Tháng tư, Thẩm thị dẫn Tử Lộc về nhà, vượt qua kì thi phủ, tuy thành tích không cao nhưng cả nhà rất vui mừng, bởi vì Tăng Thụy Tường nói Tử Lộc đã cố gắng hết mức rồi, hắn vỡ lòng khá trễ. Thẩm thị làm một bàn đồ ăn vô cùng náo nhiệt chúc mừng.
Buổi tối, ở thư phòng, Tử Tình đem chuyện nhị cô nói ra, đương nhiên còn chuyện 30 lượng bạc nữa, Thẩm thị suy nghĩ một hồi, nói: “Tình nhi, con làm rất đúng, nương thật vui vì con hiểu chuyện, nhị cô của con cũng quá khó khăn, hoàn cảnh của nàng khác nhà đại cô của con, bên địa cô kia thì nhận được phúc lại không biết cảm ơn, thầm nghĩ không làm mà hưởng, một mặt tính kế người khác, nhị cô của con thì sức khỏe ốm yếu, làm lụng vất vả không được, bản chất vẫn là lương thiện phúc hậu, ít nhất vào lúc ta khó khăn, biết bắt tay giúp ta chăm sóc các con.”
Ngừng một chút, Thẩm thị vừa cười nói: “Nhưng mà, Tình nhi cũng có vốn riêng mà? Sao không lấy để tiếp tế nhị cô hả?”
Tử Tình nghe xong, cười cười, nói: “Nương, trong tay con nào có bạc, không phải đều cho Khang Bình mang đi sao?”
“Tình nhi, không thể nào, còn chưa lập gia đình đã bắt đầu thế rồi, quả thật là co gái lớn không dùng được mà.” Tử Lộc trêu ghẹo, rước lấy một cái xem thường của Tử Tình.
“Mà con từ nhỏ đã có chủ ý, cũng là đứa gan lớn, đem vốn riêng giao cho một người ngoài, mệt con còn nghĩ lí do để đưa nữa chứ? Mà con vận khí cũng không kém, từ hơn mười lượng bạc, bây giờ đã hơn 100, ta mà sớm biết tiểu tử này là con rể của ta, cũng giao bạc cho hắn quản lý, bây giờ không phải ta đã làm một đại phú bà sao?”
“Nương nghĩ đi đâu vậy, chỉ sợ lúc nương giao bạc cho hắn, người ta lại không muốn tỷ tỷ, trực tiếp ôm bạc chạy.” Tử Hỉ cười nói, Tử Tình đi lên cho hắn một cước, Tử Hỉ đã liệu trước, nhảy dựng né tránh, còn cố ý chọc giận nói: “Tỷ, ngươi phải thay đổi đi chứ, mỗi lần đều dùng chiêu này.”
Thẩm thị nói xong, không biết nghĩ tới cái gì, búng trán Tử Tình: “Đứa nhỏ này, cho nhị cô bạc lúc Khang Bình còn chưa đi, ngược lại lừa gạt nương đưa bạc hắn.”
“Nương, tỷ tỷ gạt người, ta thấy tỷ tỷ cho đại ca ca một tờ tiền giấy, đại ca ca nói không cần, tỷ tỷ còn tức giận, sau này đại ca ca mới lấy đấy.” Tử Vũ nói.
“Nương, ta thực không là cố ý, không phải con không thể tự bỏ 30 lượng, mà con bỏ ra chỉ sợ nương về lại lo lắng bà nghĩ nương keo kiệt, không chịu tiếp tế nhị cô làm cái nhà đó.” Tử Tình vươn tay véo Tử Vũ một phen, Tử Vũ năm nay cả tuổi mụ đã sáu tuổi, kì thực mới vừa bốn tuổi rưỡi, rất thích đeo nơ bướm, ánh mắt vừa to vừa long lanh, làn da cũng tốt, trắng noãn, Tử Tình đặc biệt thích.
“A? Vậy ý con là nương còn phải cảm ơn con hả.” Thẩm thị hỏi.
“Đúng vậy.” Cả nhà vui tươi hớn hở, ai cũng ngờ ngày mai sẽ xảy ra chuyên gì.
Chương 125: Tử Hà Mất
Ngày thứ hai, thần sắc Tăng Thụy Tường trầm trọng từ học đường trở về, vừa vào cửa hỏi Thẩm thị: “Lúc Tử Lộc đi thi có đến chỗ đại ca không?”
Thẩm thị nói: “Không có, tính tình đại ca ngươi cũng không phải không biết, vừa lạnh lùng vừa ngang ngược nữa, ba năm mà ngay cả về thăm cha mẹ cũng không về, chúng ta đi thăm, không phải tự tìm phiền phức à? Sao, có việc à?”
“Hôm nay có nghe đưa nhỏ trong thôn bảo Tử Hà nhà đại ca mất rồi. Cũng không biết thật hay giả nữa?”
