Cô vợ bỏ trốn của bạo quân - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Cô vợ bỏ trốn của bạo quân (xem 2066)

Cô vợ bỏ trốn của bạo quân

không phải Thuần Thuần!


Nhưng mặt trời mọc, mặt trời lặn, ngày một ngày qua, cô vẫn không đợi được Đinh Hạo Luân đến, hắn cứ như đã biến mất trong không khí, không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.


Tại sao có thể như vậy?


Hắn không phải bạn trai của cô sao?


Bọn họ không phải người yêu sao?


Vì cái gì hắn có thể tuyệt tình chặt đứt tin tức với cô, không chút nào lưu luyến?


Cô không có lúc nào là không nhớ hắn, hắn lại có thể làm như không biết cô, một cuộc điện thoại ân cần thăm hỏi cũng không có, nam nhân cùng cô đã từng yêu thương nhau ba năm, đến tột cùng là đang ở nơi nào?


Cô càng nghĩ càng sợ, căn bản không dám phỏng đoán, hắn không cần cô nữa?


Không!


Cô sẽ không trốn trong nhà mà khóc, mà phỏng đoán tâm tư của hắn, cô phải trực tiếp đến hỏi rõ ràng, cho dù quyết định chia tay, cũng nên cấp cho cô một câu công đạo nha!


Thư Cẩn Dư mở tủ quần áo lấy ra một bộ âu phục rộng thùng thình thay vào, quyết định đến Đinh gia tìm hắn.


Không thể trách cô không có khí phách, Đinh Hạo Luân ở trong lòng cô, so với bất kỳ cái gì cũng là quan trọng nhất! Cô tình nguyện không để ý tôn nghiêm của mình, đi tìm hắn, cẩn thận hỏi rõ ràng, cũng không muốn cứ như vậy mà mất hắn.


Thay quần áo xong, cô đi thang máy, cẩn thận xuống lầu.


Cho dù lại nhận lấy thương tâm khổ sở đi chăng nữa, cô cũng không quên mình đã có mang có bầu, cô quyết định hảo bảo hộ đứa nhỏ, cho đến lúc bình an sinh hạ.


Lần thứ ba đi vào Đinh gia, trong lòng cô có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.


Hai lần trước đến nơi này, cuối cùng đều là chảy lệ rời đi, lúc này sẽ còn có đả kích gì đang chờ cô đây?


Cô vươn bàn tay run run ấn chuông, người hầu của Đinh gia rất nhanh đi ra mở cửa, hơn nữa lập tức thông báo Đinh mẫu.


“Cẩn Dư?” Đinh mẫu nghe được người hầu thông báo, lúc thấy cô, bà có vẻ rất kinh ngạc.


Cô ấy đến đây! Chẳng lẽ cô ấy không hận Hạo Luân phụ bạc tình cảm của cô ấy sao?


“Bác gái!” Thư Cẩn Dư cúi đầu hô.


“Cẩn Dư, Cháu…… Là tới tìm Hạo Luân sao?” Đinh mẫu cười khổ hỏi.


“Ân…… Anh ấy ở nhà ạ?”


“Ở nhà, bất quá……”


“Làm sao vậy?”


“Hắn chỉ sợ không có cách nào gặp khách, bởi vì hắn uống rượu rồi.”


“Uống rượu rồi?”


Thư Cẩn Dư biết hắn không phải cái loại nam nhân ham rượu, trừ phi tâm tình hắn rất loạn, nếu không hắn sẽ không tùy tiện tìm đến rượu, càng không thể làm cho chính mình uống rượu.


“Đúng vậy! Cho nên hắn chỉ sợ……”


Thư Cẩn Dư nhìn Đinh mẫu, nhẹ giọng yêu cầu: “Bác gái, thật ngại quá, nhưng xin bác cho cháu gặp anh ấy, có một số việc…… Cháu muốn tự mình nói chuyện với anh ấy.”


“Cũng tốt. Cháu theo ta đến đây!” Đinh mẫu than nhẹ một tiếng, để cô vào cửa, xuyên qua đại sảnh trực tiếp đi lên lầu hai.


Đến lầu hai, Đinh mẫu đi đến trước cửa phòng con trai, gõ cửa hô: “Hạo Luân? Hạo Luân? Cẩn Dư đến đây.”


Trong phòng không đáp lại, Đinh mẫu lại hô vài tiếng, bên trong vẫn không có tiếng vang, bà đành phải hô: “Nếu con không trả lời, mẹ sẽ để cho Cẩn Dư vào.”


Bà mở cái cửa không khóa, nói với Thư Cẩn Dư: “Cháu vào đi thôi!”


“Cám ơn bác!”


Thư Cẩn Dư tiến vào phòng Đinh Hạo Luân, thiếu chút nữa bị mùi rượu làm choáng váng.


Mùi rượu nồng nặc làm cô buồn nôn, cô dùng ngón trỏ ấn cái mũi, cẩn thận tránh đi bảy tám bình rượu nằm la liệt trên mặt đất, đi thẳng đến cạnh giường Đinh Hạo Luân.


“Hạo Luân?”


Đinh Hạo Luân tứ chi duỗi thẳng, nằm ngửa ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, không biết là uống rượu đến mức nào mà vẫn đang ngủ.


