Cô Dâu Thất Lạc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Easter eggs.

Cô Dâu Thất Lạc (xem 4860)

Cô Dâu Thất Lạc

ch phá gì lúc nào đâu. Cứ thích đổ tội cho con. – Tôi phụng phịu.
-Ai mà biết được cô.
Bị mẹ lườm, tôi đành im lặng cắm đầu cắm cổ mà ăn thôi. Sau khi đánh chén món bò bít tết no nê, tôi xoa cái bụng căng tròn của mình đã được nạp năng lượng đầy đủ, chưa gì đã bị mẹ yêu cốc đầu cho một cái đau điếng.
“CỐP”
-Ui da…….sao mẹ cốc đầu con?
-Con gái con đứa giữ ý tứ xíu đi!
-Nhưng đang ở nhà mà mẹ, ở nhà mà cũng phải đóng vai tiểu thư 100% ngoan hiền sao?
-Không phải vậy, nhưng vẫn phải giữ lấy cái nết, cứ như vậy ai mà thèm rước!
-Hihi, có anh Hải Thanh rước rồi, ai rước được nữa đâu! Mẹ không muốn anh ấy rước con à?
Tôi cười nhăn nhở với mẹ, mẹ chỉ cười hiền rồi đi về phòng thay đồ để chuẩn bị đến công ty. Đấy, nhắc đến Hải Thanh là mẹ như vậy, hiền hơn cả bồ tát.
Nhật Anh đặt cái nĩa xuống, rút một tờ khăn giấy lau miệng cẩn thận, uống cạn ly sữa tươi rồi đứng dậy đi lên lầu, tôi lẩm bẩm:
-Trai gì mà điệu thấy ớn!
-Chị vừa nói gì đó?
Ặc, sao nó nghe được hay vậy trời? Tôi nói nhỏ lắm mà, với lại nó đang đứng ở cầu thang tầng 2, có lôi cái màng nhĩ ra ngoài thì cũng nghe được quái gì đâu. Thằng này là người hay quỷ thế?
-Ờ, chị có nói gì đâu, đang phấn khích vì sắp được đến trường ấy mà. Hìhìhì.
Nhật Anh nhướng mắt nhìn tôi rồi phán một câu xanh rờn:
-Đã hâm rồi mà còn tự kỷ!
Keng!
Con dao sáng lóa trên tay tôi rơi xuống cái dĩa còn vương lại chút nước sốt cà thơm lừng. Nó mà dám đứng yên ở đó thì tôi nhất định sẽ phóng thẳng con dao này vào cái miệng ác ôn độc địa đó, dám láo lếu với chị à? Mà thôi, nó là con nít mình chấp làm gì cho mệt, hôhô.
Đang định đứng dậy dọn dẹp đống chén dĩa thì chẳng biết từ đâu ra 2 chị giúp việc xúm lại nhao nhao:
-Tiểu thư để bọn tôi làm cho, cô mau đi học đi.
-Hả?
-Vâng đúng đấy ạ, đây là việc của chúng em, cô mau đi học đi không thì muộn!
-A…..ừ…..vậy nhờ các chị nhé!
Tôi xách chiếc cặp đi ra khỏi nhà đứng đợi Hải Thanh đến đón. Không biết anh còn buồn vụ hôm qua tôi đột nhiên biến mất không nhỉ? Chiều hôm qua sau khi được Nguyên đưa về, tôi có gọi cho Hải Thanh, anh bắt máy, giọng khá lạ. Chắc anh đã lo lắm! Tôi xin lỗi anh rất nhiều, nhưng anh chỉ cười và bảo không sao, tôi vẫn bình yên là được. Sau đó anh cúp máy để tôi lên phòng nghỉ ngơi, dù sao cũng mệt. Tối anh nhắn tin bảo sáng hôm nay sẽ qua đón tôi đi học, tôi đồng ý ngay. Đi học cùng với người yêu ai lại không muốn nhỉ?
Ồ, vừa nhắc đã có mặt rồi. Từ xa tôi có thể nhận thấy chiếc xe motor màu bạc quen thuộc đang xé gió lao vun vút về hướng này.
-Hải Thanh!!!! – Nhí nhảnh vẫy tay lia lịa gọi.
“KÉT”
-Chào em, Hạ Quyên!
Hải Thanh nở nụ cười tỏa nắng lấp lánh những giọt sương mai, tôi cũng mỉm cười đáp lại. Anh bông đùa:
-Hôm nay vợ anh xinh nhỉ? Thế này thì chắc bao nhiêu nam sinh trong trường đều trở thành đối thủ của anh quá!
-Xí, anh nói quá. – Lòng nói thế nhưng thật ra tôi cũng thấy…..thinh thích.
-Thật mà! Lát đến trường sẽ biết. Mình đi nhé bé yêu!
-Vâng!
Hải Thanh đưa cho tôi cái mũ bảo hiểm y chang cái mũ của anh, hehe, như vầy thì ai chẳng biết chúng tôi là tình nhân. Tốt, không có em nào dám phá hoại. :P
Mới đi được một lúc đã ra đến đường chính. Xe cộ, con người tấp nập ngược xuôi. Tôi áp đầu vào lưng Hải Thanh vô tư ngắm nhìn đường phố buổi sáng. Chợt có cái gì đó âm ấm nơi lòng bàn tay, tôi nhìn xuống, Hải Thanh đang nắm tay tôi. Anh nói một câu gì đó nhưng vì đường đông ồn ào, tôi chỉ nghe loáng thoáng vài từ.
-Hải Thanh, anh vừa nói gì vậy?
-Đừng bao giờ biến mất như ngày hôm qua nữa! Anh lo lắm!
-Em xin lỗi, nhất định sẽ không như vậy nữa đâu.
