“Đó chỉ là, ra tay vào buổi tối tương đối thuận tiện thôi! Đây là kiến thức thông thường ngươi có hiểu hay không.” đồng chí Tiểu Dương buồn bực lấy tay vò đầu.
Ta vỗ vỗ bả vai đồng chí Tiểu Dương: “Thật sự là hứng thú và sở thích đều được kết hợp, nhất cử lưỡng tiện!” Sau đó nhìn hắn tán thưởng.
Dct còn đang muốn phản bác, xe ngựa lại đột nhiên ngừng.
Lại gặp phục kích? Ta phản xạ có điều kiện liền nghĩ. Nhưng ngay lập tức Thanh Y liền đi vào.
Thật may mắn bản thân ta rốt cuộc không có não quạ đen. Đại biến thái cùng đồng chí Tiểu Dương đều biến sắc, dị thường trầm trọng. Ta lúc này mới phát hiện trên tay Thanh Y cầm theo một con chim lạ. Đương nhiên không phải là Tiểu Chu Tước rồi. Là một con giống như chim bồ câu, nhưng lông vũ lại dài hơn chim bồ câu một chút, hơn nữa còn có màu lam.
Đại biến thái nắm quyền, nói với Dương Chi Hách: “ta có chút việc phải đi trước xử lý, ngươi…trước đánh xe đến thành trấn phía trước chờ ta.” dứt lời liền cùng Thanh Y trong nháy mắt phi thân rời đi.
Nhìn Đại biến thái nhanh chóng rời đi xong, ta yếu đuối thương lượng với đồng chí Tiểu Dương: “Hay là chúng ta trốn đi.”
“Ngươi cũng đừng làm loạn nữa, thấy con dị điểu vừa rồi không? Đó là phương tiện liên lạc khẩn cấp dùng trong lúc bên phía Tư Đồ tiểu tử xảy ra chuyện lớn. Hắn lần này có thể…còn sống trở về hay không ta cũng không dám cam đoan, ngươi bớt loạn chút đi.”
Nghe Dương Chi Hách nói như vậy, ta không hiểu sao tâm lý lại thấy rất căng thẳng, làm sao vậy? Ta hình như … không hy vọng Đại biến thái gặp chuyện không may? Nhưng ngoài miệng ta vẫn không phục, nói với Dương Chi Hách: “Sao ngươi lại biết rõ ràng chuyện bên Đại biến thái như vậy, còn quan tâm…cái tên Đại biến thái kia đến thế chứ! Còn nói ngươi không phải là người của Đại biến thái nữa đi.”
“Ta thực sự không phải người của hắn, Tư Đồ là của ta…” đồng chí Tiểu Dương đột nhiên dừng lại. “Tóm lại, mặc kệ hắn làm bao nhiêu chuyện đáng chết, ta vẫn không thể trơ mắt nhìn hắn gặp chuyện không may được-.”
Tư Đồ hắn là của ta -…Tư Đồ hắn là của ta -…Tư Đồ hắn là của ta -…Ta thề, thân là một hủ nữ, làm như lúc ta nghe được đồng chí Tiểu Dương thốt ra những lời này, ta kích động, ta sôi trào. Không ngờ nha, đang nhiên vô tình nghe được đồng chí Tiểu Dương tuyên bố có thâm tình với Đại biến thái! Không trách được sao đồng chí Tiểu Dương lại có thể tùy ý đi tìm Đại biến thái, không trách được sao đồng chí Tiểu Dương ‘cố ý’ để cho Đại biến thái đuổi theo.
Thấy thần thái đồng chí Tiểu Dương nghiêm túc – lo lắng – không yên, ta cảm động – cầm lấy hai tay đồng chí Tiểu Dương: “Yên tâm đi, Đại biến thái biến tahi1 như vậy, nhất định không có việc gì-! Ta ủng hộ ngươi! Chúng ta đến thành trấn phía trước chờ hắn!” Vì tình yêu của đồng chí Tiểu Dương và Đại biến thái, ta đây dù có hy sinh một chút nho nhỏ có đáng gì. Ta hoàn toàn say mê ~
Tới thành trấn, trong lúc chúng ta đang xếp đồ dọn vào khách sạn, Tranh Nhiên len lút rời khỏi. Ta có chút lo lắng.
Nàng…sẽ không chạy đi tìm ngân châm về gây thêm bát nháo loạn xí ngầu nữa chứ = =!
Nhưng xét thấy cấu tạo não của nàng tương đối kỳ lạ, hơn nữa đồng chí Tiểu Dương lại lo lắng chuyện Đại biến thái, chúng ta cũng không có hơi sức để ý đến nàng.
Lúc ăn cơm chiều, ta nhịn không được nói cới Dương Chi Hách: “Ngươi đã lo lắng như vậy sao không đi qua nhìn xem thế nào rồi. Ta cam đoan, chúng ta quyết không bỏ chạy, trái lại ở đây chờ ngươi trở về!”
