(*) một lít gạo nuôi ân nhân một đấu gạo nuôi kẻ thù: có nghĩa nếu bạn đưa ra giúp đỡ nhỏ trong khi người ta gặp khó khăn người ta sẽ biết ơn bạn, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy sau khi vì một lý do gì mà không giúp đỡ nữa thì bạn sẽ trở thành kẻ thù của người đó.( lít, đấu: đơn vị đo lường lượng gạo thời xưa, 1 đấu = 10 lít)
Chương 254: Khoai Lang Phiến
Thời điểm Tử Tình còn đang rối rắm bất định, Tiểu Lam tới nói, Tử Vũ dẫn theo hai người Ngũ Thị cùng Dư Thị tới, các nàng đến vấn an Hà thị cùng Thẩm thị, rồi muốn đến Tình Viên thăm Tử Tình.
“Ngày ấy nghe ngươi nói cái gì mà đắp mặt, vừa nói với đường tẩu, ai mà biết nàng còn gấp gáp hơn cả ta, hôm nay nhất định phải kéo ta cùng đến đây.” Ngũ Thị thấy Tử Tình, cười nói.
Tử Tình đưa hai người vào phòng phía Tây, sai Tiểu Lam đi chuẩn bị đồ.
“Tẩu tử hôm nay chính là đến đắp mặt sao?” Tử Tình thấy Dư Thị dường như có chuyện muốn nói, hỏi.
“Là như vậy, Tử Tình, ta cùng Tân Phúc tẩu tử ngươi thương lượng, có thể tìm cho hai người chúng ta việc gì làm hay không? Tuy rằng sinh kế trong nhà không phải lo, nhưng thứ nhất bọn nhỏ dù sao vẫn còn nhỏ, tương lai còn nhiều chỗ phải dùng đến bạc. Thứ hai, chúng ta suốt ngày không làm việc gì, cũng không quá tốt, đến cơm cũng là đi theo ăn chung cùng mọi người.” Dư Thị hỏi.
Tử Tình vừa nghe, còn có chút ngoài ý muốn, nàng biết nhà Dư Thị cũng là ở Lâm Sơn là một trấn trên , trong nhà không phải xuất thân nông thôn, hẳn là không có làm qua, bình thường ở nhà cũng là trông đứa nhỏ làm việc nhà, không nghĩ tới sau khi đến Khang trang, lại còn muốn tìm việc để làm, cũng là cái khó có được.
“Vậy không biết biểu tẩu có thể làm một chút cái gì?”
“Ta nói một câu thật lòng, muội tử đừng nóng giận, chê ta không biết tốt xấu. Là như vậy, người trong Khang trang càng đến càng nhiều, một mình Hoàng bà tử cũng vội chân không chạm đất, ta nghĩ, không bằng chúng ta những người có gia thất, vẫn là tách ra ăn, bây giờ chỉ có hai nhà chúng ta, nhưng là, ta nghe nói, tương lai ngươi còn muốn mua thêm người, còn có, đứa nhỏ trong này cũng mỗi một năm mỗi một lớn, thành thân, lại có đứa nhỏ. Không bằng tự mỗi nhà sống riêng đi, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muội tử đem định mức tiền ăn mỗi ngày phân cho mỗi nhà, chẳng phải muội tử cũng bớt việc? Cũng bớt phải mua một người ở phòng bếp. Chúng ta cũng thích hợp, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó.” Dư Thị nói một hơi dài như vậy, có chút ngượng ngùng nhìn Tử Tình.
Tử Tình nhìn nàng một chút. Nhìn lại Ngũ Thị một chút, chỉ sợ chủ ý này là Ngũ Thị nghĩ ra, Ngũ Thị chưa từng sống khổ bao giờ, cùng một đám nông dân ăn cơm chung khẳng định cảm thấy không được tự nhiên, lại ngại nói, muốn tự mình làm, lại không bỏ được số định mức này. Phải ăn chung một hồi, thấy Dư Thị đến, mới ra chủ ý này.
“Cái này thì có cái gì không được, số định mức tiêu chuẩn một ngày của Khang trang là một nam tử tám văn, nữ tử tám văn. Chỉ là như vậy, Tân Phúc ca phải thêm một chút chuyện. Tẩu tử cũng là nhắc nhở ta, về sau cứ làm như vậy đi, bằng không, phòng bếp cũng vội chân không chạm đất, còn lại phải mua một người, lát nữa ta phân phó Lâm An một tiếng.” Tử Tình nghĩ này yêu cầu coi như hợp lý, đứa nhỏ hai nhà này cộng lại cũng không ít, Hoàng bà tử quá bận rộn đúng là có chút lực bất tòng tâm. Cứ như vậy, đỡ phải mua người.