Tôi xiết lấy bàn tay to lớn ấm áp của Hải Thanh nói nhỏ nhẹ. Tình yêu của anh dành cho tôi thật lớn, như biển sâu không chạm được đáy vậy. Tôi thầm nghĩ, chắc mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian này!
*-*
*Trường Đại học Banwa:
-Này, nghe tin gì chưa? Hôm nay Hoàng Hạ Quyên sẽ đến trường đấy.
-Ui, vậy là tôi không thể tiếp cận Hải Thanh được nữa rồi sao?
-Công chúa Hạ Quyên hôm nay đi học sao? Phải tìm cách làm quen nàng mới được.
-Ôi Hải Thanh……sao cô ta có phúc thế?
-Hoàng Hạ Quyên đi học à? Thế thì vui rồi!
…………..
Tiếng bàn tán rôm rả phát ra ở từng nơi ngóc ngách trong trường Đại học. Các cô gái đa phần đều cắn môi tiếc nuối vì từ nay sẽ không còn được thoải mái ngắm nhìn Hải Thanh hay gửi thư làm quen anh nữa, các chàng trai thì lại khá háo hức về việc này.
Bảo Kim Thư đứng trên sân thượng mà có thể nghe rõ những câu nói xì xào tranh luận của mọi người bên dưới. Tay cô nắm chặt lấy lan can như muốn có thể bóp nát nó, đôi mắt trợn to hằn lên những sợi mạch máu ở bên trong. Cô đang rất tức giận, giận đến nỗi có thể xé xác được bất cứ ai đến gần mình lúc này. Hoàng Hạ Quyên không phải là con người, cô ta vẫn sống được sau cái lần bị đập một cú chí mạng vào đầu ở con đường “Rắn Tử Thần”. Tại sao lại có thể như thế được?
“RẦM”
Sự căm hận như dồn hết lại nơi bàn tay đang nắm chặt của Kim Thư. Cô đấm mạnh xuống cái lan can sân thượng làm nó bị lõm xuống một vết lớn.
Tiếng rồ ga của loại xe motor phân khối lớn vang lên từ bên dưới vọng đến tai Kim Thư. Cô liếc mắt nhìn chòng chọc xuống bãi giữ xe của trường, nơi chiếc motor màu bạc vừa chạy vào. Chưa đầy một phút sau có một đôi nam nữ tình tứ nắm tay nhau sánh bước song song. Trong đó, có một người mà Kim Thư yêu, rất yêu, hơn cả bản thân mình. Kẻ còn lại, là người cô hận nhất trên đời. Đứa con gái đáng nguyền rủa! Tại sao nó không chết đi mà vẫn cứ sống nhơn nhởn như thế? Nếu bấy nhiêu cách thức kia vẫn chưa đủ, thì nhất định phải làm cho nó đau đớn hơn gấp trăm, gấp nghìn lần. Giết, phải giết nó!
Kim Thư vuốt ngực để tinh thần bình tĩnh hơn, một phần cũng để kìm chế lại con thú ở bên trong đang lồng lộn điên cuồng. Sau đó cô quay lưng bỏ đi khỏi sân thượng. Ánh nắng mặt trời trên cao không thể chiếu vào nơi Kim Thư vừa đứng được. Từng mảng khí u ám, sặc mùi tàn độc vẫn cứ lảng vảng xung quanh………
Thình thịch…..thình thịch……
Ôi, sao tự nhiên tim tôi nó đập nhanh thế này? Hiện tại tôi đang ngồi trước phòng Hiệu trưởng để chờ ông xếp lớp cho tôi. Nãy giờ có rất nhiều sinh viên đi ngang qua nhìn tôi rồi thì thầm to nhỏ này nọ. Haiz……rắc rối! Bộ chưa thấy gái đẹp ngồi một mình bao giờ à?
-Hạ Quyên!
Hải Thanh mở cửa phòng bước ra cười tươi với tôi, tôi đứng dậy:
-Sao rồi anh?
-Hì, tất nhiên là khoa Kinh tế – Tài chính với anh rồi, giờ anh sẽ dẫn em đến lớp!
-Vâng!
Tôi cười rồi khoác tay Hải Thanh bước đi. Chưa chi đã có vài cô nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống rồi. Plè, làm gì được nhau nào!? Chồng ta thì ta khoác tay có gì sai? Xí!
Tôi lén quay lại lè lưỡi trêu mấy cô nàng đỏng đảnh đó rồi nhe răng cười khúc khích. Chắc họ đang tức xì khói muốn nổ đầu luôn.
-Em cười gì vậy?
-He, có gì đâu anh. Mà nè, nghe giang hồ đồn thổi là lúc em mất tích, anh cặp kè với cô nào đúng không? – Tôi kiếm cớ chọc anh, ráng làm cho bộ mặt của mình căng thẳng nhất có thể.
-Ai ăn nói xằng bậy thế? Anh cặp với ai bao giờ. – Hải Thanh nhíu mày.
-Thôi đừng có xạo, em biết tỏng hết. Giờ anh vẫn đang cặp kè với một cô khác nữa.
-Ai?
-Cái cô mà có mái tóc dài đen

Từ khóa: Cô Dâu Thất Lạc,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Cô Ấy...Là Của Tôi Full

Truyện Chuyện tình New York

Đọc Truyện Cry or Smile

Tìm Anh Trong Giấc Mơ Dang Dở

Nhận diện 3 dấu hiệu đặc trưng trên khuôn mặt của người thành đạt