“Không cần, tính hắn ta rất hiểu, dù là chuyện lớn gì cũng sẽ không cần ta hỗ trợ-” đồng chí Tiểu Dương thở dài.
A…Sao a… Thụ ngượng ngùng lại nhu tình với công….Thật là đẹp quá đi…
“Cố gắng lên, ta ủng hộ ngươi!” Ta bơm cho đồng chí Tiểu Dương chút hơi.
đồng chí Tiểu Dương khó hiểu liếc mắt nhìn ta. Sau đó chỉ vào hướng Tranh Nhiên vừa bước vào cửa khách sạn, nhỏ giọng nói bên tai ta: “Ya xem ngươi cũng…trước nên dùng mê cổ hỏi nàng một chút, vừa rồi nàng mới chạy ra ngoài làm cái gì a!”
Ta nhăn nhó mặt mày khó xử, …Ta thật sự không muốn quay qua một người phụ nữ và nói : Cho ta công ngươi chút đi. Orz.
Nhưng mọi chuyện cẩn thận một chút vẫn hơn, Tranh Nhiên không có gì, nhưng tốt nhất cũng không được xem thường người đứng sau lưng Tranh Nhiên là Yến Vương. Đúng vậy, ta từ miệng Tranh Nhiên biết được, Yên Vương dự định thừa dịp Đại biến thái không có ở đây đến đánh lén chúng ta, bây giờ đang chuẩn bị nhân mã, đến khi trời tối liền ra tay.
“Trời vừa tối xong liền ra tay?” Dương Chi Hách nghe ta thuật lại xong, xác nhận.
“Ừm. Tranh Nhiên nói như vậy-, nhưng không biết Yến Vương có nói kế hoạch thật sự cho Tranh Nhiên hay không thôi.” Ta có chút lo lắng.
“Nh7 vậy đi, chúng ta…trước mặt Tranh Nhiên cứ làm như không có chuyện gì. Việc Đại biến thái rời đi là đột xuất, Yên Vương trước đó chưa có chuẩn bị, chắc sẽ không thể tuyển đủ người để tối nay ra tay. Ta bây giờ lập tức đi tìm nơi ở kín đáo, sáng sớm ngày mai không cho Tranh Nhiên biết, chúng ta liền bí mật rời đi.”Dương Chi Hách nói.
Ta gật đầu đồng ý rồi trở lại phòng, nhưng lại không ngủ được. Bất quá, ta không ngủ được lại là điều may mắn. Bởi vì nửa đêm có người len lén mở cửa đi vào phòng ta!
Ta thông qua dáng người có thể kết luận, lại là Tranh Nhiên = =! Ai, tiểu tổ tông của ta ơi, ngài làm ầm làm ĩ như vậy vẫn còn chưa đủ sao a!
Chỉ thấy Tranh Nhiên nín thở nhẹ chân đi tới gần bên giường ngủ, sau đó tay phải chậm rãi giơ lên. Thông qua phản xạ ánh sáng yếu ớt, ta có thể nhìn thấy trên tay nàng nắm cái gì, chính là một thanh tiểu đao, viền đao còn mơ hồ lóe ra ánh sáng màu lam!
Chương 39: Nhị Nữu Có Thai ?
Trong lòng ta khẽ thở dài, lần này còn đổi qua dùng đao cơ đấy? Đợi Tranh Nhiên tới gần, ta nhanh chóng lật mình trở dậy tính tay không đoạt đao. Vốn lấy võ công thời hiện đại của ta mà nói thì tay không đoạt đao là chuyện rất dễ dàng, hơn nữa bây giờ còn có ‘Mạc kế’ thì chuyện đoạt đao từ tay Tranh Nhiên lại càng thành thạo như trở bàn tay.
Chỉ là, ai biết được, Tranh Nhiên kia thấy ta đột nhiên lật mình trở dậy, ngược lại ách…thét lên một tiếng kinh hãi, tiểu đao trong tay cũng cùng với tiếng la thất thanh này mà rơi xuống.
“Nhị Nữu…Tỷ?” Giọng nói Tranh Nhiên điềm đạm đáng yêu.
= =! Lạy ngươi luôn, rốt cuộc là ai giết ai? Ta đang suy nghĩ kế tiếp phải đối phó với cái…Tiểu Tranh Nhiên luôn làm ta đau đầu này như thế nào thì lại nghe thấy một tiếng rống vang lên, sau đó người trước mặt lập tức ngã xuống đất.
Phản ứng đầu tiên của ta là, nghĩ đến không biết có phải Đại biến thái đã trở về đả thương Tranh Nhiên hay không ta. Nhưng thời gian trôi qua đã lâu cũng không thấy động tĩnh. Ta thắp lên ngọn đèn trong phòng mới phát hiện, thanh tiểu đao lúc nãy từ trong tay Tranh Nhiên rớt xuống…cắt trúng bắp chân phải của nà

