gương mặt anh hiện nụ cười vui vẻ, “Dọn cơm.”.


Tiêu chuẩn ba món ăn một món canh, hâm lại thịt, ớt gà cay, cải bắp xào cay, canh chua cay.


Rất tốt, chắc chắn là anh cố ý.


“Anh biết rõ em không ăn cay.”. Tôi bình tĩnh nói.


“Nhưng đây là chuyên môn của anh”. Anh già mồm nói lẽ phải.


Được rồi, coi như em nể mặt anh.


Tôi cầm đũa rồi lại buông xuống, “Không cần đợi bác trai bác gái (bá phụ bá mẫu) về sao? ”.


“Không cần.” Anh đáp đơn giản rõ ràng.


Lấy đũa gắp miếng thịt ăn thử, vị tương đối khá.


“Không nghĩ đến đấy.” Tôi nhẹ nói.


Anh không ngẩng đầu hỏi, “Thế nào?”.


Tôi cười, “Rất có tiêu chuẩn c

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau! Voz

7 Ngày Để Giữ 1 Tình Yêu

Người nhà

Truyện Mình Chia Tay Rồi Mà Em Full

Vợ sắp cưới hẹn hò với trai lạ đến 3 giờ sáng