Lúc này, Tiểu Lam đem mặt nạ đã chuẩn bị tốt tới, hầu hạ hai nàng nằm ở trên giường la hán, Ngũ Thị cười cảm thán nói: “Hôm nay ta cũng đi theo mượn ánh sáng của muội, để cho người ta hầu hạ. Có tiền vẫn là tốt.”
“Vậy tẩu tử có tiền thì muốn làm cái gì? Tân Phúc ca mấy năm nay cũng kiếm được không ít đi? Lại không có gánh nặng lão nhân.”
“Ta muốn có tiền như ngươi vậy, mỗi ngày thay một thân xiêm y xinh đẹp, hồi còn nhỏ, ở trong thành, thấy tiểu thư nhà có tiền đi ra, tơ lụa lăng la, cũng không biết là cái chất liệu tốt gì, chỉ là cảm thấy đẹp mắt vô cùng. Sau này sau khi thành thân, trong tay ta có bạc, liền xin ca ngươi, cho ta mua một khối lụa hoa lệ nhất, Tử Tình, ngươi cũng đừng chê cười ta đấy?” Ngũ Thị nói.
“Chê cười ngươi cái gì? Ta khi đó chỉ sợ đến cơm cũng ăn không đủ no, xiêm y xinh đẹp không dám nghĩ đến.” Tử Tình nhớ tới khi mình vừa tới kia một thân quần áo nhìn không ra màu sắc, còn nói là nhặt được tiện nghi của Tử Bình. Xem ra, chuyện trên đời này, nhân quả tuần hoàn thật sự không có xác định.
“Đúng rồi, Tử Tình, ta thêu thùa cũng không tệ, không bằng, ta cũng làm chút hà bao đưa cho muội phu đưa đi, phòng thêu bên kia muốn vội không dậy nổi, có việc cũng có thể kêu ta giúp đỡ một chút một chút cho đỡ vội.” Dư Thị nói.
“Không bằng ngươi chuyên tâm làm hà bao đi, phòng thêu thùa ta còn có thể giúp đỡ vài phần vội, cũng không thể để muội muội nuôi trắng ta.” Ngũ Thị nói.
Những lời này vẫn còn xuôi tai, còn không phải không có một chút đáng khen nào, Tử Tình thầm nghĩ. Khi đang nói chuyện thời gian đã đến, Tiểu Lam giúp các nàng rửa sạch mặt, đều vừa tự sờ mặt mình, vừa soi gương, đều cười nói: “đúng là nhẵn nhụi hơn.”
Hai người cười hì hì dắt tay nhau rời đi, Tử Tình bị một lần náo này, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, ít nhất không hề rối rắm chuyện Tăng Thụy Khánh nữa.
Tết Trung thu rất nhanh đã đến, Lâm Khang Bình không trở về, Thẩm Bảo Phúc cũng không về nhà, đoán chừng là theo Lâm Khang Bình cùng vào kinh, vốn là Tử Tình định đón hai nhà bọn họ đến Tình Viên đón lễ, ai ngờ hai nhà đều cự tuyệt, nói hai nhà bọn họ ở chung một chỗ, dù sao người trong thôn trang cũng không thiếu, cùng một chỗ ngắm trăng rất náo nhiệt.
Cuối tháng Tám tháng, Tử Lộc cùng Tử Thọ đã trở lại, nhưng là đợi hơn nửa tháng cũng không có tin tức, hai người cũng biết là sẽ thi rớt, Tử Thọ rớt cũng không sao, dù sao cũng là lần đầu tiên, dọn dẹp một chút đồ rồi trở lại Châu học đọc sách như trước. Tử Lộc nói cái gì cũng không đi Châu học, nói đã đó học năm năm, tiên sinh nên dạy cũng đã dạy không sai biệt lắm rồi, còn không bằng ở nhà tự đọc ba năm sách: “Ba năm sau, con nếu như còn không đậu, con sẽ không thi nữa, tìm một công việc nuôi cả nhà. Cha, nương, các người cũng đừng quản con, trong lòng con đều hiểu.” Tử Lộc nói.
“Nói bậy, ngươi mới bao nhiêu tuổi? Người ta ba bốn mươi tuổi còn tiến vào trường thi không phải là có rất nhiều? Ngươi đã bắt đầu nản lòng rồi?” Tăng Thụy Tường tuy rằng không xem trọng Tử Lộc, nhưng đến cùng cũng là con mình, vẫn là hi vọng đứa nhỏ có thể đi xa hơn một chút.
“Cha, Tình nhi đã từng nói với con một câu, khoa khảo này là giống như thiên quân vạn