Thẩm thị nghe xong hù nhảy dựng, nói: “Không thể nào? Khi nào chứ? Chuyện lớn như vậy, cũng không nói cho cha mẹ biết, sao có thể là thật? Cha mẹ mà biết thì sao ta lại không biết được.”
Tăng Thụy Tường nghĩ nghĩ, nói: “Hình như là khoảng thời gian trước ở An Châu bị dịch đậu mua, là từ nhà mẹ đẻ đại tẩu bên kia nói ra, tám chín phần mười là sự thật. Nếu không thì ăn xong cơm trưa, hai ta mướn xe đi xem, tuy rằng hắn làm việc tuyệt tình, không giống một người đại ca, nhưng chuyện lớn này chúng ta phải biết, không đi một chuyến thì trong lòng ta cũng khó an tâm, ngươi cùng đi với ta đi.”
“Đi xem cũng được, dù sao cùng là đại ca ngươi. Ngươi cũng đừng thương tâm, chưa hẳn là sự thật, với lại khoảng thời gian trước nhà chúng ta cũng có hai hài tử bị đậu mùa, làm gì có rãnh mà thăm người khác?” Thẩm thị an ủi nói.
Ai biết đợi đến khi trời tối, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị vẫn chưa về nhà, trong lòng cả nhà đều vội, sắp mười giờ, Tử Lộc nói muốn đến lão phòng nhìn xem, vừa mở cổng, liền thấy Tăng Thụy Tường đỡ Thẩm thị trở lại.
Tử Tình thấy bộ dáng cha mẹ vất vả, cảm giác không tốt, vội làm chút cơm canh, nấu nước ấm, chờ bọn hắn rửa mặt chải đầu xong, Tử Tình vừa định hỏi cái gì thì Tăng Thụy Tường khoát tay, nói: “Đi ngủ đi, hôm nay phụ thân mệt mỏi, có gì ngày mai lại nói.”
Tử Tình cùng Tử Lộc đành phải về phòng. Một đêm không nói chuyện.
Sớm hôm sau, Tăng Thụy Tường đã qua học đường, Thẩm thị vẫn chưa rời giường. Tử Tình vội vào nhà thăm hỏi, Thẩm thị đang nằm ở trên giường mà yên lặng rơi lệ. Tử Tình hoảng hốt, không biết thế nào cho phải. Vội hỏi: “Nương, ngài sao vậy? Đừng làm con sợ. Có gì thì nươn cứ nói ra, ngàn vạn lần đừng tức giận, nương quên nhị cô bị bệnh thế nào ư?”
Thẩm thị nâng tay lau nước mắt, Tử Tình nhanh tìm khăn ướt, lúc này, Hà thị cùng Tử Lộc nghe thấy Tử Tình la lên, cũng vội vàng vào được. Tử Tình bưng lên chén nước, Thẩm thị uống một ngụm. Rồi đem chuyện đã xảy ra hôm qua kể ra.
Nguyên lai, hôm qua vợ chồng Tăng Thụy Tường tới nhà Tăng Thụy Khánh, chu thị vừa thấy bọn họ, hết sức đỏ mắt, nói cũng không nói, đi lên muốn đóng cửa đuổi bọn họ đi, Thẩm thị bị đẩy lảo đảo, Tăng Thụy Tường đỡ nàng đứng vững, vội hỏi: “Đại tẩu, vì sao đuổi chúng ta, phải có lý do chứ? Các ngươi ba năm không trở về nhà. Chúng ta thành tâm thành ý đến thăm các ngươi.”
Chu thị nghe xong giận, hô: “Còn muốn lý do gì hả, Tử Vũ nhà ngươi rốt cục khắc chết Tử Hà nhà ta, Tử Vũ nhà ngươi mệnh cứng rắn nhỉ, Tử Hà của ta trốn cũng không thoát. Tử Hà của ta nhu thuận như vậy, nàng còn không đến sáu tuổi mà, liền như vậy mà mất đi, nghiệt gì đây hả? Bảo ta sống sót như thế nào, Tử Hà của ta. . .” Chu thị vừa nói vừa ngồi xuống trên đất, vỗ đùi kêu khóc.
Thẩm thị nghe Chu thị tru lên, nén giận hỏi: “Đại tẩu, kết quả là xảy ra chuyện gì, ngươi nói đi, Tử Hà mất, chuyện ra sao khi nào? Vì sao chúng ta không biết? Trước đó vài ngày bị đậu mùa, hai hài tử trong nhà đều bị, ta luôn luôn vội vàng, cũng không ra ngoài.”
Chu thị nghe xong bắt đầu khóc kể, nguyên lai, Tử Hà bị nhiễm đậu mùa ở bên ngoài, Chu thị sợ con trai duy nhất bị nhiễm, đành phải nhốt một mình Tử Hà vào t

