Cô gái ấy là vợ của Tổng giám đốc tôi! - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Cô gái ấy là vợ của Tổng giám đốc tôi! (xem 5303)

Cô gái ấy là vợ của Tổng giám đốc tôi!

đến khi biết được nơi em ở anh mới thở phào nhẹ nhõm , bảo bối , ngoan , về nhà đi – anh yêu chìu , cưng cô .


_ Không ! em muốn ở đây 1 thời gian nữa , em có nhiều việc suy nghĩ không thông . Em cần nơi yên tỉnh ; khi nào suy nghĩ được rồi em sẽ gọi cho anh – cô biết r8a2ng anh rất yêu thương nhưng cô còn vướng mắt chị 2 mình .


_ Không có gói ôm cừu con , làm sao anh ngủ ? – anh bắt đầu nhẹ giọng hơn , nhằm mục đích nịn .


_ Thì mua 1 cái , nhé lông cừu non , ôm là được rồi – cô nhìn anh , không để mắc lừa nữa .


_ Ấy ! gói ôm cừu này có mùi hương rất đặc biệt , không có gì có thể thay thế đâu nha , ngoan theo anh về nào – anh càng lúc càng không giống mình .


Cô cười hài lòng với câu nói của anh , nên đã đưa tay mở chìa khóa , mở cửa ra , đi về phía anh thì thoáng 1 chốc cô thấy bóng đen tới gần , phán ứng nhanh đá kẽ đó ra nhưng không may trậm trễ dù đá được nhưng anh vận bị chém 1 dao ngay bả vai , máu tuông ra làm áo sơ mi màu vàng của anh đã chuyển sang màu đỏ cam .


_ Khang ! Anh có sao không ? Khang ? – cô hoảng hốt tay đầy máu .


_ Không ! anh không sao – anh ôm bã vai mình , dù là nhiều lần bị thương nhưng lần này tên kia chém khá mạnh nên vết thương sâu làm anh đau tê buốt .


_ Em đưa anh đến bệnh viện . – cô hối hả vội vả cực kì .


_ Em làm gì biết chạy xe , bình tỉnh nào ! – anh nhăn mặt nhìn cô vì quá đau .


Sau khi nói xong anh búng tay 1 cái từ trong bóng đen đi ra 1 vệ sĩ , đi lại hướng cô và anh cuối đầu sau đó đi lên ghế tài ngồi chờ chỡ anh đến bệnh viện .


Cô tròn xoe mắt nhìn , từ đâu ra vậy ? rõ ràng nơi đó không có ai mà ? cô dù đang trong trạng thái sợ hải nhưng vẫn kịp sau nghĩ , nhưng rồi quay lại đưa anh lên xe nhanh chóng .


_ Xin lỗi ngài , bọn tiểu nhân chậm trễ hại ngài phải bị thương , bọn tiểu nhân đợi lệnh của ngài . – Tên ám vệ trong phút chốc sơ hở đã để cho tên kia chém phải anh 1 nhát đã đoán trước được hậu quả .


_ Tự biết làm gì ! – anh lạnh giọng không nhìn tên ám vệ đó chỉ nhìn cô sau đó lấy tay không bị thương lau đi những giọt nữa mắt của cô .


_ Dạ bọn tiểu nhân cảm ơn người , tên hại người đã được đưa đến nơi – Trong quy định của ám vệ , việc bảo vệ chủ nhân mà để chủ nhân bị thương như vậy sẽ chỉ có 1 tội chết , nên tổn cộng 15 người đã trong tư thế sẳn sàn .


Sau 10 phút , anh đã được đưa đến bệnh viện sau klhi băng bó , khâu đên 20 mũi , anh bước ra , tỉnh như không có chuyện gì xảy ra . Nhìn cô thiên thân nhỏ đang ngồi ở ghế chờ , mắt có chút kinh sợ , mếu máo cuối mặt xuống , anh bước đến quỳ xuống tay không bị thương đưa lên mặt cô , lau lấy mấy giọt nước mắt của cô . Yêu chìu đến không tưởng .


_ Hồng Nhi ngoan , em xem anh đã không sao , đừng sợ , đừng khóc nữa – anh dịu dàng nhìn cô nói .


_ Huhuhu ! tại em bướng bỉnh , tại em cố chấp hại anh bị như vậy huhuhuhu em xin lỗi huhuhu – cô ôm lấy anh khóc nức nở khóc quá trời khóc .


_ Ngoan ngoan , không sao , chúng ta về nhà thôi . – Anh dù bị cô ôm chạm phải vếch thương hơi đau nhưng mà được sự quan tâm của anh , thể xác có chút thương tổn cũng đáng , ai bảo anh lại lơ đãng cô làm gì , giờ đây hậu quả này là phải thôi , trừng phạt anh mà .