“Hạo Luân?” Cô ngồi xổm xuống bên giường, ôn nhu kiểm tra bộ dáng của hắn.


Hắn trở nên thật chật vật! Hai gò má gầy, râu mọc đầy mặt, dưới hốc mắt còn có một quầng thâm đen xì, dễ dàng nhìn ra được đã lâu hắn không ngủ đủ một giấc ngon lành. Cô thương tiếc vuốt ve gương mặt hắn, phát hiện trên mặt hắn đọng lại một giọt nước.


Đó là mồ hôi hay là lệ? Cô không biết!


Cô lấy từ một tờ giấy từ trong ví da, nhẹ nhàng thay hắn lau đi giọt nước khả nghi.


“Hạo Luân? Là em…… Em đến đây, anh tỉnh được không?”


Cô cầm cánh tay hắn, dùng sức lay động, Đinh Hạo Luân nghe được thanh âm của cô, lại cảm giác được một trận choáng váng, nhíu mày lẩm bẩm vài câu, mới từ từ tỉnh.


Hắn mở mắt ra thấy cô ngồi xổm bên giường, lập tức kinh ngạc đứng lên.


“Cẩn Dư, em ở trong này làm cái gì?”


“Em tới tìm anh.” Cô đứng dậy nói.


“Tìm anh?” Đinh Hạo Luân lười biếng, nhìn cô hỏi: “Em tìm anh có chuyện gì?”


Thư Cẩn Dư thống khổ nhắm mắt, cảm thấy tâm thật đau. Chẳng lẽ hắn hoàn toàn không nghĩ đến cô sao?


“Em muốn cùng anh nói chuyện…… Có liên quan chuyện của chúng ta! Em biết, tình cảm của chúng ta trong lúc đó…… Anh tính làm sao bây giờ?”


“Ngày đó, lời nói của anh, em hẳn là nghe được, chẳng lẽ em một chút cũng không giận sao?”


Ngày hôm ấy, sau khi khôi phục bình tĩnh, hắn mới phát hiện cô đã rời đi từ khi nào, bất quá bởi vì tâm tình hỗn độn, cho nên hắn cũng không đi tìm cô, vốn tưởng rằng cô đời này đại khái sẽ không để ý đến hắn nữa, không nghĩ tới cô cư nhiên lại đến tìm hắn.


“Em không tức giận, em chỉ là khổ sở.” Cô thống khổ cười, nước mắt sắp tràn mi mà ra. “Em không biết ba năm cùng anh kết giao, lại chính là người thay thế Thuần Thuần.”


Đinh Hạo Luân áy náy giải thích: “Nói em là người thay thế Thuần Thuần, thật sự hơi quá đáng! Kỳ thật em và Thuần Thuần cũng không giống nhau lắm, chính là cười rộ lên có điểm rất giống mà thôi. Anh thích Thuần Thuần, hơn nữa thích bộ dáng khi cô ấy cười. Đêm đó, ở quán cà phê, nhìn thấy nụ cười của em, cảm thấy rất giống với Thuần Thuần, vừa lúc đồng học của em thay anh tạo cơ hội, anh liền thuận thế đáp ứng. Kỳ thật anh cũng không phải thật sự thích em, mà là…… Nói ngắn lại là anh thực xin lỗi em, anh đã lợi dụng em!”


Cho dù đã sớm biết hắn không thương cô, nhưng nay chính tai nghe được hắn nói như vậy, tâm của Thư Cẩn Dư vẫn giống như bị đâm một cái, vô cùng đau đớn.


“Vì cái gì? Em có điểm nào không tốt, anh vì cái gì không thể…… Thử yêu em?”


Thư Cẩn Dư liều mạng cắn môi, muốn nhịn xuống nước mắt, nhưng chúng vẫn không nghe lời, cố tình chảy.


Nàng không ngừng nói với chính mình: “Đừng khóc nha! Đừng làm cho hắn nghĩ đến ngươi dùng nước mắt lừa gạt lòng thương.”


“Em tốt lắm, thật sự! Không thể cùng em đến đầu bạc răng long, là tổn thất của anh, nhưng anh đã yêu Thuần Thuần nhiều năm như vậy, thật sự không thể thu hồi tình yêu của mình. Anh cũng từng thử yêu em, nhưng anh phát hiện kết quả anh còn nghĩ em là cô ấy, cho nên đã phụ bạc em, anh thật sự, thật sự có lỗi!”


“Ý của anh là…… Chia tay em?” Cô trợn to hai mắt đẫm lệ mờ sương, vẫn thấy không rõ gương mặt hắn.


Đó là gương mặt cô yêu sâu đậm nhất!


“Phải!” Đinh Hạo Luân quay đầu sang hướng khác, quyết tâm nói: “Anh đã thử ba năm, vẫn là không thể quên Thuần Thuần,

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá Voz Full

Miracles In December

Truyện Mình Chia Tay Rồi Mà Em Full

Tưởng đâu nhắm mắt lấy chồng vì ‘ế’, ai ngờ lại gặp được ’soái ca’

Định Mệnh Nghiệt Ngã Của Vợ, Bồ Và…”sim Rác”