Về nhà , cô không cho anh làm bất cứ thứ gì , do bị thương tay phải cho nên hầu hết mọi sinh hoạt của anh toàn 1 tay cô lo lắng trừ việc tắm rửa . Cô đã đến trường xin bảo lưu số điểm , năm sau mọi chuyện xuông xẻ cô sẽ đi học lại . Cô cũng hỏi anh về chị gái mình , anh nói đã cho cô ấy đi công tác 1 thời gian , không nói với cô là anh đã đuổi cô ấy đi .


Để đảm bảo an toàn cho cả 2 , đêm tối , anh và cô cùng bí mật đi đến hòn đảo của anh mua cho cô , 2 người tạm lánh nạn ở đó 1 thời gian , chờ xem tình hình thế nào rồi mới quay lại .


Chương 27: Hạnh Phúc – Lần Đầu Anh Gặp Em Là Ở Công Viên !


Trên hòn đảo , có bóng đôi tình nhân cùng nhau dạo bước trên con đường hoa oải hương , cô ngày càng yêu anh hơn , ngày càng hạnh phục nhờ sự cưng chìu của anh . Còn anh , cái lạnh giá bên trong nhầu như đã biết mất khi cô bên cạnh , anh kềm chế sự nóng giận của mình hoàn toàn , chỉ cần cô nhìn anh với cặp mắt cừu con thế là lửa tức trong anh bụp tắt , nhiều lần anh tự ngồi tự hỏi liệu anh có bị cô cho uống bùa mê thuốc lú hay gì không mà sao anh lại như vậy .


Cũng đã 1 tuần , vết thương của anh đã bắt đầu lành lặng , bác sĩ riêng của nhà cũng đã đến nói rằng 3 ngày nữa sẽ cắt chỉ , cô và anh vui vẻ nhìn nhau , cô hay cầm guitar hát cho anh nghe , cũng hay đánh dương cầm cho anh nghe nữa .


Đêm nay trời rất đẹp , biển rất êm , sao trên trời dày đặc , anh ôm cô ngồi trên ghế ngoài sân , nơi thiên đàng dành riêng cho 2 người . ấm áp đến không tả .


_ Khang ! nói xem , anh yêu em từ lúc nào ? – cô nhỏ nhẹ nghiêng đầu nhìn anh .


_ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên – anh hôn lên má cô nhẹ nhàng đáp .


_ Vậy là lúc trên máy bay hả ? – cô tròn mắt nhìn anh .


_ Không phải ? – anh cười nhìn cô .


_ Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên ở máy bay mà ? – cô ngồi hẳn lên nhìn sang anh .


_ Là ở công viên – Anh lấy tay vén lấy những miếng tóc trên má cô .


_ Công viên ? Em với anh lần đầu gặp nhau ở máy bay mà ? – cô càng khó hiểu hơn .


_ Không ! Nơi anh gặp em là công viên trung tâm thành phố – Anh lắc đầu ôm cô vào lòng ngực rắn chắc của mình .


_ Sao em không biết ? – Cô nhăn mày , miệng méo xẹo suy nghĩ .


_ Đúng ! Em không biết , vì lúc đó anh đứng sau lưng em , Hồng Nhi , em như 1 thiên thần dáng thế có biết không ? Anh si mê tiến đàn của em , si mê dáng vẻ cầm đàn của em , si mê giọng hát của em , si mê tóc em , si mê tất cả những thức trên người của em . – anh đặc nụ hôn lên môi cô .


_ Em vẫn chưa hiểu ? – cô rời khỏi lòng ngực anh , nhìn anh .


_ Là thế này , ngày hôm đó cách đây 6 tháng , em có đến công viên thành phố ngồi đàn đúng không ? – anh kể tiếp .


_ À nhớ rồi , lúc đó em đang đợi Cô Nguyệt , vì em lạc đường , chỉ biết nó là công viên lớn chờ hơi lâu nên em mới vào công viên nghỉ tí , sẳn cao hứng nên đàn thôi – Cô nhớ lại .


_ Đúng đó , anh cùng ba đi dạo , sau khi ông quay về , anh nghe được tiếng đàn của em , liền cất bước theo , ai dè gặp được thiên sứ đáng yêu này , lúc anh nghe điện thoại xong là em cũng đi mất , anh đã cho người tìm em nhưng em đã tự xuất hiện , em đúng là trời định cho anh – anh yêu kiều , nhẹ nhàng cưng chiều cô .


_ Ả ? vậy là gặp nhau trên máy bay á hả ? – cô lại thắc mắt .


_ Không ! lần thứ 2 cùng ngày , anh gặp em ở nhà hàng Romtic . Lúc đó em là nghệ sĩ dương cầm , còn anh là thằng hề 10 giây . – anh nhớ lại khoảnh khắc xấu hổ đó của mình , lòng không khỏi kêu oai oán .


_ Á ! vậy anh là cái anh chàng bị đụng bào bàn rồi nhảy lò cò đó phải không ?

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đã bao lâu rồi bạn không yêu?

Học Viện Milky Way

“Có chết đói con cũng không để vợ phải ở cùng mẹ nữa!”

Đọc Truyện Trớ Trêu Online Trên Điện Thoại

Chuyện bán hàng